Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRÁI TIM NGHỆ SĨ

❊ ❊ ❊

Chung sống với nhau đã chục năm nay chẳng có vấn đề gì, nhưng dạo này anh Tư lại thấy vợ thỉnh thoảng lén nhìn mình rồi thở dài. Theo bản năng tội lỗi mà người đàn ông lúc nào cũng mang sẵn trong mình, anh bèn sinh nghi, hỏi trong tâm trạng vừa run vừa bực:

- Có chuyện gì vậy em?

Chị Tư không chịu trả lời ngay. Chị chỉ quay đi và chớp mắt. Phải mấy hôm sau anh Tư sắp chết vì sốt ruột, chị mới tiết lộ:

- Anh là người chồng tốt. Thương vợ, thương con, ít ăn, không lười tắm. Nhưng anh khô khan quá.

Anh Tư trợn mắt:

- Khô khan là sao? Ý em bảo anh là sa mạc hay xơ mướp?

Chị Tư lắc đầu:

- Khô khan là thiếu tâm hồn.

Anh Tư nghe mà điên tiết.

Cuộc sống gia đình suốt ngày đã phải lăn thân ra lo sao cho không thiếu ăn, thiếu gạo, thiếu xăng, thiếu tiền điện, thiếu xà bông; nay còn thêm thiếu tâm hồn, biết sắm ở đâu kia chứ!

Anh gào lên:

- Thiếu của ấy tôi phải làm thế nào? Đi vay hay đi mượn?

Chị Tư chớp chớp mắt:

- Tâm hồn có nhiều dạng. Anh thiếu tâm hồn nghệ sĩ. Anh không biết trình bày cảm xúc của mình.

Anh Tư sững người. Và lập tức hiểu ra. Đúng. Nghệ sĩ có tâm hồn. Và anh tin chắc mình cũng có. Vấn đề chỉ có ở chỗ nghệ sĩ biết cách thể hiện ra thôi. Được rồi, vợ tham lam và khó tính ơi, đợi đấy.

Hôm sau, cả nhà vừa ăn cơm xong, bất ngờ anh Tư xỉa răng, uống nước, sau đó đứng lên, cầm lon nước ngọt như cầm micro và cất cao giọng hát.

Chị Tư giật bắn mình:

- Bố nó làm gì thế?

Anh Tư vui vẻ:

- Làm danh ca. Danh ca tức là nghệ sĩ.

Chị Tư bịt tai:

- Đừng, đừng hát nữa. Xin bố nó tha cho. Rõ ràng làm danh ca thì bố nó không có khiếu.

Anh Tư buông “micrô” xuống. Anh không hề buồn. Nghệ sĩ có cả trăm ngàn kiểu nghệ sĩ. Chả làm danh ca thì làm sang chuyện khác.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, chị Tư thấy chồng đang nằm bỗng vụt dậy ngâm thơ. Chị lắng nghe rồi rối rít lạy van:

- Thôi anh đừng có ngâm thơ. Anh cũng không có khiếu.

Anh Tư khẩn cấp nằm xuống. Anh hiểu sâu sắc con đường nghệ thuật bao giờ cũng lắm chông gai, và việc tìm ra cho mình một hướng đi là việc cả đời của một nghệ sĩ mới vào nghề.

Sáng dậy, chị Tư ra phòng khách, thấy anh Tư đang mặc áo choàng, toàn thân lấm lem bột màu, tường nhà bôi loang lổ.

Chị rú lên:

- Anh làm gì đấy?

Anh Tư trả lời:

- Anh muốn trở thành danh họa. Anh muốn tác phẩm của anh lưu trong viện bảo tàng.

Chị Tư nhìn kỹ các bức tranh. Thấy nó giống một cái gì vừa xanh, vừa đỏ, vừa vàng chị bèn reo lên:

- Anh vẽ nồi cà ri à?

Anh Tư giẫy nẩy:

- Đâu có, anh vẽ mùa thu. Có cả con hươu ngơ ngác.

Chị Tư thở dài:

- Vậy thì hội họa anh cũng chẳng có khiếu đâu. Em có cảm giác anh vẽ nồi canh với sườn heo trong đó.

Anh tư nhanh chóng dẹp dụng cụ vẽ. Anh không hề tuyệt vọng, vì biết là danh họa cũng chả phải cách duy nhất để chứng tỏ mình có tâm hồn nghệ sĩ.

Đang đêm, chị Tư chợt thức giấc vì có tiếng huỳnh huỳnh. Chị cố mở mắt ra, thấy bên cạnh giường có một bóng đen đang ngọ nguậy. Chị hét lên kinh hãi:

- Ai làm gì đó?

Có tiếng thều thào:

- Anh đây, anh đang tập múa.

Chị Tư van lạy... Anh Tư tuyệt vọng. Anh cảm thấy mình không có hy vọng gì trở thành nghệ sĩ. Rõ ràng anh đang cằn cỗi về tâm hồn. Trái tim anh khô héo.

Anh suy sụp hẳn. Mắt anh trợn trừng, mũi anh cau cau, trán anh nhăn nhăn, má anh giật giật. Chị Tư nhìn anh chăm chú, rồi reo lên:

- Anh rõ ràng có tâm hồn đa cảm. Anh là nghệ sĩ kịch câm. Khuôn mặt anh đã nói lên tất cả.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.