Diêu Bằng Trình dẫn theo người của cục huyện từ sớm đã tới, nhưng nhìn thấy trong đại viện có quá nhiều binh lính, hắn không dám tự ý xông vào, chỉ đứng ở bên ngoài duy trì trật tự. Chuyện tối ngày hôm qua hắn không hề hay biết, nhưng nghe nói đám lính này đến để bắt Lý Nghị, hắn liền âm thầm kinh ngạc.
Bây giờ thông tin vô cùng phát triển, Thường vụ ủy ban vừa tan họp, nội dung cuộc họp liền lập tức lan truyền ra ngoài, Diêu Bằng Trình cũng nghe ngóng được nội tình từ những người có liên quan, trong lòng thầm nghĩ đám lính này thật sự khinh người quá đáng, con trai nhà mình phạm tội, ngược lại còn quay sang đòi bắt người?
Nếu Lý Nghị cứ thế bị bọn họ bắt đi, hắn cái vị phó cục trưởng gánh vác trách nhiệm bảo vệ an toàn tài sản cho nhân dân huyện Lâm Nghi này, còn mặt mũi nào mà làm tiếp đây? Quan trọng hơn là, hắn đã công nhận Lý Nghị, cảm thấy Lý Nghị là một vị lãnh đạo làm việc hết lòng vì dân, muốn đi theo ngài ấy kiếm chén cơm ăn, đây mới vừa bám được đùi lớn, chính là lúc cần thể hiện! Cái gọi là sĩ vì tri kỷ mà chết, huống chi nếu chuyện này làm lớn lên, bên phía hắn chưa chắc đã phải chịu thiệt!
Thế là, Diêu Bằng Trình dẫn theo mấy tên thủ hạ, cố chen chúc đi vào, đến trước mặt Lý Nghị, sau khi chào hỏi một lượt các vị lãnh đạo, liền nói: "Lý huyện trưởng, chuyện tối hôm qua chúng tôi đều nghe nói cả rồi, ngài cứ yên tâm, chúng tôi đến để cổ vũ cho ngài đấy! Tôi không tin đâu, lính quyến mà phạm pháp ở Lâm Nghi, lại có thể xông tới đây bắt người về sao? Thế thì dân cảnh Lâm Nghi chúng tôi còn mặt mũi nào nữa?"
Biểu cảm của Đinh Đại Pháo biến đổi, lại một sự cố bất ngờ xuất hiện! Sắc mặt hắn khó coi quay sang hướng Bí thư Ủy ban Chính pháp Thành phố Tra Khắc Thừa, nói: "Tra thư ký, thủ hạ của ông gan to thật đấy!"
Tra Khắc Thừa vì chuyện của người thân là Sử Quốc Trụ, mà vẫn luôn canh cánh trong lòng, hoàn toàn không có chút hảo cảm nào với Lý Nghị, nhưng hôm nay sự việc đặc biệt, lại có Mã Hồng Kỳ ở đây, lời hắn nói không tiện mang theo quá nhiều cảm xúc, chỉ đạm mạc nói: "So với thủ hạ của Đinh tư lệnh, bọn họ vẫn rất biết kiềm chế đấy chứ."
Câu nói này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, Đinh Đại Pháo lớn tiếng quát: "Tôi không tin đâu, người Lâm Nghi các người, dám ngăn cản chúng tôi!"
Tra Khắc Thừa quay phắt đầu đi, không thèm đếm xỉa đến hắn nữa.
Diêu Bằng Trình lại có ba phần tính nóng, nghe thấy câu nói này, liền cười lạnh: "Tôi cũng không tin, Đinh tư lệnh dám nổ súng ở đây!"
Hai bên trừng mắt nhìn nhau, giương cung bạt kiếm.
Lý Nghị sợ sự việc làm lớn lên thì sẽ không thể thu dọn được nữa, bèn liếc mắt ra hiệu cho Tiền Đa.
Tiền Đa ngẩn người ra rồi cũng hiểu được dụng ý của Lý Nghị, bước sang một bên, cất súng lục đi, rút điện thoại di động ra, gọi đi một cuộc điện thoại, nói chuyện mấy phút rồi cúp máy, quay trở lại bên cạnh Lý Nghị.
Lúc này hiện trường vô cùng hỗn loạn, sự chú ý của mọi người đều đặt lên người Lý Nghị, Đinh Đại Pháo và Diêu Bằng Trình, không một ai chú ý đến hành động của hắn.
Mấy phút sau, điện thoại của Đinh Đại Pháo reo lên. Nhưng sự chú ý của hắn không đặt vào bản thân mình, nên không nghe thấy.
Người bên cạnh hắn lại nghe thấy, Chính ủy Nhiếp chọc chọc vào người hắn, nói: "Lão Đinh, điện thoại của anh kêu kìa!"
Đinh Đại Pháo lúc này mới móc điện thoại ra, vô cùng mất kiên nhẫn ném cho Chính ủy Nhiếp: "Lão Nhiếp, anh nghe giùm tôi." Rồi tiếp tục đôi co với Diêu Bằng Trình.
Chính ủy Nhiếp đành chịu, ấn nút nghe, vừa nghe được hai câu, liền dùng ngón tay chọc chọc Đinh Đại Pháo lần nữa: "Lão Đinh, điện thoại của anh!"
"Không nghe! Hôm nay tôi không nghe điện thoại của bất kỳ ai hết, tôi nhất định phải dạy cho tên ranh con này một trận!" Đinh Đại Pháo lửa giận ngút trời, vung tay hất ra.
Chính ủy Nhiếp kéo cánh tay hắn lại nói: "Điện thoại của đại ca anh đấy, anh cũng không nghe á?"
Đinh Đại Pháo ngẩn người ra, cầm lấy điện thoại, lớn tiếng alo một câu: "Đại ca, có chuyện gì thế? Gì cơ, ở đây ồn quá, em nghe không rõ."
Đinh Đại Pháo tay phải cầm điện thoại, ngón trỏ tay trái nhét vào lỗ tai bên trái, bước sang một bên.
Trong điện thoại truyền đến tiếng gầm giận dữ như hổ của đại ca hắn: "Đồ khốn nạn! Trước mặt tao mà mày cũng dám nói dối à!"
Tai Đinh Đại Pháo tê rần, kéo điện thoại ra xa tai một chút, xoa xoa chóp tai, rồi lại đưa điện thoại lại gần, nói: "Đại ca, anh nói thế là thế nào chứ? Em lừa anh hồi nào cơ chứ? Cho em mười cái lá gan, em cũng không dám nói dối đâu!"
Đinh Tiền Tiến trợn trừng mắt, đấm một quyền lên bàn làm việc: "Mày cái đồ đầu heo này! Tao sắp bị mày hại chết rồi! Mày còn dám nói là không có!"
Đinh Đại Pháo nghe thấy tiếng đại ca đập bàn, lúc này mới mơ hồ nhận ra, xem ra đã xảy ra chuyện lớn thật rồi, vội vàng hỏi: "Đại ca, đã xảy ra chuyện gì thế?"
Đinh Tiền Tiến kìm nén cục tức trong lồng ngực, hỏi: "Buổi sáng mày gọi điện cho tao nói rằng con trai mày bị người ta bắt nạt? Rốt cuộc là chuyện gì thế, mày khai thật cho tao nghe. Bằng không, có thần tiên cũng không cứu nổi mày đâu."
Đinh Đại Pháo vẫn tưởng là đại ca biết được đầu đuôi ngọn ngành từ đâu đó, liền tức khắc cười nói: "Đại ca đúng là biết nói đùa. Em còn tưởng là chuyện lớn gì ghê gớm lắm chứ. Thằng Ngọc Thăng đúng là bị người ta ném xuống ao nước mà, em đâu có lừa anh. Nếu em nói sai nửa câu, nguyện chịu thiên tru địa diệt."
Đinh Tiền Tiến nói: "Được, vậy tao hỏi mày, tại sao Ngọc Thăng lại bị người ta ném xuống ao nước?"
Đinh Đại Pháo ấp úng nửa ngày, nhất định không dám nói ra sự thật.
Đinh Tiền Tiến vung vẩy bàn tay lớn, liên mồm nói: "Mày có nói hay không? Không nói thì thôi! Chuyện của mày tao cũng lười quản nữa, đợi đến ngày mày chết không rõ nguyên nhân, tao lại đến thu thọ âms cho mày!"
Đinh Đại Pháo thấy đại ca nói nghiêm trọng như vậy, lúc này mới sắp xếp lại ngôn từ, cẩn thận nói: "Em cũng nghe người ở dưới báo cáo lại, nói là Ngọc Thăng bị người ta ném xuống nước, lúc đó em tức điên lên, dẫn theo người liền xông sang đây."
Đinh Tiền Tiến gầm lên: "Tao đang hỏi mày, tại sao Ngọc Thăng lại bị người ta ném xuống nước?"
Đinh Đại Pháo giật mình thon thót, tình cảm hai anh em rất tốt, Đinh Tiền Tiến rất ít khi nổi giận lớn với hắn như vậy, vội vàng đáp: "Em cũng chỉ nghe người ta đồn thế thôi, hình như là Ngọc Thăng trêu ghẹo bạn gái của người ta."
"Đồ khốn nạn! Tao sắp bị tụi mày hại chết rồi!"
Đinh Tiền Tiến vồ lấy chiếc cốc trên bàn, hầm hầm ném mạnh xuống đất, tiếng vỡ vụn theo sóng âm truyền đến tai Đinh Đại Pháo.
Đinh Đại Pháo nói: "Đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ? Cho dù Ngọc Thăng sai trước đi nữa, nhưng hắn cũng không thể ném Ngọc Thăng xuống sông chứ! Người nhà họ Đinh chúng ta dễ bắt nạt thế sao? Mối thù này nếu em không đòi lại, nhà họ Đinh chúng ta còn mặt mũi nào nữa?"
Mặt mũi? Mày còn biết thế nào là mặt mũi à? Con do chính mày rứt ruột đẻ ra, không biết đường dạy dỗ cho đàng hoàng, chỉ giỏi buông thả cho nó gây chuyện thị phi." Đinh Tiền Tiến quạt cho một trận: "Tối ngày hôm qua, có phải Ngọc Thăng đã dẫn theo năm sáu người không? Dùng hai chiếc xe truy sát một đôi tình nhân nhà người ta hả?"
Đinh Đại Pháo kêu lên á một tiếng, thầm nghĩ sao đại ca lại biết rõ mọi chuyện thế nhỉ? Đành phải cứng cổ nói: "Hình như là thế."
Đinh Tiền Tiến nói: "Mất mặt có biết chưa hả? Bảy người truy sát hai người, mà còn bị người ta ném hết xuống ao! Hửm, thế thương thế của thằng Ngọc Thăng thế nào rồi?"
Đinh Đại Pháo nói: "Chỉ là bị lạnh, cảm cúm thôi. Đang nằm trong bệnh viện truyền dịch đấy ạ!"
Cái cơ thể tiểu thư đài cát thật đấy! Một thằng đàn ông đại trượng phu tắm nước lạnh thôi mà cũng bệnh thành ra thế này à? Còn là hậu duệ của nhà họ Đinh chúng ta nữa không?" Đinh Tiền Tiến mắng mỏ.
Đinh Đại Pháo nói: "Anh, dẫu sao đó cũng là cháu ruột của anh, đáng thương thay từ nhỏ đã mất mẹ, anh không xót ruột à?"
Đinh Tiền Tiến thở dài một tiếng: "Mày bây giờ nghe lời tao, lập tức bảo cái đồ nghiệt chủng Ngọc Thăng cút ngay về Lâm Nghi đi! Mày vẫn đang ở Lâm Nghi đấy chứ?"
Đinh Đại Pháo nói: "Vẫn ở đây ạ! Xảy ra chút sự cố, thiếu chút nữa là em đã dẫn thằng nhóc đó về quân doanh rồi! Không đúng, đại ca, sao lại bảo thằng Ngọc Thăng tới đây làm gì?"
Đinh Tiền Tiến hừ lạnh: "Cũng may là mày chưa đưa nó về quân doanh, bằng không, mày cứ chờ về nhà mà cày ruộng đi! Không, mày mà được về nhà cày ruộng thì vẫn còn là may mắn chán đấy, còn phải xem tâm trạng người ta có vui hay không, có thèm so đo tính toán với mày không nữa kìa!"
Đinh Đại Pháo nghe ra được chút manh mối: "Đại ca, sao thế, thằng nhóc đó có lai lịch lớn lắm à?"
Đinh Tiền Tiến cười lạnh: "Mày tưởng ai cũng giống như mày à, làm được cái chức quan tép riu, liền hò hét cho cả thế giới đều biết chắc? Nói cho mày hay, ngay cả cha mà còn tại thế, cũng phải nhường nó ba phần! Mày có mấy lạng thịt hả? Làm được cái chức đại tá tư lệnh quèn, liền vênh váo đến mức không biết mình họ gì tên gì nữa rồi! Cứ tưởng Tây Châu là thiên hạ của mày chắc? Hả?"
Vừa nghe thấy đây là nhân vật mà ngay cả cha cũng phải nhường ba phần, Đinh Đại Pháo lúc này mới biết Lý Nghị có lai lịch không hề nhỏ chút nào, chắc chắn là hậu duệ con cháu của nhân vật lớn nào đó trên kinh thành, liền kêu lên á một tiếng, nói: "Hèn chi mà nó lại có một tên bảo vệ lợi hại đến thế, nhìn còn sắc bén hơn cả vệ binh của cha ba phần nữa chứ! Đại ca, thế giờ phải làm sao đây? Hôm nay em đắc tội chết với người ta mất rồi!"
Làm sao á? Lập tức làm theo lời tao bảo, may ra vẫn còn ba phần đường lui, con người Lý Nghị này tao biết rất rõ, nó không phải là kẻ thích gây chuyện sinh sự, chỉ cần mày chịu cúi mình xuống nước cầu xin nó, chắc chắn nó sẽ không làm khó mày đâu. Hồi nó còn ở thời đại sinh viên, từng có một tên bảo vệ ở trường học đắc tội với nó, nó cũng rất độ lượng mà tha thứ cho người ta. Mày mà nói sớm với tao đó là đứa nhỏ Lý Nghị, tao đã khuyên mày từ lâu rồi, mày á mày, tuổi tác thì lớn từng này rồi, mà làm việc vẫn hấp tấp vội vàng quá đấy!"
"Vâng vâng vâng, đại ca bảo sao thì em làm vậy." Đinh Đại Pháo liên tục gật đầu lia lịa.
"Nghe lời tao, gọi thằng Ngọc Thăng tới đây, quỳ xuống nhận lỗi với Lý Nghị!"
"Phải quỳ xuống á?" Đinh Đại Pháo da đầu tê dại, da mặt nóng rát như lửa đốt.
"Không quỳ cũng được mà! Mày cứ chờ nhà họ Lý giở thủ đoạn ra để xử lý mày đi!"
"Được, vậy em kêu thằng Ngọc Thăng chịu tủi thân một chút, quỳ thì quỳ, đằng nào cũng có mất miếng thịt nào đâu!" Đinh Đại Pháo nghiến răng, đau lòng nói.
"Thế mới phải chứ! Đại trượng phu co được thì giãn được chứ! Haiz, cho dù có quỳ đi chăng nữa, chỉ sợ đứa nhỏ Lý Nghị này chưa chắc đã chịu buông tha cho nó đâu. Mày cứ làm thế trước đã, lát nữa tao sẽ gọi điện nói giúp vài câu. Hy vọng nó nể mặt tao, không so đo tính toán với hai bố con mày!"
"Dạ dạ dạ!"
"Mau đi làm đi! Còn ngẩn người ra đấy làm gì!"
Cúp điện thoại xong, Đinh Đại Pháo lập tức gọi điện đến bệnh viện quân khu, tìm Đinh Ngọc Thăng nghe điện thoại.
Đinh Ngọc Thăng thực ra không bị thương tổn gì nặng nề, hắn cũng là đứa trẻ lớn lên trong đại viện quân đội, từ nhỏ đã thích trèo cây bắt chim, xuống sông bắt rắn nước, chuyện ngỗ nghịch nào mà chưa từng làm qua? Cơ thể không đến mức kém cỏi như thế, chẳng qua chỉ là để trốn tránh trận mắng mỏi của cha, nên mới giả vờ đáng thương để đổi lấy sự đồng cảm của cha mà thôi. Nào ngờ lần này lại giả vờ quá đà, thiếu chút nữa đã tống luôn cả tương lai của nhà họ Đinh vào trong đó rồi!