Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHỎNG VẤN CÔ TẤM

❊ ❊ ❊

Phóng viên (PV): Thưa cô Tấm, xin cô cho biết mối liên hệ giữa cô với Cám và dì ghẻ, một bộ ba đã thành bất tử trong dân gian?

Tấm: Dạ, không có cái gì bộ ba mà bất tử đâu, anh ơi. Em nghĩ rằng chỉ có “bộ hai” mới đáng được như vậy. Tất nhiên, chuyện của em, của chị Cám và của dì, mọi người nhớ mãi. Nhưng nhớ khác, không bao giờ chết lại khác.

PV: Ái chà, cô học lớp mấy?

Tấm: Thời của em chưa có trường lớp. Em chẳng biết chữ, chỉ biết nghĩa thôi.

PV: Nếu như hồi đó, cô học thêm Anh ngữ, tốt nghiệp vi tính hay trang điểm cô dâu, thì số phận liệu có thay đổi gì không?

Tấm: Không. Bất cứ sự thay đổi nào cũng chỉ có ý nghĩa khi nó diễn ra ở hai phía. Nếu em học đủ thứ, nhưng hoàng tử không học gì thì cũng vậy thôi.

PV: - À, vậy nhân tiện hỏi thăm: Khi cô cưới là cưới chồng hay cưới hoàng tử.

Tấm: - Anh ơi, em chỉ cưới người em yêu. Còn chuyện người đó là cái gì thì thành thật lúc ấy em đâu để ý.

PV: - Vậy bây giờ cô có để ý không?

Tấm: - Cũng không luôn. Bởi vì con vua thời trước, chắc gì đã là con vua ngày mai. Vua luôn thay đổi, cho nên ai chỉ thích lấy vua, rồi sẽ đổi thay.

PV: - Số phận cô có khác đi chăng nếu Bụt chẳng ra tay cứu giúp?

Tấm: - Trả lời câu này hơi khó. Em đâu dám phủ nhận công lao của Bụt. Song, cần xét cho tới tận cùng: Vì em mà dân gian nhớ đến Bụt, chứ chưa bao giờ vì Bụt mà họ nhớ đến em. Bụt chỉ tồn tại khi Bụt biết hiện ra đúng lúc, còn em vẫn cứ là em Tấm, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào.

PV: - Ý cô muốn nói Bụt không cần thiết lắm?

Tấm: - Đâu, đâu. Đừng nghĩ vậy tội nghiệp. Ý em chỉ muốn quan niệm: Bụt là một sự tất nhiên, chứ không phải là may mắn mà em được diễm phúc rơi xuống đầu. Thâm tâm em cũng yêu Bụt. Nhưng em ghét những kẻ cứ làm được vài việc mà đúng ra trách nhiệm họ phải làm thì tự cho mình là Bụt. Họ ăn lương để hành động như Bụt, lại ra vẻ như chẳng ăn gì, chỉ ban phúc vậy. Kỳ ơi là kỳ!

PV: - Tại sao cô lại chui từ cây thị ra?

Tấm: - Vậy chứ nếu em chui từ cây vàng ra thì em cao quý hơn à? Chui từ đâu ra không quan trọng. Quan trọng là sau khi chui ra thì làm gì.

PV: - Sau khi làm hoàng hậu, cô đã trả thù thảm khốc cô Cám. Phải chăng đó là bản chất sự hiền dịu của cô?

Tấm: - Truyện Tấm, Cám cũng như mọi thứ truyện trên đời đều có dị bản và nguyên bản. Song, tùy hoàn cảnh và tùy quan niệm của mỗi cá nhân khi đọc để chọn bản nào. Em không hề trả thù bằng cách giết ai. Em chỉ trả thù bằng cách sống hạnh phúc là đủ.

PV: - Trong truyện, cô chết đi sống lại nhiều lần, còn trong cuộc đời thì sao?

Tấm: - Cuộc đời em cũng giống bao cuộc đời khác. Sự mất mát và hồi sinh luôn luôn kế tiếp nhau. Cái chết chẳng có gì đáng sợ. “Yêu là chết ở trong lòng một tí, và sống ở trong tim hai tí”.

PV: - Bây giờ cô được nhiều con không, chúng ra sao?

Tấm: - Em chưa muốn nhiều con, chỉ muốn con được nhiều. Còn chúng ra sao ư? Tốt nhất là đừng để chúng có một dì ghẻ như mẹ chúng đã có!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.