Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TUYỆT VỌNG

❊ ❊ ❊

Tôi là một họa sĩ nổi tiếng. Tất cả các gia đình quyền quý đều thấy vinh dự khi treo tác phẩm của tôi trên tường. Tôi có khả năng uống rượu khỏi bàn. Tóm lại, không ai có thể coi thường tôi.

Trừ nàng!

Nàng đây tức vợ. Nàng rất trẻ trung, xinh đẹp, dễ thương, yêu chồng. Nhưng nàng có một niềm tin sắt đá là tôi mua cái gì cũng hớ.

Tôi đã tìm hết cách, mà không thay đổi suy nghĩ đó được.

Chủ nhật vừa qua, nàng sai tôi đi mua một hộp sữa bột cho con. Như tất cả những người đàn ông thành đạt, nghiêm túc và chân chính, tôi vào siêu thị, chọn đúng nhãn hiệu nàng dặn, trả tiền rồi đem về nhà.

- Em yêu, anh đã mua được hàng rồi đây. Giá niêm yết, chất lượng đảm bảo.

Nàng thất thanh:

- Trời ơi, anh bị hớ rồi.

Tôi kinh hãi:

- Tại sao hớ? Siêu thị có giá đàng hoàng.

Vợ tôi rên:

- Thế mới khổ. Giá của siêu thị là cộng vào giá máy lạnh, giá bảo vệ, giá phục vụ... Cùng hộp sữa thế này, anh tới các sạp ở chợ sẽ rẻ hơn nhiều.

Tôi cay đắng bừng tỉnh. Mười ngày sau, tôi vinh dự được nàng giao cho việc đi mua hộp khác. Nhanh nhẹn phóng xe tới cửa hàng bán lẻ ở góc chợ, tôi lấy một hộp. Quả có rẻ hơn siêu thị vài đồng.

(Nhân tiện nói thêm, nàng không phải là người keo kiệt. Nàng chỉ có nguyên tắc vững chắc là không mua thứ gì mười xu khi nó có giá chín xu.)

Mang sữa về, tôi đắc chí:

- Đây! Rẻ tuyệt đối. Mua ngay cổng chợ.

Nàng rên lên:

- Khổ em chưa! Anh lại mua hớ nữa rồi. Tất cả các sạp ở cổng chợ đều bán đủ các thứ linh tinh. Sao anh không chịu khó vào trong, tới sạp chỉ chuyên bán sữa, giá cả sẽ mềm hơn.

Trời ơi là trời, sao mà tôi dốt thế! Tôi chợt nghĩ trong đầu, nếu vợ tôi làm bộ trưởng Bộ Tài chính thì sẽ là ngày tàn của những đứa tham ô.

Nhưng vẫn còn cơ hội lập công. Nửa tháng sau, tôi lại nhận trách nhiệm vinh quang đi mua hộp sữa. Nhớ lời nàng dặn, tôi gửi xe, tiến sâu vào lòng chợ, tìm một sạp “đặc chủng” mà rước hộp sữa về. Quả là có rẻ hơn tí chút.

Lần này chắc chắn thoát. Tôi nhầm. Nhầm một cách khốn khổ và tội nghiệp. Nàng cầm cái hộp lên, xem xét nó như thợ kim hoàn xem xét chiếc nhẫn... giả.

- Giá đúng rồi. Nhưng đáng ra anh cần để ý, hộp sữa này chỉ hai tháng nữa là hết đát. Đối với hàng như vậy, bao giờ cũng có thể bắt người bán bớt giá vì họ đang run.

Tôi run lên vì tuyệt vọng:

- Trời ơi, anh không bao giờ có khả năng làm vừa lòng em.

Vợ giục tôi:

- Cuộc sống là đấu tranh, là tinh tế, anh yêu ạ.

Tôi chết mất. Tôi điên mất. Nhưng tôi không chịu khuất phục. Phải xóa tan hình ảnh kẻ mua hớ, kẻ dại dột trong con mắt nàng. Xóa tan tành, xóa tận gốc.

Trời có mắt. Tôi vớ được dịp may. Tôi đi uống bia với bạn bè, trúng cái nắp chai có phần thưởng là hộp sữa. Một hộp sữa mới tinh, thơm phức, mới sản xuất và quan trọng nhất, không tốn một xu! Không tốn tiền. Nàng không thể chê đắt được nữa.

Tôi xách sữa về khoe. Nàng đay nghiến:

- Anh lại hớ rồi. Người ta tặng hộp sữa là phải tặng thêm cả cái túi đựng nữa, sao anh không biết mà đòi!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.