Anh Tư luôn cho rằng hôn nhân, hay nói cụ thể hơn, đám cưới, là một chuyện quan trọng, nếu không nói là quan trọng nhất của đời người.
Với bản thân mình, việc cưới vợ anh đã hoàn thành (còn việc có hoàn thành xuất sắc hay không thì phải tới tận phút cuối cuộc đời mới biết được). Còn với người khác, anh Tư luôn coi chuyện được mời đến dự đám cưới là sự kiện nghiêm túc, thiêng liêng.
Cho nên vừa rồi, khi nhận được thiệp hồng của chàng bạn thân, anh Tư chuẩn bị rất kỹ càng. Com-lê, cà vạt, giày bóng, đầu cũng bóng luôn.
Chỉ những ai nghiêm túc với đám cưới mới hiểu được sự nghiêm túc và đàng hoàng đó phức tạp và tốn kém như thế nào. Bộ vét-xtông chỉ mặc mấy tiếng đồng hồ, nhưng sau đó phải sấy, tốn tiền mang đi giặt ủi. Chưa kể để cho mặt vải không nhàu nát, quần áo phẳng phiu, cần đến và ra về bằng tắc-xi. Tiền xe, trong thời buổi xăng lên giá, cộng với tiền phong bì, trở thành một gánh nặng đè lên cuộc sống vốn đã nhiều nỗi nhọc nhằn của chàng trai đứng tuổi, dễ thương.
Vậy mà hôm đó, anh Tư cáu muốn điên lên. Thiệp để sáu giờ khai mạc, và anh đến sớm 15 phút. Nhưng than ôi, 8 giờ cuộc vui mới bắt đầu. Hai tiếng đồng hồ ngồi trong căn phòng đặc quánh khói thuốc lá, cộng với tiếng nhai những món ăn muôn thuở cùng những bản nhạc inh tai, anh Tư ra về mà muốn kiệt sức, như vừa trải qua một ngày cuốc đất trồng khoai.
Cho nên lần sau, nhận được một thiệp hồng, anh Tư không vội nữa. Vẫn com-lê, vẫn cà vạt đỏ thắm, vẫn mái tóc bóng loáng như gương soi nhưng giấy mời 5 giờ thì anh kiên quyết 8 giờ mới tới. Hậu quả là hai món đầu quan khách đã ăn xong (đã thế, hai món đó lại là cơ bản nhất). Chưa kể do đến muộn, anh bị xếp vào một bàn toàn khách... vãng lai, suốt đám cưới chả nói được câu nào.
Tức mình quá, điên ruột quá, phẫn nộ quá, đám cưới thứ ba mời 6 giờ thì anh đến lúc 7 giờ, một khoảng thời gian theo kinh nghiệm xương máu của anh là vừa đủ. Mọi thứ thật hoàn hảo. Anh được trang trọng dẫn vào một cái bàn toàn khách chững chạc, được rót bia phục vụ tận tình và được không khí mát lạnh vây quanh. Âm nhạc êm dịu, ánh sáng mỹ thuật. Em-xi (MC) duyên dáng, ca sĩ hạng sang. Tất cả đều đầy cảm xúc. Cho tới lúc cô dâu chú rể bước ra, anh Tư mới té ngửa khi thấy họ lạ hoắc. Thì ra, do một nhà hàng có quá nhiều đám cưới nên anh đã vô nhầm và đau khổ nhất là bao thư đã nộp.
Anh Tư điên quá. Anh thề sẽ không đi đám cưới nữa cho tới khi nào khôi phục được lòng tin.
Và sự khôi phục chỉ diễn ra khi anh nhận được một thiệp hồng của ông bạn thân: con gái của ông lấy chồng nước ngoài. Anh Tư trang trọng lên đường. Anh nghĩ có Tây thì phải có văn minh. Tây đúng giờ. Tây nghiêm túc và Tây nhiều thực chất, không thủ tục rườm rà. Anh ăn vận cực kỳ đẹp đẽ, chuẩn bị sẵn những lời chúc mừng chân thành bằng tiếng Pháp và tiếng Anh do bản thân là kẻ có học.
Đám cưới thật vô cùng chuẩn mực. Mọi thứ đều lộng lẫy, tinh khiết, đúng từng phút một. Quanh khách chọn lọc, nói năng nhẹ nhàng, nến và hoa hồng đầy ắp. Chỉ có điều, anh Tư chả biết chúc bằng ngoại ngữ với ai vì đám cưới này không có... chú rể, chỉ có mình cô dâu với đại diện nhà trai!