Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Tại Tòa Công lý ở phố Mission, nơi sân thượng chiếc xe bay đang đáp xuống, nhô lên một chuỗi tháp nhọn kiểu baroque[1] trang trí cầu kỳ. Rick Deckard thấy công trình phức tạp, hiện đại, tinh xảo này thật bắt mắt – ngoại trừ một khía cạnh. Trước giờ gã chưa hề thấy nó.

Xe bay của cảnh sát đáp xuống. Và vài phút sau, gã thấy mình đang bị làm thủ tục tạm giữ.

“304,” Crams nói với viên hạ sĩ ngồi ở cái bàn cao. “Và 612.4, và xem nào. Giả dạng là cảnh sát bảo an.”

“406.7,” viên hạ sĩ ngồi bàn giấy nói, điền vào các mẫu đơn. Anh ta viết thong dong, bộ dạng hơi nhàm chán. Công việc thường ngày, tư thế và vẻ mặt của anh ta nói như vậy. Không có gì quan trọng.

“Lại đằng này,” Crams nói với Rick, dẫn gã đến chiếc bàn nhỏ màu trắng, tại đây một nhân viên kỹ thuật vận hành một thiết bị quen thuộc. “Quét mô hình não bộ,” Crams nói. “Mục đích nhận diện.”

Rick vặc lại, “Tôi biết.” Ngày trước, khi cũng là lính tuần tra, gã đã đưa nhiều kẻ tình nghi đến cái bàn giống thế này. Giống thế này, nhưng không phải đúng cái bàn này.

Sau khi quét mô hình não bộ, gã bị dẫn đến một căn phòng quen thuộc không kém. Theo phản xạ, gã bắt đầu thu thập những vật tùy thân có giá trị để nộp lại. Thật khó hiểu, gã tự nhủ. Những người này là ai? Nếu nơi này đã tồn tại từ lâu, sao bọn mình không biết về nó? Và sao họ không biết về bọn mình? Hai cơ quan cảnh sát song hành, gã tự nhủ, bên mình và chỗ này. Nhưng không bao giờ có dịp tiếp xúc với nhau – theo mình biết – cho đến lúc này. Hay có lẽ có rồi, gã nghĩ. Có lẽ đây không phải lần đầu. Khó mà tin được, gã nghĩ, rằng chuyện này bây giờ mới xảy ra, nếu nơi này thực sự là một cơ quan cảnh sát, nếu nơi này đúng như nó tự nhận.

Một người, không mặc cảnh phục, rời khỏi vị trí đang đứng. Ông ta tiến về phía Rick Deckard, bước chân nhịp nhàng, thong thả, nhìn gã tò mò. “Người này là thế nào?” ông ta hỏi Crams.

“Tình nghi giết người,” Crams trả lời. “Chúng tôi tìm thấy một cái xác – chúng tôi tìm thấy trong xe hắn – nhưng hắn bảo đó là người máy. Chúng tôi đang kiểm tra, phân tích tủy ở phòng xét nghiệm. Và giả mạo là cảnh sát, thợ săn thưởng, nhằm đột nhập vào phòng trang điểm của một phụ nữ, để hỏi cô ta những câu hỏi khêu gợi. Cô ta nghi ngờ hắn và gọi chúng tôi.” Bước lùi lại, Crams nói, “Sếp có muốn hoàn tất thủ tục cho hắn không?”

“Được rồi.” Viên cảnh sát cấp cao, không mặc đồng phục, mắt xanh, sống mũi thon, lỗ mũi to, cặp môi không chút biểu cảm, nhìn Rick rồi cầm lấy cặp gã. “Trong này có gì, anh Deckard?”

Rick nói, “Tư liệu liên quan đến bài kiểm tra nhân cách Voigt-Kampff. Tôi đang kiểm tra một đối tượng tình nghi thì cảnh sát Crams bắt tôi.” Gã nhìn viên quan chức cảnh sát lục lợi những thứ trong cặp, kiểm tra từng món một. “Những câu hỏi tôi thực hiện với cô Luft là câu hỏi V-K chuẩn, được in trên…”

“Anh có biết George Gleason và Phil Resch?” Viên quan chức cảnh sát hỏi.

“Không,” Rick nói, hai cái tên đó chẳng có ý nghĩa gì với gã cả.

“Họ là thợ săn thưởng ở khu vực Bắc California. Cả hai đều thuộc Sở của tôi. Có lẽ anh sẽ gặp họ trong lúc ở đây. Anh có phải người máy không, anh Deckard? Lý do tôi hỏi là vì trước đây nhiều lần chúng tôi bắt được người máy bỏ trốn, đóng giả thợ săn thưởng bang khác tới đây truy đuổi kẻ tình nghi.”

“Tôi không phải người máy. Ông có thể thực hiện kiểm tra Voigt-Kampff với tôi. Tôi đã từng làm rồi và làm lại cũng không hề gì. Nhưng tôi biết kết quả sẽ như nào. Tôi gọi cho vợ tôi được không?”

“Anh chỉ được gọi một cuộc thôi. Anh thích gọi cho vợ hơn gọi luật sư sao?”

“Tôi gọi cho vợ, cô ấy có thể tìm luật sư cho tôi.”

Viên cảnh sát thường phục đưa cho gã đồng năm mươi xu và chỉ. “Điện thoại hình đằng kia.” Ông ta nhìn Rick bước lại điện thoại. Rồi ông ta tiếp tục kiểm tra đồ trong cặp Rick.

Bỏ đồng xu vào, Rick quay số nhà gã. Và đứng đợi dường như vô tận.

Khuôn mặt một phụ nữ xuất hiện trên màn hình. “A lô,” cô ta nói.

Không phải Iran. Trong đời gã chưa bao giờ thấy người phụ nữ này.

Gã gác máy, bước chậm chạp về phía viên cảnh sát.

“Không gặp may à?” Viên cảnh sát hỏi. “Ồ, anh có thể gọi cuộc khác. Về chuyện này, chính sách của chúng tôi khá thoáng. Tôi không thể cho anh cơ hội gọi người bảo lãnh, vì tội của anh thuộc loại không bảo lãnh được ở chặng này. Tuy nhiên, khi anh phải ra hầu tòa…”

“Tôi biết,” Rick gay gắt nói. “Tôi quen với quy trình của cảnh sát.”

“Cặp của anh đây,” viên cảnh sát nói, trao lại cho Rick. “Vào phòng tôi đi… Tôi muốn nói chuyện thêm với anh.” Ông ta rẽ vào hành lang nhỏ đi trước, Rick theo sau. Rồi dừng chân và quay đầu lại, viên cảnh sát nói, “Tôi là Garland.” Ông ta chìa tay, hai người bắt tay nhanh rồi buông. “Ngồi xuống đi,” Garland vừa nói vừa mở cửa phòng, chuồi vào chiếc bàn lớn dọn dẹp gọn gàng.

Rick ngồi đối diện bàn.

“Cái bài kiểm tra Voigt-Kampff mà anh nói đấy.” Ông ta chỉ vào cặp của Rick. “Tất cả những tài liệu anh mang.” Ông ta đơm thuốc vào điếu và rít thuốc một lúc. “Đó là dụng cụ phân tích để tìm người máy à?”

“Đây là bài kiểm tra cơ bản, phương pháp duy nhất chúng tôi hiện sử dụng. Cách duy nhất có thể phát hiện được não bộ thế hệ mới Nexus-6. Ông chưa nghe nói đến bài kiểm tra này à?”

“Tôi đã nghe nhắc đến nhiều bài phân tích nhân cách áp dụng cho người máy. Nhưng không phải loại này.” Ông ta tiếp tục dò xét Rick chăm chú, khuôn mặt ông ta sưng lên. Rick không thể lường được Garland đang nghĩ gì. “Mấy tờ bản sao lem luốc trong cặp của anh kia. Polokov, Luft… nhiệm vụ của anh. Người tiếp theo là tôi.”

Rick nhìn chằm ông ta, rồi quơ tay túm lấy cặp.

Trong nháy mắt, những tờ bản sao đã trải ra trước mặt gã. Garland nói đúng. Rick xem xét phiếu thông tin. Trong một lát, cả hai người – đúng hơn là cả gã lẫn Garland – đều không nói gì, rồi Garland hắng họng, ho vài tiếng lo lắng.

“Quả là một cảm giác không dễ chịu,” ông ta nói. “Khi bỗng nhiên thấy mình là mục tiêu của thợ săn thưởng. Hay cho dù anh là gì, Deckard.” Ông ta nhấn nút máy nội bộ trên bàn và nói, “Gọi một thợ săn thưởng vào đây cho tôi. Người nào cũng được. Được rồi, cảm ơn.” Ông ta nhả nút. “Phil Resch sẽ vào đây trong một hai phút nữa,” ông ta nói với Rick. “Tôi muốn xem danh sách của anh ta trước khi tiếp tục.”

“Ông nghĩ tôi có thể có trong danh sách của anh ta?” Rick nói.

“Có thể lắm. Chúng ta sẽ biết ngay thôi. Những vấn đề hệ trọng thế này tốt nhất phải chắc chắn. Tốt nhất đừng chờ vào may rủi. Phiếu thông tin này về tôi.” Ông ta chỉ tờ giấy sao bị nhòe. “Nó không ghi tôi là thanh tra cảnh sát. Nó mô tả nghề nghiệp của tôi là nhân viên bảo hiểm. Những thông tin khác thì đúng, như về ngoại hình, tuổi, sở thích cá nhân, địa chỉ nhà. Đúng, chính là tôi đấy. Anh cứ tự xem đi.” Ông ta đẩy tờ giấy sang cho Rick, gã cầm lên và liếc qua.

Cửa văn phòng mở, xuất hiện một người cao, gầy xác, khuôn mặt xương xẩu, đeo kính gọng sừng, chòm râu nhọn xồm xoàm kiểu Van Dyke. Garland đứng lên, chỉ Rick.

“Phil Resch, đây là Rick Deckard. Cả hai người đều là thợ săn thưởng, có lẽ đã đến lúc nên gặp nhau.”

Bắt tay Rick, Phil Resch nói, “Anh ở thành phố nào?”

Garland trả lời thay Rick. “San Francisco. Đây, xem qua lịch trình của anh ta. Tiếp theo là tên này.” Ông ta đưa cho Phil Resch phiếu thông tin mà Rick vừa xem, là tờ mô tả ông ta.

“Ô này Gar,” Phil Resch nói. “Là ông đấy.”

“Còn hơn thế nữa, anh ta còn có cả Luba Luft, ca sĩ opera trong danh sách thu hồi, và Polokov. Có nhớ Polokov không? Ông ta chết rồi. Tay thợ săn thưởng hay người máy hay cái gì đi nữa này đã giết ông ta, và chúng tôi đang xét nghiệm mẫu tủy trong phòng thí nghiệm. Xem có căn cứ nào đáng tin không…”

“Tôi có lần nói chuyện với Polokov rồi, có phải Ông già Noel to bự ở chỗ cảnh sát Liên Xô không?” Hắn suy tư, dứt dứt chòm râu xộc xệch. “Tôi nghĩ kiểm tra tủy ông ta là ý hay.”

“Sao anh nói thế?” Garland hỏi, rõ ràng khó chịu. “Làm như vậy là nhằm loại bỏ bất cứ cơ sở pháp lý nào mà gã Deckard này vin vào để nói mình không giết ai. Anh ta chỉ ‘thu hồi một người máy’.”

“Tôi thấy Polokov là kẻ lạnh lùng. Quá lý trí và toan tính. Tách biệt.”

“Nhiều cảnh sát Liên Xô như thế,” Garland nói, rõ ràng thấy bị động chạm.

“Luba Luft thì tôi chưa gặp bao giờ,” Phil Resch nói. “Dù tôi đã nghe nhiều băng cô ta hát.” Quay sang Rick, hắn nói, “Anh đã kiểm tra cô ta chưa?”

“Tôi mới bắt đầu,” Rick nói. “Nhưng không thể đọc chinh xác. Rồi cô ta gọi một cảnh sát tuần tra, thế là kết thúc.”

“Còn Polokov?” Phil Resch hỏi.

“Tôi cũng không có cơ hội kiểm tra hắn ta.”

Phil Resch nói, như tự nhủ mình, “Và tôi cho là anh chưa có cơ hội kiểm tra Thanh tra Garland đây.”

“Dĩ nhiên là chưa,” Garland xen vào, khuôn mặt ông ta nhăn nhó vì phẫn nộ. Ông ta dừng lời, quyết liệt và bất ngờ.

“Anh dùng thang đo nào?” Phil Resch hỏi.

” Voigt-Kampff.”

“Tôi không biết thang đó.” Cả Resch và Garland dường như đều chìm sâu vào trong mạch suy nghĩ hối hả của cảnh sát – nhưng không chung hướng. “Tôi vẫn cho rằng,” hắn tiếp tục, “nơi tốt nhất cho một người máy ẩn náu sẽ là một tổ chức cảnh sát lớn như WPO. Từ khi gặp Polokov lần đầu, tôi đã muốn kiểm tra hắn ta, nhưng không có cơ hội nào cả. Cũng sẽ chẳng có cơ hội nào cả, đó là một trong những ưu điểm của những nơi như vậy cho một người máy nhiều tham vọng.”

Đứng lên chầm chậm, Thanh tra Garland đối diện với Phil Resch và nói, “Anh cũng từng muốn kiểm tra tôi hả?”

Một nụ cười ngấm ngầm vụt qua khuôn mặt Phil Resch. Hắn toan trả lời, rồi nhún vai. Và vẫn giữ im lặng. Hắn dường như không sợ cấp trên, bất kể cơn thịnh nộ hiện rõ của Garland.

“Tôi không nghĩ anh hiểu tình huống này,” Garland nói. “Con người này – hay người máy này – Rick Deckard, đến với chúng ta từ một cơ quan cảnh sát ảo tưởng, ảo giác, không tồn tại, được cho là đang hoạt động tại trụ sở cũ trên phố Lombard. Hắn chưa bao giờ nghe đến chúng ta, và chúng ta chưa bao giờ nghe đến hắn – nhưng nhìn qua thì cả hai chúng ta đều ở cùng một phe. Hắn sử dụng một bài kiểm tra chúng ta chưa bao giờ nghe nói đến. Danh sách hắn có không phải là người máy, đó là danh sách những người thường. Hắn đã giết một người – ít nhất là một. Và nếu cô Luft không gọi điện, hắn hẳn đã giết cả cô ta, rồi cuối cùng hắn sẽ đánh hơi đi săn lùng tôi.”

“Hừm,” Phil Resch nói.

“Hừm,” Garland nhại lại, giận dữ. Lúc này trông ông ta như thể sắp tràn máu não. “Anh chỉ nói được thế thôi à?”

Điện thoại nội bộ có tín hiệu, và một giọng nữ nói, “Thanh tra Garland, đã có báo cáo của phòng xét nghiệm về xác Polokov.”

“Tôi nghĩ chúng ta nên nghe,” Phil Resch nói.

Garland liếc nhìn hắn, mặt phừng phừng. Rồi ông ta cúi xuống, nhấn phím trên máy nội bộ. “Cho chúng tôi nghe đi, cô French.”

“Xét nghiệm tủy,” cô French nói, “cho thấy rằng Polokov là người máy. Ông có muốn biết chi tiết…”

“Không, thế đủ rồi.” Garland ngồi lại xuống ghế, đăm chiêu ngắm bức tường đầu kia phòng. Ông ta không nói gì với Rick hay Phil Resch.

Resch nói, “Cơ sở của bài kiểm tra Voigt-Kampff là gì, anh Deckard?”

“Phản xạ thấu cảm. Trong nhiều tình huống xã hội. Hầu hết liên quan đến động vật.”

“Bài kiểm tra của chúng tôi có lẽ đơn giản hơn.” Resch nói. “Phản ứng theo cung phản xạ diễn ra ở hạch trên cột sống đối với người máy chậm hơn vài micro giây so với thần kinh người thường.” Với tay qua bàn Thanh tra Garland, hắn lôi một tập giấy về phía mình, rồi cầm bút bi vẽ phác. “Chúng tôi dùng tín hiệu âm thanh hay chớp sáng. Đối tượng nhấn nút và máy sẽ đo thời gian phản ứng. Chúng tôi có đo nhiều lần, dĩ nhiên. Thời gian phản ứng ở cả người máy và người thường đều có dao động. Nhưng đến khi đo mười lần, chúng tôi tin là chứng cứ đã đủ tin cậy. Và, như trong trường hợp Polokov của anh, xét nghiệm tủy củng cố nhận định của chúng tôi.”

Một thoáng im lặng trôi qua, và Rick nói, “Anh có thể kiểm tra tôi. Tôi sẵn sàng. Dĩ nhiên, tôi cũng muốn kiểm tra anh. Nếu anh đồng ý.”

“Hiển nhiên rồi,” Resch nói. Tuy nhiên, hắn đang dán mắt vào Thanh tra Garland. “Tôi đã nói nhiều năm rồi,” Resch lẩm nhẩm, “rằng Bài kiểm tra Cung phản xạ Boneli nên áp dụng định kỳ cho nhân viên cảnh sát, cấp chỉ huy càng cao càng tốt. Đúng không thưa Thanh tra?”

“Đúng là anh đã nói thế,” Garland nói. “Và tôi luôn phản đối. Trên cơ sở rằng điều đó ảnh hưởng xấu đến tinh thần ở Sở.”

“Tôi nghĩ lúc này,” Rick nói, “ông sẽ phải ngồi yên chấp nhận đi. Xét theo kết quả phòng xét nghiệm về Polokov.”

[1] Một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ thời Phục Hưng, khoảng năm 1600.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.