Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỊCH SỬ MÁY ATM

❊ ❊ ❊

Cách đây khoảng 50 năm, ở một thành phố nọ, có một cô gái yêu một chàng trai.

Chuyện đó chẳng có gì lạ, ngay cả khi cô gái giàu còn chàng trai nghèo. Lạ là cha mẹ cô gái, tuy là người trí thức, lại cấm đoán mối tình đó. Họ không cho đôi nam nữ gặp nhau bằng cách nhốt chặt cô gái trong phòng.

Đôi tình nhân tất nhiên không chịu khuất phục. Họ bàn nhau trốn đi. Muốn trốn phải có phương tiện, và chàng trai nghĩ tốt hơn là trốn bằng xe hơi. Xe hơi thì phải mua, mà chàng trai lại không có tiền nhưng cô gái thì có.

Tất cả các nhà giàu, ngay từ thời ấy, đều gửi tiền trong ngân hàng. Nhà cô gái cũng thế, nhưng hàng ngày cha mẹ cô phát cho một số tiền để ăn sáng.

Mà nhà giàu ăn sáng thì ghê lắm, có mấy chục món chứ không phải chỉ một khúc bánh mì như chúng ta. Cô gái bèn lấy tiền đó đưa cho chàng trai.

Cô bị nhốt trong phòng kín, nhưng vào một giờ nhất định, chàng trai cứ đi qua, gõ mấy tiếng vào khung cửa. Cô gái sẽ đưa tiền qua khe cửa. Ngày nào cũng như vậy, chàng trai đang tích cóp tiền mua chiếc ô tô.

Mọi sự sẽ trôi chảy nếu như không có một bà hàng xóm rình mò (tất cả hàng xóm đều có tật rình mò trong thành phố đó). Bà ta để ý thấy có anh cứ tới gõ mấy cái là nhận được tiền từ trong chìa ra.

Thế là một hôm, bà ta nhanh chân đến trước, gõ vào khung cửa. Cô gái tưởng người yêu, đưa tiền và bị bà ta cuỗm mất.

Chàng trai đến sau, gõ mãi không thấy gì thì rất ngạc nhiên. Nhưng không thể nói chuyện được vì họ ở cách nhau một bức tường dày. Chàng bèn đón đầu bà vú nuôi của cô gái (chính bà này hàng ngày đi chợ mua đồ ăn sáng) và hỏi cho ra lẽ.

Cô gái tá hỏa khi biết chuyện. Như vậy có đứa nào đã mạo danh để lấy tiền. Thông qua bà vú, cô bèn hẹn với chàng trai, từ nay, khi đến lấy thì gõ theo ám hiệu, cứ ba cái to thì một cái nhỏ, cô mới đưa tiền ra.

Hôm sau, mụ hàng xóm cũng lò mò tới lấy tiền, nhưng mụ gõ lung tung. Và cô gái nghe thấy vậy thì không đưa. Chỉ chàng trai tới gõ đúng phương pháp mới nhận được tiền.

Mụ hàng xóm đứng rình, tức lắm. Nhưng không sao biết được ám hiệu, tức mã số. Mụ đoán rằng bà vú biết.

Mụ bèn tìm cách lân la với bà vú để hỏi dò. Bà vú là người trung thành, nên cương quyết không tiết lộ. Bà đã xem gia đình cô gái là công ty và mình là thành viên.

Nhưng giữa công ty và nhân viên trước sau gì cũng có trục trặc. Một hôm bà vú làm đổ tô canh, cô gái đã nói quá lời.

Bà vú tủi thân, cảm thấy sự trung thành cũng chả được đánh giá cao. Thế là một hôm, bà gõ theo ám hiệu, nhận tiền rồi trốn đi (chính vì thế, sau này các mã số của khách hàng, nhân viên ngân hàng cũng không được biết).

Chàng trai đến gõ và lại không lấy được tiền. Chàng tức tối, đấm vào bức tường (như một số khách hàng vẫn đấm vào máy ATM hiện nay).

Cho tới khi có bà vú mới, đôi nam nữ mới hiểu mọi chuyện và họ quy định như sau: cô gái nghe tiếng gõ thì đút một tờ giấy qua khe cửa. Chàng trai ký vào rồi đút trả lại, cô gái mới đưa tiền ra.

Ngoài chữ ký, họ còn có những ám hiệu trên giấy mà chỉ có họ mới biết. Chẳng ma nào làm giả được.

Rồi họ đơn giản bớt thủ tục: chàng trai không gõ nữa mà chỉ cần đút một tờ giấy vào. Cô gái nhận đúng chữ anh cùng các mã số thì đưa tiền ra.

Họ mua được ô tô. Một ngày đẹp trời, cô gái trèo qua cửa sổ, rơi đúng vào chiếc xe chờ bên dưới. Họ phóng đến một đất nước khác, kết hôn với nhau và mở công ty sản xuất máy ATM.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.