Diệu Khả đắc ý dào dạt, khoe khoang với Lý Nghị: "Thế nào? Phục chưa? Bản lĩnh đặt tài xỉu của em, so với các anh đều lợi hại hơn đúng không?"
Lý Nghị nói: "Em quả thực rất lợi hại! À này, em thắng được nhiều tiền thế này, làm sao mà mang đi?"
Diệu Khả nói: "Không thể gửi vào ngân hàng sao? Tiền nhiều như thế này, chẳng lẽ bắt em kéo về nhà à?"
Lý Nghị liếc mắt nhìn một cái, thấy bên cạnh có một cái bàn, trên bàn đặt hai chiếc máy tính, có hai người phụ nữ đang ngồi đó. Hai người phụ nữ kia ăn mặc diễm lệ, chắc hẳn là người giúp khách hàng làm thủ tục ngân hàng liên quan.
Diệu Khả kêu lên: "Đánh tiếp! Làm thêm ván nữa!"
Gã nhà cái mặt mày xám ngoét, đưa mắt nhìn về phía gã béo đầu trọc.
Gã béo khẽ lắc đầu.
Nhà cái liền bảo với Diệu Khả: "Cô bé à, hôm nay nghỉ tay rồi, không chơi nữa."
Diệu Khả nói: "Chưa đã ghiền! Quá là chưa đã ghiền!"
Lúc này, gã béo và gã đầu trọc đi tới.
Gã béo nói: "Cô bé, cháu chơi giỏi thế, có bí quyết gì không?"
Diệu Khả nói: "Không bảo ông đâu!"
Gã béo nói: "Thế cháu thắng nhiều tiền như vậy, định làm gì?"
Diệu Khả nói: "Ông quản cháu làm gì? Không liên quan đến ông!"
"Làm gì vậy?" Lý Nghị nói: "Đã cược là phải chấp nhận thua!"
Gã béo nói: "Số tiền này, chúng tôi vẫn thua nổi!"
Lý Nghị nói: "Vậy thì thanh toán đi!"
Gã béo lạnh lùng nhìn Lý Nghị, ánh mắt âm hiểm, lộ ra hung quang.
Tiền Đa bước lên nửa bước, đứng cạnh Lý Nghị. Nếu đối phương dám gây khó dễ, Tiền Đa có thể bảo vệ Lý Nghị.
Gã đầu trọc ghé tai thì thầm vài câu với gã béo.
Sau khi nghe xong, gã béo vô cùng miễn cưỡng phất tay: "Thanh toán cho bọn họ!"
Lý Nghị hỏi Diệu Khả: "Em có thẻ ngân hàng không?"
Diệu Khả lắc đầu: "Em không có thẻ, số tiền này cứ chuyển vào tài khoản của anh đi, lúc nào em cần dùng thì hỏi anh sau."
Lý Nghị gật đầu, đang định lấy thẻ ngân hàng ra thì gã béo lên tiếng.
"Xin lỗi, máy tính của chúng tôi bị hỏng rồi, không chuyển khoản được, các người chỉ có thể cầm tiền mặt rời đi thôi." Gã béo nói.
"Nhiều tiền thế này, bảo chúng tôi cầm tiền mặt rời đi sao?" Lý Nghị hỏi.
"Ở đây chúng tôi không thiếu tiền mặt." Gã béo cười lạnh: "Sao nào? Sợ không bê nổi à?"
Lý Nghị nói: "Vậy phiền ông giúp chúng tôi đóng gói vào bao nhé!"
Gã béo cho người chuẩn bị tiền mặt thật, còn cử người giúp đưa tới cạnh xe của Lý Nghị.
Sau khi lên xe rời đi, Lý Nghị cười nói: "Diệu Khả, sao em lại lợi hại như thế? Chẳng lẽ thật sự có thần công gì à? Như kiểu mắt thấu thị gì đó?"
Diệu Khả nói: "Em làm gì có mắt thấu thị nào chứ? Em chỉ đoán chuẩn thôi."
Lý Nghị nói: "Không thể nào chứ? Em đoán trúng một ván còn có thể, làm sao ván nào cũng đoán trúng được?"
Diệu Khả nói: "Em cũng không biết, tóm lại là cứ khi cái bát úp xúc xắc hạ xuống, em liền biết là lớn hay nhỏ."
Lý Nghị kinh ngạc không thôi, cảm thấy điều này không quá khả thi, liền hỏi Tiền Đa: "Hai cậu có từng học võ công kiểu nghe gió đoán hình gì không? Có thể nghe ra độ nặng nhẹ của xúc xắc?"
Tiền Đa nói: "Em thực sự chưa từng học. Sư phụ em là người đứng đắn, chưa bao giờ dính dáng đến cờ bạc. Cũng dạy bảo chúng em rằng làm người phải theo lẽ phải, không được cầu danh chuộc lợi. Những việc cờ bạc trụy lạc như thế này tuyệt đối bị cấm."
Lý Nghị cũng thấy không thể, nhưng đối với dị năng mà Diệu Khả sở hữu, lại không cách nào giải thích nổi.
"Diệu Khả, trước đây em từng chơi trò tài xỉu này chưa?" Lý Nghị hỏi.
Diệu Khả lắc đầu: "Chưa chơi bao giờ."
Tiền Đa cười nói: "Con bé chỉ từng chơi ném đá thôi."
Lý Nghị nói: "Ném đá? Ám khí sao?"
Diệu Khả nói: "Đúng vậy ạ. Sư phụ dạy em, mỗi ngày cứ lấy đá ra ném chơi, dù sao đá cũng nhiều vô kể."
Lý Nghị hỏi: "Viên đá em ném to cỡ nào?"
Diệu Khả nói: "Nhỏ xíu thôi, dùng như ám khí, ném một viên đi là có thể bách bộ xuyên dương đấy!"
Lý Nghị cười nói: "Anh hiểu rồi, vì em luyện ném đá nên rất nhạy cảm với sự thay đổi trọng lượng của những vật nhỏ. Mỗi viên đá ném đi, em đều phải cân nhắc trọng lượng của nó, mà sau khi đá trúng mục tiêu, em lại phải cảm nhận lực đánh của nó. Lâu dần, em hình thành một loại cảm thụ nhạy bén. Khi cái bát úp xúc xắc dừng lại, em liền có một cảm giác rất nhạy bén với xúc xắc. Có phải vậy không?"
Tiền Đa nói: "Nhưng điều này cũng không giải thích được vì sao con bé có thể đoán trúng tài xỉu, bởi vì nó chưa từng tiếp xúc với thứ này."
Diệu Khả cười khì khì: "Các anh xoắn xuýt làm gì? Dù là vì lý do gì, tóm lại là em đoán được là được rồi! Sau này nếu các anh muốn đánh tài xỉu thì gọi em, bao thắng không thua!"
Tiền Đa nghiêm giọng nói: "Diệu Khả! Em quên sư phụ đã nói gì với em rồi sao? Tiền bất nghĩa không được lấy! Những thủ đoạn cờ bạc này, sao em có thể dùng để kiếm tiền?"
Diệu Khả ấm ức nói: "Em đâu phải vì bản thân mình. Em kiếm được số tiền này, lấy đi quyên góp cho người nghèo, chẳng phải tốt sao?"
Tiền Đa nói: "Cái đó không cần em lo. Quản lý quốc gia và xã hội, để bách tính sống cuộc sống an cư lạc nghiệp là việc của chính phủ, không cần em phải bận tâm. Tóm lại, cờ bạc tuyệt đối không được dính vào!"
Diệu Khả dạ một tiếng: "Vậy sau này em không đánh nữa là được chứ gì. Dù sao em cầm nhiều tiền thế này cũng không biết làm gì cho tốt."
Lý Nghị mỉm cười, thực sự rất yêu mến cô bé, không nhịn được xoa đầu cô, nói: "Diệu Khả, em là một đứa trẻ ngoan hiểu chuyện!"
Diệu Khả nghiêng đầu, nói: "Đừng có tùy tiện xoa đầu em. Sư phụ nói rồi, đầu của con gái không thể tùy tiện để đàn ông xoa, xoa là phải thành vợ chồng đấy!"
Lý Nghị ha ha cười: "Sao nào? Em nhỏ thế này mà đã hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân rồi à?"
Diệu Khả nói: "Thế còn phải nói! Nếu không phải là anh, ai dám xoa đầu em, em sẽ bẻ gãy ngón tay kẻ đó!"
Quách Tiểu Linh cười nói: "Em thấy thế này rất tốt, con gái thì nên học cách tự bảo vệ mình, cũng nên hiểu đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân."
Lý Nghị nói: "Nhưng anh là bậc trưởng bối của con bé mà! Người lớn thích một đứa trẻ, chẳng phải đều thích xoa đầu nó sao?"
Diệu Khả nói: "Anh lại tính sai vai vế rồi..."
Đột nhiên, thân xe phát ra một trận rung lắc dữ dội.
Tiền Đa tức giận kêu lên: "Mẹ kiếp! Có biết lái xe không thế! Đồ khốn!"
Một chiếc xe nhỏ màu trắng ở làn đường bên cạnh, vốn đang ở phía sau, đột nhiên tăng tốc đuổi theo, đâm sầm vào xe của Lý Nghị!
Thân xe lao mạnh về phía trước, có khoảnh khắc cả bốn bánh xe đều rời khỏi mặt đất!
May mà người trong xe đều đã thắt dây an toàn, nếu không thì hậu quả khó mà lường được!
Tiền Đa giữ chặt vô lăng, ngoái đầu lại: "Nghị thiếu, anh đừng cản em, em không xuống xe chỉnh chết thằng cha đó thì không xong!"
Lý Nghị đang định nói gì đó thì thân xe lại phát ra một trận rung lắc dữ dội!
Vẫn là chiếc xe nhỏ màu trắng đó!
Nó đã ép sát vào xe Lý Nghị, hai xe song song chạy!
Lần thứ nhất là va chạm từ phía trước, lần thứ hai là va chạm từ bên cạnh!
Thế này thì Tiền Đa không chỉ tức giận, mà suýt phát điên luôn rồi!
Lý Nghị trầm giọng nói: "Không ổn! Kẻ đến không có ý tốt!"
Tiền Đa cũng lập tức bình tĩnh lại, thần sắc nghiêm nghị, thầm nghĩ đúng là vậy, chuyện này quá đỗi quỷ dị. Nếu chủ xe kia chỉ là vô ý, đạp nhầm chân ga thành chân phanh mà đâm vào xe bọn họ thì cũng không nên đâm lần thứ hai!
Lần va chạm thứ hai này rõ ràng chính là âm mưu! Chính là cố ý!
Tiền Đa cười lạnh nói: "Nghị thiếu, bọn chúng cố ý đâm vào chúng ta!"
Lý Nghị nói: "Ừ! Cẩn thận, hắn còn sẽ đâm tới nữa."
Tiền Đa phun một tiếng: "Tôi còn để hắn đâm lần thứ ba sao? Xem tôi chơi chết hắn thế nào!"
Lý Nghị nhìn qua cửa kính xe ra chiếc xe nhỏ màu trắng bên ngoài, kính cửa sổ xe đó kéo lên kín mít, nhưng vẫn có thể nhìn thấy người lái xe ngồi bên trong.
Tài xế đó là một người không hề quen biết!
"Có phải là người trong sòng bạc vừa nãy không? Bọn chúng không cam tâm thua nhiều tiền như vậy nên phái người đuổi theo?" Quách Tiểu Linh là người đầu tiên đưa ra phân tích và phán đoán.
Lý Nghị ừ một tiếng: "Bọn chúng cố tình phái một gương mặt lạ tới. Nhưng ngoài bọn chúng ra, còn ai muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết chứ? Hừ!"
Quách Tiểu Linh nói: "Trong sòng bạc, bọn chúng không chịu chuyển khoản, chỉ bảo chúng ta cầm tiền mặt rời đi, chắc chắn là đã có tâm địa xấu xa."
Lý Nghị nói: "Tại chỗ đó đông người, bọn chúng không muốn mất uy tín nên mới tạm thời đưa khoản tiền này. Nhưng vừa ra khỏi cửa là bọn chúng đã phái người theo dõi rồi."
"Đồ con rùa!" Tiền Đa hận giọng nói: "Dám giở trò mờ ám với chúng ta? Chúng ta sẽ chơi cho bọn chúng tơi tả!"
Trong lúc nói chuyện, chiếc xe nhỏ màu trắng kia lại vặn vô lăng, đâm sầm về phía xe Lý Nghị.
Bùm! Một tiếng vang lên, tiếp theo đó là tiếng lốp xe trượt trên mặt đường.
Tiền Đa thực sự nổi điên rồi, cậu ta đạp mạnh chân ga, muốn vượt lên trước chiếc xe màu trắng.
Nhưng chiếc xe màu trắng kia lại bám sát không rời, bất kể Tiền Đa lái nhanh cỡ nào, chiếc xe màu trắng luôn có thể chạy song song bên cạnh.
Tiền Đa nghiến răng chửi: "Mẹ kiếp! Tao không tin là không cắt đuôi được mày!"
Lý Nghị trầm giọng nói: "Muốn thắng hắn, không nhất thiết phải cắt đuôi hắn!"
Tiền Đa ngẩn ra: "Không cắt đuôi hắn thì làm sao thắng hắn?"
Lý Nghị nói: "Giảm tốc độ, để hắn vượt lên phía trước chúng ta!"
Tiền Đa nói: "Để hắn vượt? Em không làm đâu!"
Lý Nghị nói: "Để hắn ở phía trước, cậu mới dễ tăng tốc mà đâm vào hắn chứ!"
Tiền Đa chợt hiểu ra, buông một tay ra, vỗ vào đầu mình: "Hê, cái đầu óc ngốc nghếch của mình! Sao lại không nghĩ ra chiêu hay như thế này chứ!"
Diệu Khả nói: "Bây giờ anh mới biết mình ngốc à!" Ý cô bé là, cô đã biết từ lâu rồi.
Tiền Đa nói: "Anh so với Nghị thiếu thì đương nhiên là còn kém xa, anh cũng tự thấy không bằng, nhưng nếu so với em thì hừ hừ!"
Diệu Khả nói: "Anh hừ hừ là ý gì?"
Tiền Đa nói: "Chẳng có ý gì cả, chỉ là hừ hừ thôi."
Diệu Khả nói: "Em thấy anh đang khiêu khích em đấy! Sư huynh, có muốn tìm thời gian nào đó chúng ta tỉ thí một trận không?"
Tiền Đa cười ha ha: "Giữa anh và em á? Không cần thiết đâu! Anh đương nhiên là phải nhường em, đánh hay không thì cũng là em thắng rồi."
Nói đoạn, cậu ta giảm tốc độ xe lại.
Chiếc xe màu trắng không ngờ Tiền Đa lại bất ngờ giảm tốc, vẫn cứ hăm hở lao lên, vút một cái, vượt qua xe Lý Nghị.
Tiền Đa nghe theo sự chỉ đạo của Lý Nghị, vừa tụt lại phía sau liền lập tức đạp chân ga, đâm sầm về phía chiếc xe màu trắng.
Lý Nghị nói: "Giữ vững tay lái, đừng đâm vào giữa thân xe hắn, đâm vào góc xe, khiến hắn bay ngang ra ngoài!"
Tiền Đa đáp một tiếng, xoay vô lăng, chiếc xe nhanh chóng lướt qua từ bên hông chiếc xe màu trắng.
Đầu xe đâm trúng bên hông xe màu trắng, chiếc xe nhỏ kia nghiêng người, nằm ngang ngay giữa đường.