Đã lâu lắm rồi, anh Tư và chị Tư không ra bờ biển. Chẳng phải do xa xôi, chẳng phải do đắt tiền, mà do chị Tư có một nỗi ngần ngại mơ hồ khi mặc... áo tắm.
Chị biết mình không còn trẻ nữa. Chị biết mình đã có trọng lượng ở chỗ này chỗ kia. Rõ ràng chị không phải con voi, nhưng chắc chắn chẳng phải con hươu cao cổ.
Nhưng nỗi e ngại ấy chả nên tiết lộ với ai, ngay cả với anh Tư. Trong đời sống vợ chồng, không nên nói dối, nhưng cũng không nên nói tất. Đấy là một phương châm mà cha mẹ đã...gia truyền. Nhưng lần này thì không thể trì hoãn nữa rồi. Anh Tư mua hàng siêu thị, trúng số được cặp vé nghỉ mát. Vé này không thể đổi ra tiền mặt, và hai vợ chồng bắt buộc phải đi.
Trước hôm lên đường, chị Tư đã len lén bỏ ra một ngày dạo khắp các hàng áo tắm trong thành phố. Chị thử vài trăm kiểu đến mướt mồ hôi.
Hai mảnh thì không nên rồi, tuổi của mình mà như thế là giả nai. Một mảnh cũng chả yên tâm, vì như vậy cũng chả khác gì tự thú là đã mập, ta phải trốn đi.
Sau hai mươi bốn giờ lục lọi, bới tung, xáo trộn, khều, lôi...chị chọn được một giải pháp tình thế: một chiếc áo tắm thật mỏng nhưng lại hở lưng cực to, nên nhìn phía sau vẫn coi như hai mảnh.
Ngày ăn chơi đã tới. Xe buýt chở nhóm người hò hét đậu ngay bãi cát, dưới ánh nắng vàng. Đàn ông, đàn bà đủ tuổi lao ra trong những bộ đồ bơi sặc sỡ.
Anh Tư đối xử không chê vào đâu được. Anh dắt tay vợ, tay kia cầm dù, vai khoác bịch trái cây. Anh tìm ghế bố cho chị Tư ngồi, trải trên ghế một chiếc khăn bông êm đềm, một chai nước suối, một thùng kem chống nắng to như thùng rượu vang. Sau đó, anh đưa vợ lao xuống đại dương như hai con cá mập trẻ trung và đầy sức sống.
Lúc lên bờ đi dạo, anh Tư nhìn quanh. Chị Tư sợ nhất thời điểm này. Chị biết trên bãi tắm không thiếu gì những đứa con gái hư hỏng, mặc những bộ đồ chả khác gì con tem, chỉ nhằm một mục đích là khiến đàn ông choáng váng, sau đó từ choáng váng chuyển sang nghĩ ngợi, rồi từ nghĩ ngợi chuyển sang lung lay. Từ lung lay dẫn tới lục đục gia đình. Kể thì dài nhưng đôi khi quá trình đó như diễn ra chỉ có mấy giây.
Nhưng anh Tư không tầm thường như thế. Anh chỉ một thiếu nữ tuyệt đẹp, mặc bộ áo tắm mảnh như sợi dây, bảo vợ:
- Em coi, nhỏ kia mặc sao xấu thế. Cứ như con rắn cạp nong.
Chị Tư hoàn toàn nhất trí với nhận xét công bằng đó. Rồi anh lại reo:
- Kìa, cô kia chả khác gì con chim vẹt.
Đấy là một thiếu nữ khác, mặc đồ tắm cực bé, quần một màu, mũ một màu.
Chị Tư dẩu mỏ:
- Đúng. Vẹt ma chứ chẳng phải vẹt thường.
Nhưng anh Tư đã chuyển sang chê cười cô khác:
- Còn em bé này nữa, tưởng bộ tóc mình là cái chổi hay sao?
Đó là một cô chân dài, mặc mà như không mặc vì áo tắm màu da, có cái kẹp tóc to như một bó rơm vàng.
Chị Tư reo:
- Chổi quét mạng nhện.
Nhưng anh Tư đã tấn công cô khác:
- Nhỏ kia nữa, bôi kem gì mà trắng toàn thân. Sao nó không làm thợ quét vôi cho rồi.
Cứ thế, anh Tư chê hết cô nọ đến cô kia, không một sự lố bịch, lòe lẹt và hở hang nào mà anh không phê phán.
Chị Tư hả hê lắm. Rõ ràng anh Tư có thẩm mỹ, có trình độ, không bị lôi cuốn bởi những sự câu khách dễ dãi, rẻ tiền. Đêm về, chị khen ngợi anh, rồi chị hỏi:
- Thế em mặc đồ có hợp không?
Anh Tư ngớ ra:
- Em ấy à? Em nhất định là hoàn hảo rồi. Nhưng em mặc đồ gì nhỉ?