Tôi quen một cô gái dễ thương vô cùng.
Nàng trong vắt như giọt sương, dịu dàng như lá non và mềm mại như cục bông. Nàng có tiếng cười khanh khách như chim và giọng nói ngân như chuông bạc.
Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo, trừ một điều: chúng tôi ở quá xa nhau. Tôi là kỹ sư của một công ty trong thành phố, còn nàng là sinh viên của một trường đại học trên cao nguyên.
Tuần nào hai đứa cũng trao đổi những bức thư dài. Mà chỉ cần một trang thư thôi cũng nồng cháy hơn chuyện tình Roméo và Juliette tới ngàn lần.
Cho nên các bạn chắc cũng hiểu tôi náo nức thế nào khi biết mùa xuân này nàng sẽ về thăm. Kể từ lúc nhận được tin nhắn, cuộc sống của tôi như ngưng đọng. Tất cả chỉ còn mỗi tâm trạng chờ đợi nàng xuất hiện.
Rồi cái ngày ấy đã tới. Từ sáng sớm, tôi đã mặc quần áo đẹp nhất, đi đôi giày bóng nhất, xức loại nước hoa thơm nhất vào người. Tôi còn mua một bó hoa hồng to như cái thúng và làm một mâm cơm có mười tám món (ứng với mười tám tuổi) cho nàng. Sau đó tôi hồi hộp chờ.
Đồng hồ chỉ 10 giờ sáng. Sau đó là 11 giờ. Sau đó nữa là 12 giờ. Nàng vẫn chưa xuất hiện.
Lòng tôi như có núi lửa phun. Mâm cơm đóng băng lạnh giá. Theo hẹn, nàng sẽ có mặt lúc 9 giờ cơ mà.
Tôi bồn chồn. Tôi gầm thét, rồi tôi lo lắng, đi đi lại lại trong nhà như con sư tử đi đi lại lại trong chuồng. Trong đầu diễn ra tất cả những phim về tai nạn hay hình sự đã xem: nàng gặp phải bọn cướp? Nàng bị một trận bão cuốn đi? Hay nàng gặp một con trăn khổng lồ? Bao nhiêu giả thiết quay cuồng trong đầu tôi.
Đồng hồ chỉ 4 giờ chiều. Cả người tôi như thùng thuốc súng. Chỉ cần một mồi lửa là nổ tan tành vì lo lắng, hốt hoảng và bực bội. Nếu lúc ấy, tôi gặp một tên khủng bố, chắc tôi sẽ băm nhỏ nó ra thành bột mì.
Cho tới 7 giờ tối, khi tôi chuẩn bị đi báo công an, báo nhà thương và báo với đội cứu hỏa thì... nàng xuất hiện. Mặt mũi phờ phạc. Quần áo nàng nhàu nát, còn bụng nàng lép xẹp như bánh tráng đang phơi. Tôi lao tới như cơn lốc.
- Em thân yêu, em ở đâu vậy? Sao em đi lâu thế?
Nàng reo lên:
- Trời ơi, em tưởng không còn được gặp anh rồi.
Tôi giật giọng:
- Tại sao?
Nàng vui vẻ:
- Tại em bị bán!
Nàng bị bán? Ba tiếng đó nghe như sét đánh, khiến tai tôi như muốn vỡ vụn ra. Lấy hết sức mình để giữ bình tĩnh, tôi hỏi gặng:
- Bán thế nào?
Nàng vừa uống nước ừng ực vừa nói:
- Bán giữa ban ngày. Bán liên tiếp năm sáu lần.
Toàn thân tôi muốn nổ banh vì khủng khiếp. Một thiếu nữ ngây thơ thế kia, dịu ngọt và trong trẻo thế kia mà lại bị bán liên tiếp cả gần chục lần giữa ban ngày trong thời buổi an bình này sao?
Tôi gầm lên:
- Bán với ai?
Nàng vô tư nói:
- Bán nơi đông người.
Lại còn đông người nữa? Đúng là một lũ tội phạm quốc tế.
Tôi run rẩy:
- Ai bán?
Nàng sôi nổi:
- Nhà xe. Em lên xe đò về đây. Đi ra khỏi bến, xe đò bán em cho xe khách, đi vài chục phút, xe khách bán em cho xe liên tỉnh, đi vài chục phút nữa, xe liên tỉnh lại bán cho xe tốc hành. Cứ như thế, hành khách bị bán năm sáu lần liên tiếp mới tới nơi được.
Tôi kêu to:
- Nếu em không bị bán thì sao?
Nàng lườm:
- Thì không tới được đây. May mà, bán có xe mua.
Tôi thở phào, thầm cảm ơn nhà xe đã cho tôi một món quà vô giá!