Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 3946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19. Trăm phương ngàn kế cản đường hành quân

❊ ❊ ❊

Trên bình nguyên hai bên bờ sông Tảo Kiến, bốn phía quang đãng, tầm nhìn bao quát không gì cản trở. Ngoại trừ những dấu chân hỗn loạn của người và ngựa để lại đêm qua, ngoài ra không còn gì khác.

Đám Nhất Hướng Nhất Quý tới đêm qua rốt cuộc có bao nhiêu người cũng không cách nào dò biết, nhưng nhìn vết dấu giẫm đạp bên kia bờ, chắc cũng phải tới vài nghìn người, thậm chí là vạn người.

Nghĩ tới việc tín đồ Nhất Hướng tông ở Tây Tam Hà đã nhận được tin tức, bắt đầu tụ tập động viên trên quy mô lớn, binh lực thủ vững bản sơn Bản Chứng Tự chắc hẳn cũng cực kỳ hùng hậu.

Tiểu Bình Thái không còn cách nào khác, cầu Tảo Kiến cháy rụi đổ sập một nửa, cầu đã vỡ thành mấy đoạn, không thể sử dụng. Buộc phải trưng dụng thuyền dân, xây dựng cầu phao, sau đó mới có thể tiếp tục tiến quân.

Nhưng rất rõ ràng, mấy thôn làng gần đó, ngoại trừ vài mái nhà tranh trơ trọi, bóng người cũng không thấy, đương nhiên tới một chiếc thuyền đánh cá nhỏ cũng chẳng thấy đâu.

Chỉ đành tìm trúc gỗ phù hợp tại chỗ để kết thành bè, nhưng dù đã mở rộng phạm vi tìm kiếm một vòng vẫn không kiếm được vật liệu dùng được.

Hết cách, đành mượn tạm hơn hai mươi chiếc Tiểu Tảo thuyền của thủy quân Tân Tùng, dựng lên hai cây cầu phao. Lúc này mới vận chuyển được lương thảo xe cộ của đại quân qua sông, không bị bỏ lại.

Đồng thời Tiểu Bình Thái thuyết phục các vị đại tướng, đem những thứ cướp được nhét vào hai chiếc Quan thuyền gửi về Tân Tùng tạm thời bảo quản. Chờ sau chiến tranh mọi người trở về rồi phát trả lại sau.

Đội hậu cần cồng kềnh luôn cần phải "giảm béo", nếu không đi càng lúc càng chậm, làm chậm trễ tốc độ của toàn quân.

Đám Nhất Hướng Nhất Quý đã động viên lên rồi, chắc hẳn trên con đường phía sau tuyệt đối sẽ không thuận buồm xuôi gió.

Cứ như vậy bận rộn cả một ngày, mới coi như thu xếp xong xuôi. Có thể tiếp tục lên đường, binh tiến Bản Chứng Tự.

Ngoài ra phía thủy quân cũng truyền tới tin tức về quân Chức Điền, quân Chức Điền đã hội quân thành công với tàn bộ của Tùng Bình Nguyên Khang, cùng với viện quân sáu trăm người của Áo Bình Trinh Năng và những người khác.

Đội quân khoảng năm nghìn người nhắm thẳng mục tiêu vào thành Cương Kỳ, Đại Cửu Bảo Trung Thế của gia tộc Đại Cửu Bảo - kẻ thuộc hạ trung thành của nhà Tùng Bình - đã liều mạng đi thuyết phục đám quốc nhân chúng Tam Hà đang trong trạng thái dao động.

Tùng Bình Đạo Xuân của dòng Anh Tỉnh Tùng Bình cũng cảm nhận được cảm giác của Tùng Bình Gia Khang trước đó, mọi người đều là Tùng Bình, dựa vào cái gì mà ngươi - Anh Tỉnh Tùng Bình - lại làm lão đại? Khó khăn lắm mới hợp tác đuổi được An Tường Tùng Bình thị đi, lẽ nào chúng ta lại rước thêm một người cha trên đầu mình nữa sao?

Không thể nào! Tuyệt đối không! Đám quốc nhân chúng Tây Tam Hà lúc chống lại Tùng Bình Gia Khang thì thân thiết tới mức mặc chung một cái quần, đã trải qua đầy đủ con đường: đồng chu cộng tế - đồng sàng dị mộng - đồng thất thao qua - đồng quy vu tận.

Nếu không phải vì phát hiện viện quân các ngả của Tùng Bình Gia Khang lũ lượt kéo tới, chưa biết chừng đám quốc nhân chúng Tây Tam Hà đã xâu xé lẫn nhau tới mức không thể tháo gỡ rồi.

Hiện nay quốc chúng Tây Tam Hà phục ngoài mặt mà không phục trong lòng, miễn cưỡng còn đoàn kết dưới trướng Tùng Bình Đạo Xuân, nhưng chưa nghe nói tới tin tức tụ họp binh lực mưu cầu hợp chiến với quân Sơn Nội hoặc là liên quân Chức Điền - Tùng Bình. Với trạng thái của họ hiện nay, xác suất lớn là sẽ mỗi người thủ một thành lũy, rất khó để thống nhất hoàn toàn.

Tiểu Bình Thái viết một bức thư nhờ người chuyển trình cho Tùng Bình Gia Khang, bảo hắn đừng đi quản đám cá tạp các nơi, trước tiên tìm cách khôi phục thành Cương Kỳ. Dẫu sao cái hào quang chính trị vốn có của thành Cương Kỳ là thứ mà các thành trì khác không thể sánh bằng, chỉ cần đoạt được Cương Kỳ, chắc hẳn có thể lôi kéo không ít kẻ gió chiều nào xoay chiều đó.

Đã như vậy, Tùng Bình Gia Khang có được viện quân cũng đã bắt đầu ra tay, Tiểu Bình Thái cũng phải tăng tốc độ lên.

Nguyên nhân rất đơn giản, trong lịch sử, Tùng Bình Gia Khang do một trận đại loạn mà trăm thứ cần chấn hưng, trong tay nghèo rớt mồng tơi. Hắn sớm đã tính toán tới Bản Chứng Tự, muốn ăn sạch sẽ Bản Chứng Tự.

Cuối cùng lại khiến Bản Chứng Tự "khôi phục nguyên trạng" đấy! Khôi phục thế nào? Trực tiếp cướp sạch sành sanh, tháo dỡ sạch bách, biến thành ruộng đồng.

Trình độ "tẩy" đó không kém vị ở Việt Hậu chút nào, mức độ sạch sẽ tới mức sử sách còn ca ngợi hắn xử lý gọn gàng dứt khoát. Vì thật sự quá sạch sẽ, thúc phụ Cương Lương dù sao còn để lại một đống ngói vỡ, còn Tùng Bình Gia Khang thì đến ngói cũng dọn sạch.

Từ đó về sau Tam Hà không còn cái thứ gọi là Bản Chứng Tự này nữa, cho tới tận trận hợp chiến Tiểu Mục Trường Cửu Thủ. Phong Thần Tú Cát mang mười hai vạn đại quân khí thế hung hăng giết tới, hắn binh cùng lực tận, lấy việc khôi phục tự viện Nhất Hướng tông ở Tam Hà làm cái giá, nhận được sự hỗ trợ của binh lực Dã Phục Nhất Hướng tông, lúc này mới khiến Nhất Hướng tông Tam Hà chính thức phục hưng.

Phía Tiểu Bình Thái sớm đã coi Bản Chứng Tự như vật trong túi, sao có thể thả lỏng cho Tùng Bình Gia Khang. Chẳng phải là phải ra tay trước thì mới thắng được, sớm lấy được vào tay.

Chuyện không như ý muốn, ngày hôm sau lên đường, vừa mới nhổ trại không lâu, tới lượt tiên phong Tùng Hạ Nhất Thanh tới báo cáo, đường không đi được nữa.

Ngươi bảo nó đào đứt cả con đường đi thì cũng không phải, đám Nhất Quý chỉ đào những cái rãnh sâu nửa mét rộng nửa mét cách vài mét trên con đường. Nhìn lướt qua sợ rằng phải tới hàng trăm cái, thậm chí là nhiều hơn.

Điều này đối với Nhất Hướng tông có thể động viên hàng vạn Nhất Quý chúng mà nói, có lẽ chỉ là việc gọi một tiếng, mấy vạn người cùng lên trận, cuốc với bừa đào một cái rãnh nửa mét chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao?

Cũng không phải bắt đám Nhất Quý chúng này đánh trận, chỉ là đào rãnh thôi, việc đó thực sự đơn giản cực kỳ.

Loại rãnh này người bước một cái là qua, nhưng gia súc thì sao? Xe bò thì sao? Đang vận chuyển lương thảo tiếp tế cho đại quân năm nghìn người, chắc chắn không qua được. Chỉ đành dừng lại, toàn quân chậm rãi lấp rãnh.

Tất nhiên bây giờ mới đầu xuân, trong ruộng không xả nước, ruộng đất vừa qua mùa đông cũng khá cứng cáp, không đến mức bước sâu bước nông. Binh lính đi lại bình thường thì vấn đề không lớn, nhưng vẫn là câu hỏi đó, xe ngựa làm sao qua đây?

Lấp rãnh cũng chỉ là việc khổ sai mà thôi, đây không tính là chuyện lớn gì. Nhưng Nhất Hướng Nhất Quý không định để quân Sơn Nội lấp rãnh yên ổn, hắn vẫn tiếp tục giở trò quỷ.

Cũng không phái đại quân gì, thậm chí cả nam tử tráng kiện cũng không phái, để một vài người tổ chức Nhược Túc chúng. Cũng không xông lên tấn công đội ngũ quân Sơn Nội, chỉ cổ vũ bọn họ tiến lại gần quân Sơn Nội, hễ đụng phải là tan tác bỏ chạy.

Nhược Túc chúng khác với Hữu Túc chúng và Vô Túc chúng, đây là cách gọi của nhà Đảo Tân, người có thể tự khoác một bộ giáp lên trận chính là Hữu Túc chúng, không có tiền mua giáp nhưng cũng lên trận các loại nhân viên hỗ trợ gọi là Vô Túc chúng.

Còn như những người già, phụ nữ, trẻ em vốn không nên xuất hiện trên chiến trường, loại người này gọi là Nhược Túc chúng.

Trận hợp chiến huyền thoại - trận hợp chiến Cửu Long Đầu Xuyên, đại quân hơn ba mươi vạn người của Nhất Hướng Nhất Quý, chín phần đều là loại Nhược Túc chúng này. Đó mới thực sự gọi là ép buộc bách tính, ùa lên một lượt.

Nhưng ngươi đừng thấy đám Nhược Túc chúng này tụ tập từng nhóm ba năm trăm người, cũng không tới đánh, cứ như ruồi bọ lởn vởn quanh ngươi. Ngươi không đánh hắn, có lẽ trong đội Nhược Túc chúng nào đó trà trộn một hai trăm tăng binh, thì rắc rối sẽ lớn đấy.

Nhưng nếu Tiểu Bình Thái phái người lên tấn công bọn họ, đám người này cậy vào việc thông thuộc địa hình quê hương, chỉ một thoáng là chạy mất dạng không thấy tăm hơi.

Tiểu Bình Thái thực sự là đánh thì không đánh được, không đánh thì không xong.

Cái trò bẩn thỉu này thực sự quá là đáng ghét, phát huy triệt để ưu thế nhân lực dồi dào của Nhất Hướng tông khi nam nữ già trẻ cùng ra trận, dùng sức lực lớn nhất để quấy nhiễu quân Sơn Nội.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.