Sau mấy chục năm chung sống êm đềm, anh Tư và vợ bây giờ hay có thói quen cùng ngồi nhắc lại những kỷ niệm xưa.
Họ cố gắng nhớ lại phút đầu tiên gặp nhau, bữa cơm đầu tiên ăn với nhau, hoặc trận đầu tiên cãi nhau.
Và quan trọng nhất là câu nói đầu tiên sau đám cưới.
Ngày ấy xảy ra cách đây đã hơn hai mươi năm rồi, và mỗi khi nhớ lại, anh Tư lại tràn ngập một cảm giác trào dâng. Ôi tình yêu, ôi hạnh phúc, ôi người vợ bé bỏng!
Nhưng câu đầu tiên hai người nói là gì? Cả hai vợ chồng đều vắt óc suy nghĩ. Hồi ấy chưa có máy ghi âm, và nếu có chắc cũng không đủ tiền mua pin mà dùng.
Chị Tư khẳng định câu ấy là “em thân yêu” nhưng anh Tư cực lực phản đối. Anh cho rằng câu ấy đã dùng trước khi cưới khá lâu, và trong ngày đó, trước mặt bao nhiêu quan khách, chắc anh không phát ngôn một câu đơn giản như thế.
Theo như anh nhớ lại thì câu đầu tiên là “em đẹp quá”. Nhưng chị Tư tỏ vẻ nghi ngờ. Chị cả quyết rằng chị vẫn đẹp từ đó tới nay, và việc khen chị đẹp là việc anh Tư cần có nghĩa vụ làm hàng ngày, cho nên chả lý do gì phải để đến khi cưới mới thốt ra.
Vậy lần đầu tiên có thể cao quý hơn, thăng hoa hơn, đỉnh cao hơn kiểu như “em thật tuyệt vời”. Ối chao ơi, mới nghe có vẻ hợp lý, nhưng chị Tư nói giờ phút ấy có nhiều thứ tuyệt vời lắm. Nào căn phòng, nào bánh trái, nào hoa... cho nên nếu khen chị như thế là chưa nổi bật.
Thôi đúng rồi! Anh Tư reo. Câu đầu tiên anh nói với vợ là “em như một mùa xuân”, trích từ lời của một ca khúc rất thịnh hành bấy giờ. Nhưng chị Tư xem lại lịch, thấy vợ chồng chị cưới nhau vào mùa thu. Thu có lá vàng, có trời xanh, chưa kể thu có bánh trung thu, vậy cớ gì phải gọi thu là xuân? Tưởng như vậy là sang, nhưng thực chất hành động đó chối bỏ hiện thực, và lãng mạn một cách sách vở, không cần thiết.
Ồ, vậy chắc chắn câu nói đầu tiên phải là “em bé bỏng” rồi. Anh Tư nhất quyết nhớ lại. Câu ấy xuất phát từ việc chị Tư quả là một người phụ nữ bé bỏng thực sự. Chị có đôi tay nhỏ nhắn, đôi chân mũm mĩm và thân hình xíu xiu. Gọi như thế quả đầy âu yếm và cảm động. Nhưng sau khi suy nghĩ hồi lâu, chị Tư bác bỏ câu này.
Chị nói bé bỏng là một đặc tính, nhưng chưa phải là đặc tính nổi trội nhất của chị. Cái quan trọng là chị rất dịu dàng, rất dễ thương và đáng yêu. Với những phẩm chất ấy, dù thân hình chị có nhỏ như nai hay to như hà mã thì bé bỏng vẫn nổi bật, chả lý do gì phải nhấn mạnh điểm này.
Khổ chưa, bi kịch chưa, phức tạp chưa? Sau bao nhiêu năm chung sống, hai vợ chồng không tìm ra được câu nói đầu tiên, thế lấy đâu ra đảm bảo là có câu nói cuối cùng?
Anh chị Tư bèn đi hỏi ba mẹ, hỏi bạn bè.
Chẳng ai trả lời được vì giây phút đó chỉ có hai người họ bên nhau.
Anh Tư bèn vận dụng phương pháp nội suy. Anh nhớ rằng sau đám cưới, việc đầu tiên cô dâu chú rể làm là ăn với nhau một bữa cơm. A, đúng rồi, bữa cơm. Mà anh từ bé đến lớn, cho tới tận hôm nay, cứ hễ ngồi vào mâm cơm là hỏi ngay “có món gì ngon không nhỉ”, câu đấy chắc chắn là câu đầu tiên của vợ chồng anh rồi!