Quả nhiên Tiểu Bình Thái và chú Cương Lương đoán không sai, Minh Ngũ Lang tác chiến vô cùng đáng tin cậy.
Tiến công vào một trong những thị trấn lớn nhất ở Tây Tam Hà - môn tiền đinh (thị trấn trước cửa chùa) Bản Chứng Tự, dưới sự kiềm chế của Minh Ngũ Lang, đội ngũ Kim Tỉnh hoàn toàn không giải tán rồi mặc sức cướp bóc.
Đợi A Cát và Thất Quy dẫn theo đội ngũ cầm thương chạy đến, ba người hợp sức biến trận địa đầu cầu thành công sự tiến công. Đám túc khinh (lính bộ binh) bắn cung, dùng hỏa mai trong đội đều được giữ nguyên tại chỗ, chỉ để lại những túc khinh tinh nhuệ mặc giáp có khả năng tác chiến chia làm ba ngả, chuẩn bị tiến vào trong trấn quét sạch đám nhất quý chúng (lực lượng khởi nghĩa) đang tan tác.
“Phái thêm trăm mười người vào trong trấn, phía Nhã Nhạc Trợ hình như cũng có thể đột phá, kẹp đánh đám nhất quý chúng đang phòng thủ.”
Chú Cương Lương dặn dò một võ sĩ dưới quyền, đa điểm đột phá, khiến phe phòng thủ trở tay không kịp mới là đạo lý chính xác.
Tiểu Bình Thái đồng tình với sự bố trí của chú Cương Lương, tiện thể ra lệnh cho đám trường túc chúng (lính bộ binh) đang quỳ ngồi trước mạc phủ chờ lệnh đứng dậy, chuẩn bị thông báo toàn doanh các đội tiến vào trấn. Phân công trấn giữ cầu cống, đầu phố, rãnh nước và con đường lớn đối diện với Bản Chứng Tự.
Phía sau Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang ở đầu trấn có một người cầm thái cổ (trống cái) vác theo một chiếc tiểu thái cổ, mọi người theo nhịp trống chậm rãi tiến vào trong trấn. Đương nhiên, vẫn có đám nhất quý chúng bất ngờ xông ra, việc này đều nằm trong dự liệu.
Vốn dĩ dọn dẹp tàn binh, quét sạch quân lính bại trận chính là trách nhiệm của hắn. Nhất quý chúng không cam lòng thất bại thì làm sao có thể không có lấy một tên, vừa vặn nhảy ra thì một đao một tên.
Không chút vấn đề!
Nhưng Tiểu Bình Thái cứ cảm thấy trong lòng có chút bất an. Tận mắt nhìn thấy cảnh đánh nhau, trên vùng bình nguyên rộng lớn bốn phía phẳng lì này cũng không thể có phục binh. Trong Bản Chứng Tự có hai vạn nhất quý chúng, sớm đã dự liệu được, không có bất kỳ nơi nào là không đúng cả.
“Tiểu Bình Thái, ngươi cũng cảm thấy đánh quá thuận lợi sao?” Thấy vẻ mặt đăm chiêu của Tiểu Bình Thái, chú Cương Lương lên tiếng hỏi.
Chú là một lão binh trận mạc ba mươi năm, trực giác nhạy bén trên chiến trường từ trước đến nay luôn rất chuẩn xác. Loại trực giác này không cách nào dùng khoa học để giải thích, trong "Huyết chiến El Alamein" chẳng phải cũng nói người El Alamein luôn có ba lần trực giác may mắn, về sau thì đành phó mặc cho số phận sao.
Thời Chiến Quốc, trực giác của một lão binh lâu năm đảm nhiệm chức đội trưởng cơ sở, lăn lộn trên chiến trường tuyệt đối có sức mạnh không thể tin nổi trong đó. Thậm chí đôi khi còn có thể cảm ứng được sự thay đổi của thế cục, vận khí của hai quân.
“Đúng là có hơi thuận lợi quá mức, nhưng lại hoàn toàn không thấy chỗ nào không đúng.”
Tiểu Bình Thái cũng là lão binh cầm súng mười năm, từ một bộ binh cấp thấp thăng lên tới thống soái một quân như ngày nay, cũng có chút trực giác chiến trường đại khái.
“Ta thấy bọn họ đi đứng cẩn thận, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.”
“Hy vọng vậy, A Cát và Thất Quy đều là người nghe lệnh, Minh Ngũ Lang cũng trầm ổn có chừng mực.”
“Cho dù trong trấn có mai phục cũng là chuyện bình thường, trong trấn này ít nhất có năm sáu ngàn nhân khẩu, mai phục hai ba ngàn binh lính chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng cho dù bất ngờ bạo khởi cũng không thể lập tức nuốt chửng quân tiên phong của chúng ta.”
“Chú, chú có nghĩ bọn họ sẽ dùng hỏa công không?”
“Ý cháu là, cố ý thả chúng ta vào, sau đó châm lửa đốt nhà trong trấn?”
Chú Cương Lương đứng dậy, cảm thấy chuyện này có chút khả năng, thà rằng nói nhiều một câu đi nhắc nhở, còn hơn là để xảy ra sai sót.
“Tiểu Bình Thái, cháu thấy bọn họ có nỡ phóng hỏa thiêu hủy môn tiền đinh không?”
“Chỉ cần Bản Chứng Tự còn đó, một tòa môn tiền đinh cỏn con thì tính là cái gì?”
“Vậy còn không mau đi thông báo cho Minh Ngũ Lang!” Chú Cương Lương vừa nghe lời Tiểu Bình Thái liền gấp gáp dậm chân.
Nếu ba trăm quân dịch chúng mặc giáp và túc khinh cầm thương trong trận chiến này mà chết sạch, đừng nói một tác chiến hạ thủ như Tiểu Bình Thái không thoát tội, ngay cả thanh danh cả đời của chú Cương Lương chắc chắn cũng tiêu đời.
“Ba trăm người còn chưa đáng để Bản Chứng Tự phóng hỏa, một ngàn ba trăm người thì còn tạm được.”
Đầu óc Tiểu Bình Thái đang vận chuyển điên cuồng, suy nghĩ các loại tình huống bất ngờ có thể xảy ra. Một thị trấn lớn có vài ngàn tới hàng vạn người cư trú mà bị thiêu rụi chỉ để thiêu chết ba trăm binh lính của Tiểu Bình Thái, thương vụ này không lời, Bản Chứng Tự sẽ không làm như vậy.
Chú Cương Lương vì quan tâm mà loạn, suýt chút nữa tự mình xông ra nhắc nhở Minh Ngũ Lang ở tiền đội. Đợi sau khi nghe lời Tiểu Bình Thái, chú mới chuyển sang lo lắng nhìn chằm chằm chiến cục phía trước.
---❊ ❖ ❊---
Đừng nói Tiểu Bình Thái thấy bất an, chính Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang cũng thấy bất an, đại quân nhất quý chúng đáng lẽ phải chật kín trong trấn lại không hề thấy bóng dáng. Chỉ có những đội ngũ lẻ tẻ từ trong nhà hoặc hẻm nhỏ xông ra tập kích bọn họ.
Nhìn đội ngũ của mình tiến vào trong trấn đã được gần năm mươi mét, đội ngũ của A Cát cũng đã theo kịp, hai đội duy trì một khoảng cách có thể nhanh chóng tiếp ứng.
Bên cạnh hắn không có người để bàn bạc, nếu nói về vung đao chém người, gia nhân bộc tùng và binh lính xung quanh còn có thể nói được vài câu. Nhưng chuyện về chiến lược như thế này thì không được, đập không ra nổi một tiếng động nào.
Tiến thêm mười mấy mét nữa, cuối cùng cũng xuất hiện vật cản, mấy tên lính lật đổ một chiếc xe bò chặn đường, còn bắn vài mũi tên tới.
Thế này mới đúng chứ! Vốn dĩ nên như thế này mới đúng chứ! Không phấn (phấn) đấu tử chiến chống lại sự tấn công của quân Sơn Nội, thì gọi là Nhất Hướng Nhất Quý gì chứ!
Có người ra giao chiến khiến Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang trong lòng thấy ổn định. Mấy tên lính mang mộc thuẫn (khiên gỗ) chen lên phía trước, bất kể có ích hay không, việc chắn tên cho Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang là trách nhiệm của họ.
Cho binh lính tạm thời dừng lại, không được tiến quân. Đợi đám nhất quý chúng đối diện ngừng bắn tên rồi mới xông lên chém giết, cũng có thể tranh thủ thở dốc một chút.
Một cung túc khinh trong một trận đánh không bắn được bao nhiêu mũi tên, đám cung túc khinh bị trưng tập bị suy dinh dưỡng bình thường có thể giương cung mười lần, bắn ra mười mũi tên đã là khá lắm rồi. Bắn thêm nữa thì cánh tay sẽ bị trật khớp, thậm chí có khả năng bị tàn phế.
Binh lính đội Kim Tỉnh khom người, mặc cho đám nhất quý chúng xối xả mưa tên về phía họ. Phía sau, A Cát và Thất Quy thấy đường phố bị chặn, tiền quân bị tấn công, cũng dẫn binh tiến tới.
Qua một chốc, đám nhất quý chúng không bắn tên nữa, ba người ước chừng nên thử xông lên trước một lần xem sao, liền chọn ra khoảng ba mươi tên túc khinh tinh nhuệ, phát động tấn công thăm dò.
Nhất quý chúng chống cự kịch liệt hơn ở đầu cầu, thậm chí còn có hai ba tiếng hỏa mai nổ vang. Đánh chết năm người quân Sơn Nội, đợt tấn công đầu tiên bị bọn chúng đẩy lùi.
Đến đây Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang đã hiểu rõ, ước chừng đám nhất quý chúng đang định dựa vào đông người thế mạnh để đánh chiến tranh đường phố. Khi đánh chiến tranh đường phố, ưu thế nhân số của chúng có thể được tăng cường. Mà quân Sơn Nội vốn thiện chiến đường đường chính chính vì số lượng ít hơn, nếu tranh chấp với chúng dọc theo đường phố thì sẽ bị thiệt.
Đã như vậy, thì không thể để đám nhất quý chúng thành công chặn đứng con đường tiến lên.
Dẹp bỏ mộc thuẫn trúc thúc (lá chắn gỗ và bó tre) phòng ngự, đám túc khinh dũng mãnh trong ba đội quân đi đầu, dũng mãnh lao về phía đám nhất quý chúng ở đầu phố.
Nào ngờ hai khẩu đại ống (đại bác) được ngụy trang dưới bao vải đã sớm châm ngòi hỏa thằng, quân Sơn Nội vừa dàn hàng xung phong, cơ hội của chúng liền tới.
Nòng súng đen ngòm trực diện đối mặt với binh lính đội Kim Tỉnh, toát ra hàn quang thèm khát máu.
“Đùng! Đùng!” hai tiếng.
Khói đặc che khuất con đường, hàng chục viên đạn chì trong con phố hẹp bắn thẳng về phía binh lính quân Sơn Nội.
Phập phập phập phập đều là những âm thanh trầm đục của đạn chì cắm vào thịt, quân Sơn Nội vốn đang khí thế hung hăng xông lên mãnh liệt, thương vong vô số, gào khóc thảm thiết chạy tan tác lui lại.