“Huyện trưởng?”
Lần này Ngũ Tĩnh Thư nghe rất rõ, chớp chớp mắt, quay đầu lại, trừng to đôi tròng mắt sáng lấp lánh nhìn Lý Nghị.
Ngoan ngoãn, không đùa được đâu nha!
Bạn học kiêm bạn trai của Quách Tiểu Linh này, vậy mà lại là huyện trưởng?
Bọn họ không phải mới tốt nghiệp hai năm sao?
Ngũ Tĩnh Thư có chút choáng váng, thật sự khó mà tin nổi, trong số những người trẻ tuổi cùng trang lứa, vậy mà lại có người leo lên vị trí cao nhường này!
Cô tuy chơi rất thân với Quách Tiểu Linh, cũng biết Lý Nghị làm việc ở Nghi Thủy, hơn nữa còn biết nhà anh rất có tiền, bởi vì Quách Tiểu Linh chưa từng thiếu tiền tiêu, mỗi lần hỏi tiền từ đâu ra, Quách Tiểu Linh đều nói là bạn trai cho.
Chỉ là, nha đầu Quách Tiểu Linh kia lại không nói anh là huyện trưởng nha! Ngũ Tĩnh Thư vẫn luôn tưởng rằng Lý Nghị cho dù có giỏi giang đến mấy thì cũng chỉ là một công chức bình thường gia cảnh khá giả mà thôi.
Lý Nghị hỏi: “Sao thế? Trên mặt tôi có hoa à?”
Ngũ Tĩnh Thư lắc đầu nói: “Không có hoa, nhưng có một tầng sương mù.”
Lý Nghị cười hì hì, không thèm để ý đến cô.
Xe rất nhanh đã đi vào địa giới huyện Nghi Thủy.
Ngã ba đường dựng rất nhiều bia tướng quân, chỉ dẫn mấy con đường rẽ phía trước dẫn đi đâu.
Bia tướng quân rất phổ biến ở miền Nam.
Vùng miền Nam lưu truyền câu nói thế này: “Nam sợ tướng quân tiễn, nữ úy diêm vương quan. Tiễn thứ nhất ba tuổi chết, tiễn thứ hai sáu tuổi vong, tiễn thứ ba chín tuổi yểu.” Đứa trẻ sinh ra xong, đều sẽ mời thầy bói xem bát tự, nếu mệnh phạm tướng quân tiễn, thì phải tìm cách hóa giải. Cách hóa giải phổ biến nhất chính là dựng bia đá ở góc đường. Bỏ tiền đúc một tấm bia đá hình dáng giống mũi tên, khắc hai chữ “Tiễn lai bia đáng, cung khai huyền đoạn” ở mặt sau, chọn một ngã ba, đào một cái hố, bỏ bát tự của người đó vào, rồi đè tấm bia đá lên. Mặt trước của bia đá thông thường sẽ khắc các câu chữ chỉ dẫn phương hướng và tên địa danh, phát huy tác dụng chỉ đường, mang tính chất công ích.
Lý Nghị đến Nghi Thủy nhậm chức, tuy chưa từng xuống các hương trấn nông thôn bản địa, nhưng cũng từng đi ngang qua, từng quan sát nông thôn Nghi Thủy trên xe.
Hương trấn Nghi Thủy, nói chung thì phát triển còn không bằng Liên Thủy.
Nhưng vừa đi vào hương Đông Câu Tử, Lý Nghị nhìn qua cửa xe, mượn ánh đèn pha, thấy dân cư ven đường đều rất mới, hơn nữa đều là nhà gạch ngói, có nhà còn xây cả sân trước và trồng cúc.
Ngũ Tĩnh Thư cũng phát hiện ra điểm này, cười nói: “Lý Nghị, người Nghi Thủy giàu quá vậy! Ngay cả ở nông thôn cũng là nhà gạch mới to đùng thế này. Tôi từng đi qua không ít nông thôn, nơi này coi như là một nơi tốt nhất rồi đấy.”
Lý Nghị nói: “Nghi Thủy cũng chỉ có chỗ này là khá khẩm hơn chút.” Lúc này, anh mới hiểu được ý nghĩa câu “dựa núi ăn núi” của Diêu Bằng Trình. Đâu chỉ là dựa núi ăn núi chứ, đơn giản là dựa núi để làm giàu mà thôi. Người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà vong, có lợi ích to lớn thế này thúc đẩy, bảo sao tình trạng tự khai thác tư nhân ở đây khó mà kìm hãm được.
Lý Nghị gọi điện cho Diêu Bằng Trình, hỏi anh ta đã đến đâu rồi. Diêu Bằng Trình trả lời rằng sắp đến nơi. Lý Nghị liền bảo Tiền Đa tạm dừng xe, chờ Diêu Bằng Trình bọn họ.
Lý Nghị đi từ huyện Phương Nam ở bên kia núi qua, khoảng cách gần hơn, đến sớm hơn Diêu Bằng Trình một chút. Chờ khoảng năm phút, một chiếc xe cảnh sát dạng mui kín đỗ lại bên cạnh chiếc Santana.
Diêu Bằng Trình từ ghế phụ nhảy xuống, bước lên bắt tay với Lý Nghị, nói: “Lý huyện trưởng, chúng tôi đến muộn rồi.”
Trên xe mui kín lần lượt nhảy xuống chín viên cảnh sát, đều tiến lên bắt tay từng người với Lý Nghị.
Lý Nghị nói: “Các đồng chí, đêm hôm lạnh giá, lôi mọi người khỏi chăn ấm để chấp hành một nhiệm vụ đặc biệt, tôi thấy rất áy náy với mọi người nha.”
Trong đó có một viên cảnh sát là Đại đội trưởng đại đội trị an cục công an huyện, tên là Phan Giang Long, từng qua lại vài lần với Lý Nghị nên khá quen biết, lập tức nói: “Lý huyện trưởng khách sáo rồi, duy trì trị an là công việc bổn phận của chúng tôi, huống chi lại là chuyện của Lý huyện trưởng, xin Lý huyện trưởng cứ yên tâm, chúng tôi đảm bảo cứu được Lý phu nhân, đảm bảo hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!”
Lý Nghị nghe thấy cách gọi Lý phu nhân này thì có chút buồn cười, nhưng nghĩ đến những tổn thương mà Quách Tiểu Linh có thể phải gánh chịu, sắc mặt liền nghiêm lại, nói: “Các đồng chí, nhiệm vụ lần này, chúng ta không chỉ phải cứu các đồng chí phóng viên bị vây hãm, mà còn phải nhổ tận gốc cái tên ác bá Hồng Bá Vương chuyên ức hiếp bá tánh này! Ở đây, nguyện vọng thăng quan phát tài, tôi không dám hứa hẹn với các anh em, nhưng tình nghĩa này của anh em, tôi Lý Nghị xin ghi nhớ, sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp!”
Diêu Bằng Trình nói: “Lý huyện trưởng, xuất phát thôi, để lâu sinh biến.”
Lý Nghị phất tay nói: “Được, các đồng chí, đành nhờ cậy mọi người vậy!”
Diêu Bằng Trình lên xe của Lý Nghị, ngồi cùng hàng ghế sau với Lý Nghị. Ngũ Tĩnh Thư biết bọn họ có chuyện muốn bàn bạc nên đã chuyển lên ghế trước ngồi.
Lý Nghị ném cho anh ta một điếu thuốc, hỏi: “Đã lên kế hoạch cứu người chưa?”
Diêu Bằng Trình châm lửa, nói: “Hồng Bá Vương có hai nơi ở, một là nhà cũ trong thôn, còn một nơi ở ngã ba đường trên núi. Để tiện thu tiền phế duyệt, hắn dựng một căn nhà ở ngã ba đường trên núi, đám tay chân nuôi theo đều ở đó. Bản thân hắn ngủ luân phiên cả hai nơi, không chắc chắn đang ở đâu. Kế hoạch của chúng ta là chia làm hai đường, một đường đến nhà cũ của hắn, khống chế người nhà hắn lại, nếu hắn ở nhà thì càng tốt, bắt gọn luôn. Một đường đến nơi ở ngã ba đường trên núi để bắt người.”
Lý Nghị trầm ngâm một lúc, nói: “Cách này nghe thì hay nhưng lại có ẩn họa đấy. Nếu Hồng Bá Vương không ở nhà mà ở nơi ở ngã ba đường, chúng ta phân tán nhân lực ra, trong khi đối phương lại lắm kẻ côn đồ, nhỡ để hắn nhân lúc hỗn loạn trốn thoát thì tính sao đây? Các phóng viên không biết bị giam giữ ở chỗ nào, nếu hắn nảy sinh ác ý tạm thời, làm hại họ thì phải làm sao? Mục đích chính trong hành động lần này của chúng ta là cứu người. Phải đảm bảo an toàn cho con người trước, rồi mới tính cách bắt giữ Hồng Bá Vương.”
Diêu Bằng Trình hít mạnh một hơi thuốc lá, nói: “Nếu chúng ta đi hướng ngã ba đường, tôi sợ Hồng Bá Vương không có ở đó, chúng ta sẽ rứt dây động rừng. Hay là đến nhà cũ của hắn trước, cho dù hắn không có ở nhà, chúng ta cũng có thể khống chế toàn bộ người nhà hắn trước. Người nhà hắn đều là nông dân, không dám phản kháng, tương đối dễ khống chế. Sau đó lại quay ngược lại ngã ba đường, bịt kín hai đầu trước sau, bắt trọn ổ.”
Lý Nghị nói: “Tôi nhớ anh từng nói trong điện thoại là bọn chúng lập chốt kiểm tra ở hai đường xuống núi cơ mà?”
Diêu Bằng Trình nói: “Đúng vậy. Hai ngã rẽ cách nhau tầm hai dặm đường. Một đường lớn, một đường nhỏ. Đường lớn đi ô tô, đường nhỏ phần lớn là sức người gánh hàng xuống núi. Thế nên Hồng Bá Vương mới canh gác ở ngã đường lớn. Đường nhỏ chỉ cắt cử vài tên tay chân trông coi.”
Lý Nghị nói: “Đã lập chốt thì ban đêm bọn chúng cũng không nghỉ ngơi đâu. Cục trưởng Diêu, tôi có một ý kiến, anh xem có khả thi không.”
Diêu Bằng Trình nói: “Lý huyện trưởng cứ nói.”
Lý Nghị nói: “Anh dẫn theo chín người, cộng thêm tôi, anh và Tiền Đa, tổng cộng có mười hai người.”
Ngũ Tĩnh Thư liền kêu lên: “Này, tôi không phải con người à?”
Lý Nghị trừng mắt nói: “Đàn bà cô thì lên đánh nhau được chắc?”
Ngũ Tĩnh Thư lè lưỡi, nói: “Tôi chụp ảnh cho các anh, lưu lại tư thế oai phong lẫm liệt của các anh chứ.”
Lý Nghị tiếp tục nói với Diêu Bằng Trình: “Chốt kiểm tra bọn chúng lập ở đường nhỏ có ít người, mười hai người chúng ta cùng lúc xông lên, đảm bảo tụi chúng không chạy thoát được một tên. Sau khi tóm gọn mấy tên này, trước tiên thẩm vấn chúng để tìm ra tung tích của các phóng viên, cứu người xong rồi chúng ta mới triển khai hành động bắt giữ Hồng Bá Vương.”
Diêu Bằng Trình nói: “Tôi thấy phương pháp này khả thi, có thể đảm bảo vạn bất bất thất (vạn phần chắc chắn).”
Anh ta thông qua điện thoại đưa ra một số chỉ thị cho những người trên chiếc xe đằng kia.
Hai chiếc xe phóng nhanh về phía ngã ba đường nhỏ ở Nam Lĩnh.
Cách ngã ba đường nhỏ vài chục mét, hai chiếc xe dừng lại, mười ba người xuống xe, nhanh chóng bao vây hướng về ngã ba đường nhỏ.
Ở ngã ba đường nhỏ đó có một đoạn đường mà hai bên đều là vách đá. Hai bên đường mỗi bên dựng một cột gỗ lớn cao chừng hai mét, làm theo hình thức trụ cổng. Ở giữa hai cột gỗ cắm ba thanh hoành mộc trên, giữa, dưới để ngăn cản người gánh than đi qua.
Bên cạnh lề đường dựng một cái lán nhỏ, giữa lán xây một cái bếp gạch thổ, trong bếp nhét những khúc gỗ khô, đang nhóm lửa bùng cháy. Trên lửa bắc một cái chảo gang lớn, trong chảo tỏa ra hương thịt chó hấp dẫn.
Bốn tên đại hán vây quanh chảo gang, vừa ăn thịt vừa uống rượu.
Một tên hán tử gầy gò nói: “Mẹ kiếp, lại đến lượt ông đây trực đêm, chán chết đi được.”
Một tên hán tử mập mạp nói: “Mày cứ biết hưởng đi, ở đây có ăn có ngủ, không tệ hơn ở nhà là mấy.”
Tên hán tử gầy nói: “Mày biết cái qué gì, suốt ngày chỉ biết ăn uống đái ỉa ngủ, mày có biết hưởng thụ cuộc sống không?”
Tên mập mạp nói: “Mày biết à?”
Một tên đại hán khác đội mũ tròn nói: “Mày còn không biết cái sở thích đó của thằng Gầy à? Lại thèm đàn bà rồi chứ gì! Nó mà một đêm không được sờ đàn bà là trong lòng lại thấy hoảng hốt ngay.”
Thằng Gầy nói: “Mấy người thì hiểu cái nỗi gì về sự tuyệt diệu của phụ nữ, suốt ngày chỉ biết ôm cái mụ mặt vàng ở nhà, vô tích sự.”
Tên đội mũ nói: “Có gì khác nhau đâu? Chẳng phải cũng chỉ là một cái lỗ để mày thọc vào thôi à.”
Mấy tên còn lại liền cười ha hả.
Thằng Gầy hừ lạnh một tiếng: “Mấy người thì biết cái gì là Bạch Hổ không? Mấy người biết cái gì là Cửu Khúc Hồi Hành không?”
Đến đây thì tên đội mũ cụt hứng, lắc đầu nói: “Không hiểu, huynh đệ, mày chơi qua rồi à?”
Một tên tóc vàng mặt mày âm trầm khác nói: “Không phải vừa bắt được hai nữ phóng viên xinh đẹp từ thành phố tỉnh xuống à? Trong đó có một người đúng là cực phẩm đấy, thằng Gầy, mày dám đi chơi không?”
Thằng Gầy nói: “Có gì mà không dám? Tao đi đây!”
Tên mập nói: “Này, đừng đi vội, làm chính sự quan trọng hơn.”
Thằng Gầy nói: “Trời lạnh thế này, tối như bưng thế này, còn ai lên núi gánh than nữa chứ? Đi, mấy anh em, cùng đi chơi nào?”
Đang nói chuyện thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Tên mập nói: “Có mối làm ăn tới rồi kìa.”
Mấy tên rào một tiếng đứng hết dậy, đi ra ngoài lán, thấy trên đường nhỏ có mấy người đi xuống, trên vai mỗi người đều đè một gánh nặng trịch.
Bốn tên không nói gì, chỉ đứng giữa đường. Mấy người gánh hàng đi đến gần, người dẫn đầu là một lão giả hơn năm mươi tuổi, ông ta đặt gánh hàng xuống, cười bước tới, phát cho mỗi người một điếu thuốc, nói: “Mấy vị vất vả rồi. Các anh xem nửa đêm chúng tôi ra đây gánh mấy gánh than cũng không dễ dàng gì, các anh giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi đi.”
Tên mập nói: “Lão già, bớt nói nhảm đi! Cứ năm trích hai theo quy định cũ, không cần tao phải dạy mày chứ? Năm người các mày, để lại hai gánh than, gánh đến bãi than bên kia kìa.”
Lão giả thở dài nặng nhọc, cũng không đôi co nữa, gánh đòn gánh đi về phía bãi than.
Một tên thanh niên đi ở phía sau thấy chướng mắt vô cùng, rút đòn gánh ra định xông lên, liền bị một người phụ nữ bên cạnh kéo giật lại bằng sạch sức lực.
Nhìn họ đổ hai gánh than vào bãi than rồi đi khuất, bốn tên lại quay về lán nhỏ ăn thịt uống rượu.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân.
Tên mập nói: “Ây da, anh em ơi, tối nay làm ăn được phết nhỉ! Muộn thế này rồi mà vẫn có ngần này người ra gánh than cơ à? Chắc đều muốn kiếm chút tiền tiêu Tết hả? Đi, chúng ta cũng đi kiếm ít tiền tiêu Tết nào.”