Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Thế đấy, J. R. Isidore nghĩ khi đứng đó nắm chặt cục bơ thực vật mềm nhũn. Có lẽ cô ấy sẽ đổi ý cho phép mình gọi là Pris sau. Và đổi ý về bữa ăn tối nữa, nếu mình có thể tìm được một hộp rau thời tiền chiến.

Nhưng có thể cô ấy không biết nấu ăn, đột nhiên hắn nghĩ. Không sao, mình có thể nấu được. Mình sẽ lo bữa tối cho cả hai. Và mình sẽ chỉ cho cô ấy, để sau này nếu muốn cô ấy sẽ biết làm. Chắc là cô ấy sẽ muốn thôi, một khi mình đã chỉ cho. Như mình hiểu thì hầu hết phụ nữ, cả những người trẻ như cô ấy, đều thích nấu ăn. Đó là bản năng.

Đi lên cầu thang tối tăm, hắn quay về căn hộ của mình.

Cô ấy chả biết gì cả, hắn nghĩ trong lúc mặc bộ đồng phục trắng để đi làm. Có gấp gáp nữa thì hắn cũng đã chậm giờ rồi và ông Sloat sẽ tức giận, nhưng thế thì đã sao? Ví dụ, cô ta chưa bao giờ nghe nói đến Buster Thân thiện. Thật không thể nào. Buster là con người quan trọng nhất trên đời, dĩ nhiên ngoại trừ Wilbur Mercer… Nhưng Mercer, hắn suy nghĩ, đâu phải con người. Ông ấy rõ ràng là một thực thể đến từ những vì sao, được vũ trụ gửi gắm vào nền văn hóa này. Ít ra mình cũng nghe người ta nói thế. Ông Sloat đã nói thế, ví dụ vậy. Và Hannibal Sloat hẳn phải biết.

Kỳ lạ là cô ấy không nhất quán về tên của mình, hắn băn khoăn. Cô ấy hẳn cần giúp đỡ. Mình có thể giúp gì cô ấy không? Hắn tự hỏi. Một kẻ đặc biệt, một kẻ não gà như mình thì biết gì chứ? Mình không thể kết hôn, không thể di cư, và bụi phóng xạ rồi sẽ giết mình thôi. Mình chẳng có gì mà cho cả.

Mặc đồ xong và sẵn sàng xuất phát, hắn rời căn hộ, đi lên sân thượng nơi chiếc xe bay xập xệ mua lại đang đỗ.

Một giờ sau, trên chiếc xe tải công ty, hắn đã tới gom con vật hỏng đầu tiên trong ngày. Một con mèo điện: nó nằm trong lồng nhựa chống bụi phía sau xe tải, thở khó nhọc, thất thường. Đến phải nghĩ nó là thật, Isidore nhận định trên đường quay về Bệnh viện Thú cưng Van Ness – cái công ty nhỏ được đặt sai tên một cách thận trọng, chật vật tồn tại trong cái lĩnh vực cạnh tranh, khắc nghiệt là sửa chữa thú giả.

Trong cơn đau đớn, con mèo lại rên rỉ.

Chà, Isidore tự nhủ, quả là nghe như thể nó sắp chết đến nơi. Có lẽ cục pin mười năm của nó đã bị đoản mạch, và các mạch điện đang cháy lan ra cả hệ thống. Sẽ tốn nhiều công sức đây. Milt Borogrove - thợ máy ở Bệnh viện Thú cưng Van Ness, hẳn sẽ bận rộn lắm. Còn mình thì đã quên báo giá ước tính cho người chủ, Isidore rầu rĩ nhận ra. Gã đó cứ thế ấn con mèo cho mình, bảo nó bắt đầu hỏng từ đêm qua, rồi mình đoán gã đã tếch đi làm. Dù sao thì cuộc trao đổi ngắn ngủi cũng đột nhiên dừng lại. Chủ con mèo đã lao vụt lên trời trên chiếc xe bay sang chảnh mẫu mới thiết kế riêng. Và người ấy lại là khách hàng mới.

Isidore nói với con mèo, “Mày chờ tới khi về cửa hàng được không?” Con mèo tiếp tục thở khò khè. “Trong khi chờ tới nơi thì tao sẽ sạc pin cho mày vậy,” Isidore quyết định. Hắn hạ độ cao nhắm tới sân thượng gần nhất, cho xe dừng nhưng vẫn để máy nổ. Hắn bò ra sau thùng xe, rồi mở cái lồng nhựa chống bụi ra. Cái lồng kết hợp với bộ quần áo trắng và tên hiệu trên chiếc xe tải, tạo ra ấn tượng tổng thể là một bác sĩ thú y thật tới đón một con vật thật sự.

Cỗ máy điện bên trong bộ lông xám thật đến khó tin đó đang kêu òng ọc và sùi cả bọt mép, hai thấu kính thu hình mờ đi, hai hàm kim loại cắn chặt vào nhau. Điều này luôn khiến hắn sững sờ - những vi mạch “bệnh” được lắp trong những con thú giả ấy. Cỗ máy mà hắn đang ôm trong lòng đã được ghép với nhau theo cách khiến cho khi bộ phận chính gặp trục trặc thì toàn bộ cỗ máy trông như không phải là bị hỏng, mà ốm như một thực thể sống. Nếu không biết, hẳn nó đã đánh lừa được mình, Isidore tự nhủ khi mò mẫm dưới lớp lông bụng giả tìm bảng điều khiển giấu kín (khá nhỏ với loại thú này) và ổ sạc nhanh. Hắn không tìm thấy cả hai. Mà hắn cũng không còn nhiều thời gian tìm. Cỗ máy này đã gần như hỏng rồi. Hắn nghĩ, nếu nó đúng là bị đoản mạch, và giờ đang làm cháy lây sang các mạch khác, thì mình nên tìm cách tháo một cáp nguồn ra. Cỗ máy sẽ bị ngắt, nhưng không tổn hại thêm nữa. Rồi chốc nữa, Milt có thể sạc lại cho nó ở cửa hàng.

Một cách khéo léo, hắn lần ngón tay dọc theo cột sống giả. Dây cáp hẳn phải ở quanh đó. Tay nghề quá xịn, mẹ kiếp. Một sự bắt chước tuyệt đối hoàn hảo. Nhìn sát rồi mà vẫn không thấy dây cáp đâu. Hẳn là sản phẩm của Wheelright & Carpenter – bọn họ bán đắt hơn, nhưng xem họ làm tốt thế cơ mà.

Hắn bỏ cuộc. Con mèo giả này đã ngừng hoạt động, nên rõ ràng là chỗ đoản mạch – nếu đúng đó là nguồn cơn rắc rối của con vật này – đã kết liễu nguồn điện và hệ thống truyền động cơ bản. Sẽ ăn thêm tiền đây, hắn bi quan nghĩ. Chà, gã kia rõ ràng không thèm sử dụng dịch vụ bảo dưỡng thay dầu phòng ngừa ba lần mỗi năm, có cái đó sẽ khác hẳn. Có lẽ chuyện này sẽ dạy cho tên chủ kia một bài học nhớ đời.

Bò về ghế lái, hắn đưa vô lăng vào vị trí lao lên, phóng vèo lại lên trời, và tiếp tục chuyến bay về cửa hàng sửa chữa.

Dù sao hắn cũng không còn nghe thấy tiếng khò khè não ruột của bộ máy ấy nữa. Đầu óc hắn có thể thảnh thơi. Buồn cười thật, hắn nghĩ, dù về lý trí mình biết thừa là giả, nhưng tiếng một con vật giả đang bị cháy nguồn và bộ truyền động cũng khiến mình thắt lòng. Giá như mình kiếm được một công việc khác, hắn đau đớn nghĩ. Nếu không trượt bài kiểm tra IQ kia, mình hẳn không phải hạ mình đi làm công việc đê hèn với những cảm xúc kèm theo không đáng có này. Mặt khác, cái đau đớn nhân tạo của những con thú giả này không gây phiền lòng gì cho Milt Borogrove hay ông chủ Hannibal Sloat của hắn. Vậy có lẽ chỉ do mình, John Isidore tự nhủ. Có lẽ khi bị thoái hóa xuống cỡ mình trên bậc thang tiến hóa, khi là phận làm kẻ đặc biệt bị rơi xuống đáy vực thế giới mộ … thôi, tốt nhất hãy bỏ dòng suy nghĩ này đi. Không gì làm hắn chán chường bằng những khoảnh khắc so sánh năng lực tinh thần hiện tại của hắn với năng lực trước đây hắn từng có. Mỗi ngày trôi qua, trí lực và thể lực hắn lại giảm đi. Hắn và hàng ngàn kẻ đặc biệt khác trên Địa cầu, tất cả họ đều đang đi về đống tro tàn. Biến thành rác tự sinh di động.

Để tìm sự bầu bạn, hắn bật radio trên xe tải, và chỉnh đến kênh phát thanh của Buster Thân thiện. Cũng như phiên bản truyền hình, kênh này phát sóng liên tục hai mươi ba tiếng nồng nhiệt mỗi ngày… một tiếng còn lại bao gồm lời kết có tính tôn giáo, mười phút yên lặng, rồi lại lời mở đầu có tính tôn giáo.

“… rất vui được chào đón cô trở lại với chương trình,” Buster Thân thiện đang nói. “Xem nào, Amanda. Đã trọn hai ngày kể từ khi chúng tôi ghé thăm cô. Cô có tấm hình nào mới không?”

“Ôi, iem tính đi chụp hình ngày hôm qua, dưng mà họ muốn iem bắt đầu lúc bảy giờ…”

“Bảy giờ sáng hả?” Buster Thân thiện xen vào.

“Vơơng, chính dzậy, Bút Tơ, bảy giờ xáng đấy!” Amanda Werner cười tiếng cười trứ danh, được nhiều người bắt chước gần bằng tiếng cười của Buster. Amanda Werner và một vài quý cô ngoại quốc xinh đẹp, tinh tế, ngực nhọn khác, từ những quốc gia mơ hồ không xác định, cộng thêm vài gã quê mùa mang danh nghệ sĩ hài, tạo thành đám khách mời thường xuyên vĩnh viễn của Buster. Những phụ nữ như Amanda Werner không bao giờ lên phim, không bao giờ đóng kịch. Bọn họ sống cuộc đời tươi đẹp, lạ lùng của mình, làm khách trong chương trình bất tận của Buster, mà theo Isidore có lần tính toán, xuất hiện lên tới bảy mươi tiếng mỗi tuần.

Buster Thân thiện lấy đâu ra thời gian ghi âm rồi lại ghi hình? Isidore băn khoăn. Và Amanda Werner lấy đâu thời gian đến làm khách mời cứ hai ngày một lần, hết tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác? Sao họ cứ nói mãi thế? Bọn họ không bao giờ nói lại chuyện cũ – trong phạm vi những chương trình hắn theo dõi được. Những nhận xét của họ luôn dí dỏm, luôn mới mẻ, dù không phải tập dượt trước. Tóc Amanda óng ánh, đôi mắt long lanh, răng sáng bóng. Cô ta không bao giờ xấu xí, không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ bối rối khi tìm lời trả đũa thông minh trước hàng dây hàng chuỗi câu châm chọc, đùa cợt và nhận xét sắc sảo của Buster. Chương trình Buster Thân thiện, được phát thanh và truyền hình toàn Trái đất qua vệ tinh, cũng trút xuống cả những người di cư trên những hành tinh thuộc địa. Người ta cũng đã thử tìm cách phát tín hiệu tới Proxima, nhỡ đâu cuộc định cư của loài người sau này lên tận đó. Giá Salander 3 đã đến đích thì những người du hành không gian hẳn sẽ thấy chương trình Buster Thân thiện đang đón đợi họ. Và hẳn họ sẽ lấy làm vui mừng.

Nhưng có một điều ở Buster Thân thiện khiến John Isidore bực dọc, một điều cụ thể. Bằng những cách tinh vi và kín đáo, Buster nhạo báng hộp thấu cảm. Không chỉ một mà nhiều lần. Thực tế là, chính lúc này ông ta đang làm như thế.

“… tôi không bị ném đá lần nào,” Buster vẫn không ngừng lải nhải với Amanda. “Và nếu tôi cần đi leo núi, tôi muốn giắt túi vài chai bia Budweiser!” Khán giả ở trường quay cười ồ lên, và Isidore nghe tiếng vỗ tay lác đác. “Và tôi sẽ tung bản tin đặc biệt chấn động được làm cẩn thận từ trên đỉnh – bản tin đặc biệt sẽ được phát đúng mười tiếng nữa!”

“Cả iem nữa, cưng à!” Amanda sôi nổi. “Cho iem sem với! Iem đi cùng và khi họ lém đá chúng ta, iem xẽ bảo vệ ông!” Một lần nữa khán giả hú lên, và John Isidore cảm thấy bối rối, và cơn thịnh nộ bất lực len dần lên gáy hắn. Sao Buster Thân thiện cứ luôn châm chích đạo Mercer? Đâu có ai tỏ ra có vấn đề gì với học thuyết đó. Ngay cả Liên Hiệp Quốc cũng chấp thuận. Và cảnh sát Mỹ và Liên Xô đã công khai tuyên bố rằng đạo Mercer làm giảm lượng tội phạm bằng cách làm cho công dân quan tâm hơn đến cảnh ngộ của hàng xóm mình. Con người cần nhiều thấu cảm hơn, Titus Corning - Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc - đã nhiều lần tuyên bố như vậy. Có lẽ Buster ghen tị, Isidore suy đoán. Hẳn đó là lý do. Ông ta và Wilbur Mercer đang cạnh tranh nhau. Nhưng vì cái gì?

Tâm trí của chúng mình, Isidore kết luận. Bọn họ tranh giành nhau kiểm soát tâm lý của bọn mình. Một bên là hộp thấu cảm, bên kia là Buster cười hô hố cùng những đâm thọc bâng quơ. Mình phải nói với Hannibal Sloat. Hỏi ông ta xem có đúng không. Ông ta sẽ biết.

Đỗ xong chiếc xe tải trên sân thượng Bệnh viện Thú cưng Van Ness, hắn nhanh chóng mang lồng nhựa nhốt con mèo giả bất động xuống văn phòng Hannibal Sloat. Khi hắn đi vào, ông Sloat đang đọc trang kiểm kê phụ kiện liếc nhìn lên, khuôn mặt xám xịt đầy vết nhăn dậy sóng như vùng nước động. Quá già không thể di cư, nên dù không bị xếp hạng đặc biệt, Hannibal Sloat vẫn chịu số phận sống chui nhủi phần đời còn lại trên Trái đất. Theo năm tháng, bụi phóng xạ đã xói mòn ông ta. Nó khiến nét mặt ông ta xám ngắt, suy nghĩ ông ta xám xịt. Nó làm ông ta co quắt lại, chân ông ta gầy guộc, và dáng đi tập tễnh. Ông ta nhìn thế gian qua cặp kính bám đầy bụi theo nghĩa đen. Vì lý do nào đó, Sloat không bao giờ lau kính. Cứ như ông ta đã bỏ cuộc, ông ta đã chấp nhận bụi phóng xạ, và nó đã bắt đầu công việc của nó, từ rất lâu, là chôn vùi ông ta. Nó đã kịp làm ông ta nhòe mắt. Trong vài năm còn lại của ông ta, nó sẽ làm hư hại nốt các giác quan khác, cho tới khi chỉ còn giọng nói rít rít như tiếng chim, rồi cả cái đó cũng sẽ tắt ngúm.

“Mày có cái gì đấy?” ông Sloat hỏi.

“Một con mèo bị đoản mạch.” Isidore đặt lồng xuống bàn ông chủ bừa bộn tài liệu.

“Sao lại đưa cho tao? Đưa xuống xưởng cho Milt.” Tuy nhiên, theo phản xạ, ông ta mở lồng lôi con vật giả ra. Trước đây ông ta từng là thợ sửa chữa. Một người thợ rất giỏi.

“Tôi nghĩ Buster Thân thiện và đạo Mercer đang tranh giành kiểm soát linh hồn chúng ta.”

“Nếu vậy,” Sloat nói khi kiểm tra con mèo, “Buster đang thắng.”

“Lúc này ông ta đang thắng, nhưng cuối cùng ông ta sẽ thua.”

Sloat ngước lên nhìn hắn. “Tại sao?”

“Bởi vì Wilber Mercer luôn tái tạo. Ông ấy là vĩnh cửu. Lên tới đỉnh đồi, ông ấy bị đánh ngã xuống. Ông ấy rơi xuống thế giới mộ rồi ông ấy tất yếu lại đi lên. Và chúng ta lên theo cùng ông ấy. Nên chúng ta cũng bất diệt.” Hắn cảm thấy dễ chịu khi ăn nói rành mạch như vậy, thường khi ở gần ông Sloat hắn nói lắp bắp.

Sloat nói, “Buster cũng bất tử, cũng như Mercer. Không có gì khác cả.”

“Sao lại thế được? Ông ta là người mà.”

“Tao không biết,” Sloat nói. “Nhưng đó là sự thật. Họ không bao giờ thừa nhận điều đó, dĩ nhiên.”

“Có phải vì thế mà Buster Thân thiện làm chương trình được bốn mươi sáu tiếng mỗi ngày không?”

“Đúng vậy,” Sloat nói.

“Thế còn Amanda Werner và những phụ nữ kia?”

“Họ cũng bất tử.”

“Họ có phải là dạng sống siêu việt hơn từ một hệ sao khác?”

“Tao chưa bao giờ có thể xác định chính xác điều đó,” ông Sloat nói, vẫn kiểm tra con mèo. Lúc này ông đã tháo cặp kính bụi bám thành màng, đôi mắt trần ngó vào cái miệng hơi há ra. “Tuy tao đã kết luận chắc chắn về phần Wilbur Mercer,” ông ta nói gần như không nghe thấy. Rồi ông ta chửi thề, một tràng tục tĩu mà Isidore tưởng như kéo dài hẳn một phút. “Con mèo này,” Sloat cuối cùng cũng nói, “không phải đồ giả. Tao đã biết sẽ có lúc chuyện này xảy ra. Và nó chết rồi.” Ông ta nhìn chằm xác con mèo và tiếp tục chửi bới.

Vẫn đeo chiếc tạp dề vải buồm màu xanh đã cáu bẩn, Milt Borogrove lực lưỡng da sần sùi xuất hiện ở cửa văn phòng. “Có chuyện gì thế?” anh ta nói. Thấy con mèo, anh ta đi vào văn phòng bế nó lên.

“Thằng não gà, mang nó về đây.” Chưa bao giờ ông ta dùng từ này trước mặt Isidore.

“Nếu nó vẫn còn sống, chúng ta có thể mang nó đến bác sĩ thú y thật. Không biết giá nó bao nhiêu nhỉ. Ai có cuốn danh mục Sidney không?”

“B-b-bảo hiểm của ông không tr-tr-trả vụ này sao?” Isidore hỏi ông Sloat. Chân hắn run run, và hắn cảm thấy căn phòng bắt đầu chuyển màu nâu đỏ sẫm lốm đốm chấm xanh.

“Có,” ông Sloat cuối cùng cũng nói, nửa như càu nhàu. “Nhưng tao thấy đau vì cái lãng phí đó. Mất thêm một sinh vật nữa. Mày không phân biệt được hả Isidore? Mày không nhận thấy có gì khác nhau à?”

“Tôi đã nghĩ,” Isidore cũng thốt ra được, “người ta làm con mèo này thực sự tốt. Tốt đến mức đánh lừa được tôi. Ý tôi là, nó có vẻ sống thật, và làm được tốt như vậy…”

“Tôi nghĩ Isidore không thể phân biệt được đâu,” Milt nói dịu. “Với hắn, tất cả đều sống, cả thú giả cũng thế. Hẳn là hắn đã định cứu nó.” Quay sang Isidore, anh ta nói, “Mày đã làm gì, định sạc pin cho nó à? Hay tìm chỗ đoản mạch trong đó?”

“V-v-vâng,” Isidore thừa nhận.

“Đằng nào thì hẳn là nó cũng quá yếu rồi, chẳng thể cứu nổi nữa. Đừng làm khó thằng não gà nữa, Han. Hắn cũng có lý đấy chứ. Thú giả đang ngày càng giống như thật, mẹ kiếp, với những vi mạch bệnh mà người ta lắp vào những con thú mới. Và thú thật vẫn chết mà, đó là một trong những rủi ro khi sở hữu chúng. Chỉ là chúng ta không quen với điều đó, vì chúng ta thấy toàn thú giả.”

“Lãng phí, mẹ kiếp.”

“Theo M-m-mercer,” Isidore lý lẽ, “m-m-mọi cuộc sống đều luân hồi. Chu kỳ ấy thú vật cũng đ-đ-đi trọn. Ý tôi là, tất cả chúng ta đều leo dốc cùng ông ấy, rồi chết…”

“Đi mà bảo thế với chủ con mèo,” ông Sloat nói.

Không chắc chủ mình có nghiêm túc không, Isidore nói, “Ý ông là tôi phải làm vậy hả? Nhưng toàn là ông gọi điện thoại hình mà.” Hắn mắc chứng sợ điện thoại hình, và thấy gọi điện - đặc biệt là cho người lạ - là việc gần như không thể làm được. Dĩ nhiên ông Sloat biết điều này.

“Đừng bắt hắn gọi,” Milt nói. “Tôi gọi cho.” Anh ta cầm điện thoại. “Số anh ta như nào?”

“Tôi có để đâu đó.” Isidore lục trong túi áo khoác.

Sloat nói, “Tao muốn thằng não gà gọi.”

“Tôi kh-kh-không thể dùng điện thoại hình,” Isidore phản đối, tim hắn đập thình thịch. “Vì tôi lông lá, xấu xí, bẩn thỉu, lưng gù, răng lởm chởm, da xám xịt. Và tôi cảm thấy buồn nôn vì bức xạ. Tôi nghĩ tôi sắp chết.”

Milt mỉm cười nói với Sloat, “Tôi nghĩ tôi mà thấy như thế, tôi cũng không dùng điện thoại hình đâu. Nào Isidore, nếu mày không cho số chủ con mèo, tao không gọi được thì mày sẽ phải gọi đấy.” Anh ta đưa tay ra thân thiện.

“Thằng não gà phải gọi, không thì nó mất việc.” Sloat không nhìn Isidore cũng không nhìn Milt, ông trừng trừng nhìn về phía trước.

“Thôi nào,” Milt phản đối.

Isidore nói, “Tôi kh-kh-không thích bị g-g-gọi là não gà. Ý tôi là, b-b-bụi cũng ảnh hưởng nhiều đ-đ-đến ông, về thể chất. Dù có lẽ kh-kh-không ảnh hưởng đến não ông, như với t-t-tôi.” Mình mất việc rồi, hắn nhận ra. Mình không thể gọi điện được. Rồi ngay lập tức hắn nhớ rằng chủ con mèo đã phóng đi làm. Sẽ không có ai ở nhà. “Tôi ng-ng-nghĩ là tôi sẽ gọi anh ta,” hắn nói và lấy ra mẩu giấy ghi số điện thoại.

“Thấy chưa?” ông Sloat nói với Milt. “Hắn có thể làm nếu buộc phải làm.”

Ngồi trước điện thoại hình, ống nghe trên tay, Isidore quay số.

“Vâng,” Milt nói, “nhưng không nên buộc hắn. Và hắn đúng, bụi cũng ảnh hưởng đến ông. Ông gần như mù rồi và vài năm nữa ông chả nghe được gì đâu.”

Sloat nói, “Mày cũng bị đấy Borogrove. Da mày như màu cứt chó ấy.”

Trên màn hình điện thoại, một khuôn mặt xuất hiện, một phụ nữ Trung Âu, có vẻ thận trọng, tóc búi cao. “Vâng?” chị ta nói.

“Ch-ch-chị Pilsen phải không?” Isidore nói, nỗi kinh hoàng chạy khắp cơ thể hắn. Hiển nhiên hắn không nghĩ đến tình huống này, nhưng chủ con mèo có vợ, dĩ nhiên chị ta ở nhà. “Tôi muốn n-n-nói với chị về con m-m-m…” Hắn ngưng lời, xoa cằm một cách máy móc. “Con mèo của chị.”

“Ồ vâng, anh đã nhận Horace,” chị Pilsen nói. “Là bị viêm phổi phải không? Anh Pilsen nghĩ vậy.”

Isidore nói. “Con mèo nhà chị chết rồi.”

“Ôi trời đất thánh thần ơi.”

“Chúng tôi sẽ thay con mới, chúng tôi có bảo hiểm.” Hắn liếc về phía ông Sloat, ông dường như tán thành. “Chủ công ty chúng tôi, ông Hannibal Sloat…” Hắn ấp úng… “Sẽ đích thân…”

“Không,” Sloat nói, “chúng ta sẽ trả séc cho họ. Theo báo giá trên Sidney.”

“… sẽ đích thân chọn mèo mới cho chị,” Isidore nhận ra hắn đang nói vậy. Đã bắt đầu cuộc trò chuyện mà hắn không thể chịu nổi, giờ hắn phát hiện ra mình không thể rút lui được. Điều hắn đang nói chứa đựng một logic nội tại mà hắn không có phương cách nào ngừng lại. Nó phải tự bò đến kết cục của nó. Cả ông Sloat và Milt Borogrove đều trợn mắt nhìn trong khi hắn nói huyên thuyên, “Cứ nêu đặc điểm chi tiết con mèo chị mong muốn. Màu sắc, giới tính, chủng loại, như giống Manx, hay Ba Tư, hay Abyssinia…”

“Horace chết rồi,” chị Pilsen nói.

“Con mèo bị viêm phổi, chú ta chết trên đường tới bệnh viện. Bác sĩ trưởng viện chúng tôi, bác sĩ Hannibal Sloat, tin rằng lúc đó không thể làm gì cứu con mèo được nữa. Nhưng chẳng phải may mắn sao, chị Pilsen, là chúng tôi sẽ đền con khác. Tôi nói có đúng không?”

Chị Pilsen, lệ tràn trong mắt, nói, “Chỉ có một con mèo như Horace mà thôi. Khi còn bé, chú ta hay đứng nhìn chúng tôi như đặt câu hỏi. Chúng tôi không bao giờ hiểu câu hỏi đó là gì. Có lẽ giờ chú ta đã biết câu trả lời.” Những giọt lệ mới lại tuôn ra. “Tôi đoán chúng ta tất cả rồi cũng sẽ biết.”

Một ý nghĩ hay chợt đến với Isidore. “Thế một con mèo điện giống y hệt con mèo của chị thì sao? Chúng tôi có thể đặt một con làm thủ công cực khéo léo của Wheelright & Carpenter, mọi chi tiết của con vật cũ sẽ được tái tạo trung thành và vĩnh…”

“Ôi thật kinh khủng!” chị Pilsen phản đối. “Anh đang nói gì thế? Đừng nói với chồng tôi như thế. Đừng gợi ý với Ed, không anh ấy điên lên mất. Anh ấy yêu Horace hơn bất kỳ con mèo nào khác anh ấy từng nuôi, và anh ấy đã nuôi mèo từ bé.”

Cầm lấy ống nghe điện thoại hình từ Isidore, Milt nói với người phụ nữ, “Chúng tôi có thể viết séc cho chị bằng giá con mèo trên danh mục Sidney, hay như anh Isidore đây gợi ý, chúng tôi có thể chọn một con mèo mới cho chị. Chúng tôi xin chia buồn vì con mèo của chị bị chết, nhưng như Isidore đã nói, con mèo bị viêm phổi, bệnh đó gần như luôn dẫn đến tử vong.” Giọng anh ta trơn tru một cách chuyên nghiệp. Trong ba người ở Bệnh viện Thú cưng Van Ness, Milt thể hiện tốt nhất khi nói chuyện công việc qua điện thoại.

“Tôi không thể báo cho chồng tôi được.”

“Được rồi,” Milt nói, và khẽ nhăn mặt. “Chúng tôi sẽ gọi cho anh ấy. Chị làm ơn cho tôi số nơi anh ấy làm việc?” Anh ta với tay tìm giấy bút, ông Sloat đưa cho.

“Nghe này,” chị Pilsen nói, chị ta dường như đã trấn tĩnh lại. “Có lẽ anh kia nói đúng. Có lẽ tôi nên đặt làm một con mèo điện thay cho Horace nhưng không được để Ed biết. Người ta có thể làm lại giống hệt khiến chồng tôi không nhận ra không?”

Hồ nghi, Milt nói, “Nếu chị muốn vậy. Nhưng kinh nghiệm của chúng tôi thì chủ con vật không bao giờ bị lừa đâu. Chỉ những người thỉnh thoảng trông thấy, như hàng xóm chẳng hạn. Chị biết đấy, một khi đến thật gần con vật giả…”

“Ed không bao giờ tiếp xúc gần gũi với Horace, dù anh ấy yêu chú ta. Tôi mới là người chăm lo cho những nhu cầu thiết thân của Horace như hộp cát chẳng hạn. Tôi nghĩ sẽ thử dùng mèo giả, và nếu không được việc thì lúc đó anh có thể tìm giúp tôi một con mèo thực thay cho Horace. Tôi chỉ không muốn chồng tôi biết. Tôi không nghĩ anh ấy vượt qua được chuyện này. Chính vì thế mà anh ấy không tiếp xúc gần Horace bao giờ, bởi vì anh ấy sợ. Và khi Horace bị ốm – vì bệnh viêm phổi, như anh nói – Ed hoảng hốt và nhất quyết không chịu đối diện với chuyện đó. Vì thế mà chúng tôi đã đợi rất lâu mới gọi các anh. Quá lâu… tôi đã biết cả trước khi anh gọi. Tôi đã biết.” Chị ta gật đầu, giờ đã cầm được nước mắt. “Sẽ mất bao lâu?”

Milt ướm thử, “Chúng tôi sẽ làm xong trong mười ngày. Chúng tôi sẽ chuyển đến ban ngày khi chồng chị đi làm.” Anh ta kết thúc cuộc gọi, nói lời từ biệt, và gác máy. “Anh ta sẽ biết thôi,” anh ta nói với Sloat. “Trong vòng năm giây. Nhưng chị ta muốn vậy.”

“Những chủ nào đã đâm ra yêu con vật của mình,” Sloat lầm bầm, “sẽ tan lòng nát dạ. Tao mừng vì chúng ta thường không dính líu đến thú vật thật. Mày cũng hiểu là các bác sĩ thú y thật phải gọi những cuộc điện thoại này suốt chứ?” Ông ta đăm chiêu nhìn John Isidore. “Ở phương diện nào đó thì mày cũng không ngu lắm đâu, Isidore. Mày xử lý việc đó khá tốt. Dù Milt phải can thiệp và giải quyết nốt.”

“Hắn làm tốt đấy chứ,” Milt nói. “Chúa ơi, vụ này thật khó khăn.” Anh ta bế con mèo Horace đã chết lên. “Tôi sẽ mang xuống xưởng. Han này, ông gọi cho Wheelright & Carpenter bảo thợ đến lấy số đo và chụp ảnh nhé. Tôi không để bọn họ đưa nó về xưởng đâu. Tôi muốn đích thân so sánh với bản sao.”

“Tao nghĩ sẽ để cho Isidore nói với họ,” ông Sloat quyết định. “Hắn đã khơi ra chuyện này, hắn hẳn phải xử lý được Wheelright & Carpenter sau khi giải quyết với cô Pilsen.”

Milt nói với Isidore, “Miễn đừng để họ lấy con mèo thật.” Anh ta giơ Horace lên. “Bọn họ sẽ đòi, vì như thế công việc của họ dễ dàng hơn nhiều. Nên phải cương quyết.”

“Ờm,” Isidore nói, chớp mắt. “Được rồi. Có lẽ tôi phải gọi cho họ ngay trước khi xác nó thối ra. Chẳng phải xác chết thường thối đi hay gì đó hay sao?” Hắn cảm thấy phấn chấn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.