Thị Nở: - Anh Chí ơi, thiên hạ họ nói là em xấu, là chỉ có anh khi say rượu, dưới ánh trăng mắt mờ chân chậm mới yêu được em.
Chí Phèo: - Mặc kệ họ. Đúng là tôi say, đúng là tôi nhìn thấy em dưới ánh trăng thơ mộng ấy... Thì đã sao? Hả? Đã sao? Đáng tiếc cho những kẻ tỉnh mà không bao giờ thấy ai đẹp dù dưới ánh sáng mặt trời hay đèn điện.
T.N.: - Họ còn bảo: Vì bát cháo hành của em nên anh mới phạm tội.
C.P.: - Em cần phân biệt giữa phạm tội và trả thù, hai thứ đó đâu phải lúc nào cũng giống nhau. Còn nếu trong cái bát ấy không phải cháo hành mà là phở gà thì liệu anh có cao quý gì hơn không hả em?
T.N.: - Tiếc rằng hạnh phúc của chúng mình ngắn ngủi quá! Em chưa giúp cho anh được nhiều. Giá như còn thời gian, anh bỏ rượu, em gánh nước thuê, chúng mình sẽ dựng một túp lều...
C.P.: - Đúng là rượu đã hại anh. Nhưng cũng phải có lý do, phải có ai đó hại rượu thì nó mới trở nên độc ác như thế.
T.N.: - Em có nên đi thi hoa hậu không anh?
C.P.: - Không, em ạ. Em chỉ nên đi khi nào có một ban giám khảo nhìn thấy được cái “hoa hậu” ngầm bên trong em... À, anh có đổi nải chuối xanh lấy một chiếc đầm cho em, em mặc thử nhé?
T.N.: - Thú thực đi, anh đổi hay cướp?
C.P.: - Sao lại nghĩ thế? Dù anh có là Chí Phèo đi nữa, anh cũng biết phân biệt cái gì có thể cướp được, còn cái gì chỉ có thể hiến dâng thôi chứ!
T.N.(giơ bộ đầm lên): - Rộng, anh ạ. Dựa vào kích thước nào mà anh mua vậy?
C.P. (vò đầu bứt tai): - Khổ quá! Anh dựa vào sự miêu tả em trong sách. Đáng lẽ phải dựa vào tình cảm thật của mình.
T.N.: - Nếu hai đứa sống chung, việc nhà sẽ phân công thế nào, anh Chí nhỉ?
C.P.: - Sẽ bình đẳng, theo đúng chức năng. Em nội trợ, còn anh giữ gìn an ninh trong gia đình, canh kẻ gian, phòng bọn trộm.
T.N.: - Em muốn học thêm nữ công gia chánh. Anh nghĩ nên không?
C.P.: - Nên lắm! Song nếu không tốt nghiệp được thì em cũng đừng buồn. Chí Phèo và Thị Nở gắn bó với nhau vì cái gì thì cứ để cho người ta suy đoán, nhưng chắc chắn không phải vì miếng ăn. À, em thấy anh có cần đi giải phẫu thẩm mỹ cho hết những vết sẹo trên mặt không?
T.N.: - Chả cần. Em không ngại những vết sẹo cũ. Em chỉ muốn anh sau khi quen em, đừng có thêm những vết sẹo mới... Hí hí... Anh Chí này, nếu hai đứa cưới nhau vào ngày hôm nay, anh mặc com-lê, còn em bận xoa-rê, chắc buồn cười lắm nhỉ? À, mà anh quan niệm ra sao về tiền mừng... Em thấy nhiều người nhận được thiệp hồng, thay vì vui sướng thì họ lại nhăn nhó. Anh giải quyết theo lối nào, cái vấn đề ai cũng biết nhưng ít ai dám thổ lộ này?
C.P.: - Lối Chí Phèo, em ạ. Nếu anh có, anh cho; nếu anh không có, không cho. Kẻ nào coi thường mình, mình coi thường lại.
T.N.: - Em không tiện, còn sĩ diện hai ta...
C.P.: - Đừng nghĩ tiền lúc nào cũng thay mặt cho sĩ diện được em ạ! Anh thật ngạc nhiên khi có những người không tới dự được lại cử phong bì tới thay. Anh ngạc nhiên hơn khi có những cô dâu chú rể thấy thế mà cũng nhận.
T.N.: - Anh Chí ơi, anh là số ít.
C.P.: - Tất nhiên, bởi vì em cũng là số ít. Khi hai người yêu nhau, họ thấy nhau là duy nhất thì mới thực sự là yêu.
T.N.: - Nói dại, nếu có ngày lấy anh rồi, em ngoại tình thì sao? Một đời người có biết bao nhiêu đêm trăng, có biết bao bến nước...
C.P. (gầm lên): - Ngoại tình à? Ngoại tình thì tôi sẽ xách mảnh chai, sẽ rạch... sẽ rạch...
T.N.: - Mặt em ư? Hay mặt kẻ ấy...?
C.P.: - Không, không thèm rạch mặt, mà rạch vào tâm trí những ai tin đã là vợ chồng thì không cần sự gìn giữ.
T.N.: - Thôi, mình đi ăn bún ốc với nhau đi!
C.P.: - Đủ tiền không? Nếu thiếu thì em ăn ốc còn anh ăn vỏ.
T.N.: - Ghét cái mặt!
C.P.: - Ghét cái mồm... hễ thấy hàng quà là xao xuyến... Nhưng này, Chí Phèo sẵn sàng ăn vỏ ốc chứ không sẵn sàng đổ vỏ đâu nhé! Ta đi.