Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 4805 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 353
Ăn mừng (Bốn)

❊ ❊ ❊

Alice tao nhã bước đi từ cổng phía bắc, men theo con đường chính duy nhất dẫn về phía nam thị trấn. Toàn thân cô được bao quanh bởi những mũi nhọn ngưng tụ từ nguyên tố băng. Số lượng mũi nhọn này lên tới hàng trăm, mỗi khi một chiếc bắn ra, lại có một chiếc mới được tạo ra để bù vào số lượng đó.

Từ khoảnh khắc Alice bước chân vào thị trấn, cuộc thảm sát bắt đầu. Khi mũi băng đầu tiên cắm phập vào ngực một người đàn ông đang nằm ngủ say trong căn nhà tạm, nỗi kinh hoàng nhanh chóng lan rộng. Cư dân trong thị trấn, dù là già trẻ lớn bé, đàn ông hay phụ nữ đều không thể thoát khỏi sự khóa mục tiêu từ hơi thở của Alice. Một khi đã bị khóa, những mũi băng sẽ kéo theo ánh sáng xanh, vạch ra những quỹ đạo tuyệt đẹp trên không trung. Dù mục tiêu đang chạy, đang nằm, hay bất cứ ở đâu, mũi băng đều cắm chính xác vào ngực họ. Sau đó, nguyên tố băng bên trong sẽ giải phóng lượng hàn khí khổng lồ, biến mục tiêu thành những bức tượng băng.

Khi Alice đi đến cuối con phố, không còn bất kỳ vật thể nào chuyển động nữa, phía sau cô là hàng trăm bức tượng băng. Chúng trông chẳng khác nào những tác phẩm nghệ thuật dưới tay một đại sư, mỗi bức tượng đều khắc họa hoàn hảo biểu cảm của con người khi đối mặt với tuyệt vọng.

Đều chết cả rồi sao?

Alice đột nhiên nhìn về phía một trạm xăng bên cạnh con phố. Cửa hàng tiện lợi trong trạm xăng tĩnh lặng như tờ, nhưng Alice cảm nhận được một hơi thở sinh vật cực kỳ nhạt nhòa bên trong. Hơi thở đó không rõ ràng, lúc ẩn lúc hiện, nếu vẫn dùng mũi băng tấn công, Alice không có nắm chắc phần thắng một trăm phần trăm.

Vì vậy, cô bước về phía cửa hàng tiện lợi.

"Tại sao phải trốn chứ? Chết dưới tay ta đã là một sự nhân từ rồi, ít nhất ta sẽ để quá trình cái chết của các người diễn ra rất ngắn ngủi, nỗi đau cũng chỉ kết thúc trong chớp mắt. Còn nếu do đồng bọn khác của ta ra tay, các người sẽ biết thế nào là địa ngục thực sự." Giọng Alice rất nhẹ, như tiếng gió thì thầm.

Nhưng lời cô nói lại lọt vào cửa hàng tiện lợi, bay qua căn phòng, cuối cùng lọt vào tai ông Peter. Đối với lão, đây không khác gì lời thì thầm của ác quỷ.

Ông Peter dùng đôi bàn tay run rẩy châm cho mình một điếu thuốc, rồi ngậm vào miệng rít mạnh vài hơi. Làn khói cay nồng cuộn trong phổi khiến ông cảm thấy đau thắt lại, nhưng lại giúp lão tỉnh táo hơn.

Ông tìm một chiếc ghế bành, đặt nó hướng thẳng ra cửa phòng ngủ. Ông Peter ngậm điếu thuốc, cầm súng ngồi phịch xuống ghế. Lão chĩa khẩu súng trường thẳng về phía cửa, ngón tay đặt nhẹ lên cò súng, quyết định bất kể thứ gì từ ngoài cửa bước vào, lão cũng sẽ tặng cho nó một phát đạn.

Ngay sau đó, ông Peter nghe thấy tiếng bước chân.

Tiếng bước chân rất nhỏ nhưng lại giòn tan, giống như tiếng giày cao gót của phụ nữ gõ trên mặt đất.

Khi âm thanh đến trước cửa phòng ngủ thì đột ngột dừng lại, ngay sau đó cánh cửa bị mở ra, một bóng hình mảnh khảnh xuất hiện ngoài cửa. Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng hình đó, ông Peter đã siết cò. Khẩu súng trường phun ra một luồng lửa sáng rực, viên đạn lao về phía ngoài cửa. Ông Peter gào thét bắn liên tiếp, như thể muốn trút bỏ nỗi sợ hãi của mình theo từng viên đạn.

Nhưng đột nhiên, toàn thân lão khựng lại. Ông Peter chỉ cảm thấy lồng ngực lạnh thấu xương. Lão cúi đầu nhìn, thấy một mũi băng sắc nhọn đã xuyên sâu qua lớp áo khoác, đâm thủng lớp tổ chức biến dị, cuối cùng cắm ngập vào lồng ngực mình.

Mũi băng đột nhiên tan ra, giải phóng làn hàn khí âm 20 độ, trong chớp mắt đã chấm dứt chức năng sống vốn chẳng còn hoạt động mạnh mẽ gì của ông Peter, biến lão thành bức tượng băng cuối cùng trong thị trấn.

Trước khi ý thức tiêu tan, ông Peter tuyệt vọng nhìn thấy viên đạn mình bắn ra đang lơ lửng trước người người phụ nữ nọ. Toàn thân cô tỏa ra khí lạnh, bề mặt viên đạn đã đóng băng, căn bản không thể làm cô bị thương dù chỉ một chút.

Cũng may Kim đã đi rồi. Đây là suy nghĩ cuối cùng của ông Peter.

Alice bước đến trước thi thể lão già, cô xé toạc lớp áo đã đóng băng khô nứt, để lộ lớp tổ chức biến dị đóng băng trên người ông Peter. Alice như hiểu ra điều gì, lẩm bẩm: "Thì ra là vậy."

Trên hoang dã, do thiếu biện pháp bảo vệ bằng thuốc men, con người bình thường rất dễ mọc ra tổ chức biến dị. Lớp mô cơ thừa thãi này giống như ký sinh trùng, tham lam hấp thụ chất dinh dưỡng và sinh lực trong cơ thể vật chủ. Nhưng cũng chính vì sự tồn tại của loại tổ chức này mà con người bình thường mới có thể hoạt động trên mặt đất đầy rẫy bức xạ, cái giá phải trả là tuổi thọ bị giảm đi một phần ba, thậm chí là gần một nửa so với con người thời đại cũ.

Nhưng trong thời đại mới, thứ gây chết người không phải là tổ chức biến dị, mà là tài nguyên khan hiếm. Con người có thể tiến hóa để thích nghi với môi trường khắc nghiệt, dù quá trình tiến hóa cần phải trả giá, nhưng ít nhất cũng có thể trụ lại. Hơn nữa, sự sống rất kỳ diệu, vì tuổi thọ bị rút ngắn, nên chu kỳ sinh sản đời sau cũng tương đối rút ngắn để đạt được mục đích duy trì nòi giống. Thế nhưng tài nguyên không thể tái sinh trong thời gian ngắn, vì vậy ngay cả khi đã tiến hóa ra cơ thể thích nghi với môi trường, con người vẫn chết vô số mỗi ngày do thiếu thốn tài nguyên.

Những người như Alice không cảm nhận được hơi thở chính xác của ông Peter là vì tổ chức biến dị đã chiếm tới tám mươi phần trăm diện tích cơ thể lão già này, sinh lực của lão đã chẳng còn lại bao nhiêu, nên mới không bị Alice phát hiện.

Giờ đây, sau khi giết người cuối cùng trong thị trấn, thêm một lát sau, Alice mới bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Cô nhìn vào bình xăng trong trạm xăng, nghĩ một lúc rồi hai tay vung lên liên hồi. Những dải sáng màu xanh rạch ngang mặt đất, tạo ra vô số rãnh sâu trên con phố. Làm xong tất cả, Alice ném một mũi băng về phía bình xăng, mũi băng tạo ra một lỗ hổng trên bình, thế là loại xăng kém chất lượng cứ thế ộc ra từ lỗ hổng, chảy dọc theo các rãnh trên mặt đất lan về các góc khác của thị trấn.

Chỉ là xăng cũng chẳng còn lại bao nhiêu, chảy qua chưa được một phần ba các rãnh trên mặt đất thì đã cạn kiệt. Nhưng đối với Alice, như thế là đủ rồi. Cô quay người bước ra ngoài thị trấn, đồng thời ném một quả lựu đạn năng lượng cao, được cài đặt hẹn giờ 5 giây, vào trong trạm xăng.

Đợi đến khi Alice bước ra khỏi thị trấn, quả lựu đạn phát nổ, ngọn lửa bùng lên tận trời cao, khiến cả thị trấn chìm trong biển lửa.

Tại một nơi nào đó trên hoang dã, Kim, người đã đi xa, đột nhiên tim đập loạn xạ. Chiếc xe mô tô bất ngờ lạng tay lái rồi dừng lại. Kim chống một chân xuống đất, anh tháo mũ bảo hiểm ra và nhìn về hướng thị trấn. Từ hướng đó, anh cảm nhận được một sự bất an dữ dội.

Kim nghiến răng, quay đầu, vặn hết tốc lực lao về phía thị trấn. Thế là một tiếng sau, anh quay lại thị trấn, nhưng thứ anh nhìn thấy lại là đống đổ nát còn vương khói lửa.

Kim đẩy đổ chiếc mô tô xuống đất, lao vào trong thị trấn. Trạm xăng đã biến thành một đống hoang tàn, vụ nổ hất tung cửa hàng tiện lợi lên không trung, nơi từng quen thuộc nay đã biến thành một đống gạch vụn. Kim đứng trên đống đá, lớn tiếng gọi tên ông Peter. Thế nhưng, không có ai trả lời.

Kim gào lên, vươn lòng bàn tay về phía đống đổ nát. Anh xòe rộng năm ngón tay, cuối cùng siết chặt thành một nắm đấm. Ngay lập tức, tất cả đá tảng trong tầm mắt Kim nổ tung thành bột phấn. Chấn động từ vụ nổ đã dập tắt ngọn lửa gần đó, chỉ có kim loại và các vật chất hữu cơ khác không nằm trong phạm vi ảnh hưởng năng lực của Kim nên mới giữ được nguyên dạng, nhưng đa số đều bị sóng xung kích làm cho biến dạng.

Trong đống cát bụi này, cuối cùng Kim cũng nhìn thấy ông Peter. Tuy nhiên, nói chính xác hơn, thứ Kim tìm thấy chỉ là thi thể của ông Peter.

Kim ôm lấy thi thể lão già khóc lớn. Đối với anh, trong thị trấn này, ngoài mẹ ra thì chỉ có ông Peter là người thân thiết nhất với mình. Nhưng người giống như ông nội này đã chết, điều khiến Kim không thể chấp nhận được là ông Peter không phải chết tự nhiên, mà là bị người ta sát hại.

Những người khác trong thị trấn cũng vậy, đây là một cuộc thảm sát.

Trong lúc khóc than, Kim đột nhiên chạm phải thứ gì đó sau lưng ông Peter. Anh đặt thi thể lão xuống đất, lật người lại. Chỉ thấy lớp áo sau lưng ông Peter đã bị ai đó xé rách, trên tấm lưng đầy rẫy tổ chức biến dị của lão bị người ta dùng dao khắc một dòng chữ: "Có thích món quà của ta không?"

Bên dưới là một cái tên.

Zero!

Đột nhiên, Kim không khóc nữa, mà trở nên bình tĩnh đến lạ thường. Chỉ có nắm đấm đang siết chặt kia là kêu lên "rắc rắc".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:294
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.