Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 101 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

“Chúng ta nói chuyện được không?” Roy nói, chỉ về phía Isidore.

Rạng rỡ vì vui sướng, Pris nói, “Ở mức độ nào đó thì được.” Quay sang Isidore, cô ta nói, “Xin vô phép.” Cô dẫn hai người Baty sang một bên và thầm thì với họ, rồi ba người họ quay lại đứng trước J. R. Isidore. Hắn cảm thấy không thoải mái và lạc lõng. “Đây là Isidore,” Pris nói. “Anh ta đang chăm sóc tôi.” Lời thốt ra thoảng sắc thái châm biếm cay độc. Isidore chớp mắt. “Thấy chưa? Anh ta mang đồ ăn tự nhiên cho tôi.”

“Đồ ăn,” Irmgard Baty lặp lại, và thoăn thoắt lướt vào phòng xem. “Đào,” cô ta nói, ngay lập tức cầm bát và thìa lên, mỉm cười với Isidore, cô ta ăn nhanh nhảu từng miếng nhỏ như con thú. Nụ cười của cô ta, khác với Pris, toát ra sự ấm áp giản dị - nó không che giấu ẩn ý.

Đi theo cô ta – hắn cảm thấy bị thu hút về phía cô – Isidore nói, “Cô từ sao Hỏa đến.”

“Đúng, chúng tôi bỏ cuộc rồi.” Giọng cô ta trầm bổng, trong lúc đôi mắt xanh sáng quắc như chim lấp lánh nhìn hắn. “Tòa nhà anh đang ở thật kinh khủng. Không còn ai khác sống ở đây hả? Chúng tôi không thấy ánh đèn nào khác.”

“Tôi sống ở tầng trên.”

“Ồ, tôi cứ nghĩ anh và Pris có lẽ đang sống chung.” Giọng Irmgard Baty không có vẻ chê trách, chỉ thuần túy là một nhận định.

Roy Baty gầm gừ nhưng vẫn mỉm cười theo kiểu của hắn. “À, chúng nó hạ Polokov rồi.”

Niềm vui trên khuôn mặt Pris vì được gặp bạn bè tan biến ngay lập tức. “Còn ai nữa?”

“Chúng hạ cả Garland,” Roy Baty nói. “Chúng hạ Anders và Gitchel, và mới hôm nay thôi chúng hạ Luba.” Hắn đưa tin như thể thấy vui một cách bệnh hoạn khi được thông báo điều này. Như thể hắn nhấm nháp niềm vui phát sinh từ cú sốc của Pris. “Tôi không hề nghĩ chúng sẽ hạ được Luba, có nhớ tôi vẫn nói vậy suốt trong chuyến đi không?”

“Thế chỉ còn lại…” Pris nói.

“Ba chúng ta,” Irmgard nói với vẻ khẩn thiết lo ngại.

“Thế nên chúng tôi mới ở đây.” Giọng Roy Baty cất lên với vẻ ấm áp mới mẻ, bất ngờ. Tình huống càng tồi tệ dường như làm hắn càng thích thú. Isidore không thể hiểu nổi hắn dù chỉ một chút.

“Ôi Chúa ơi,” Pris sững sờ nói.

“Bọn họ có tay điều tra, kẻ chuyên săn thưởng này,” Irmgard kích động nói, “tên là Dave Holden.” Môi cô ta rỉ ra nọc độc khi nhắc đến cái tên đó. “Và Polokov suýt nữa hạ được gã.”

“Suýt nữa,” Roy nhắc lại, nụ cười của hắn giờ đã rộng ngoác ra.

“Nên gã Holden này, gã đang ở bệnh viện,” Irmgard tiếp tục. “Và xem ra bọn họ đã chuyển danh sách của gã cho một tay săn thưởng khác, và Polokov cũng suýt nữa hạ được hắn. Nhưng rốt cuộc hắn lại thu hồi Polokov. Và rồi hắn đi tìm Luba. Chúng tôi biết vậy vì cô ta đã liên lạc được với Garland và ông ta cử một người đến bắt tay săn thưởng này đưa đến tòa nhà phố Mission. Cô hiểu không, Luba gọi cho chúng tôi sau khi người của Garland bắt được tay săn thưởng kia. Cô ta chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn. Cô ta chắc rằng Garland sẽ giết hắn.” Cô ta nói thêm, “Nhưng rõ ràng có chuyện gì đó xảy ra ở phố Mission. Chúng tôi không biết là gì. Có lẽ không bao giờ biết được.”

Pris hỏi, “Tay săn thưởng này có biết tên chúng ta không?”

“Ồ có chứ, cô bé ạ, tôi cho là hắn biết,” Irmgard nói. “Nhưng hắn không biết chúng ta ở đâu. Roy và tôi không quay lại căn hộ của chúng tôi nữa. Chúng tôi nhét hết đồ đạc nào còn nhét được vào xe, và chúng tôi quyết định chọn một căn hộ bỏ trống trong tòa nhà cũ rác rưởi này.”

“Như vậy có khôn ngoan không?” Isidore thu hết can đảm cất lời. “C-c-cả nhóm ở chung một nơi ấy?”

“À thì họ hạ được hết những người khác rồi,” Irmgard nói không chút cảm xúc. Cô ta, cũng như chồng mình, dường như cam chịu một cách kỳ lạ, dù cho có tỏ ra kích động bề ngoài. Tất cả họ, Isidore nghĩ, bọn họ thật kỳ lạ. Hắn cảm nhận thấy điều đó mà không thể xác định là gì. Như thể có một vẻ trừu tượng khác thường và hiểm ác hiện diện trong mọi quá trình tâm lý của bọn họ. Ngoại trừ, có lẽ, với Pris. Chắc chắn cô ấy sợ hãi muốn phát điên lên. Pris có vẻ gần như bình thường, gần như tự nhiên. Nhưng…

“Sao cô không chuyển đến sống với anh ta?” Roy nói với Pris, chỉ về phía Isidore. “Anh ta có thể bảo vệ cô ở mức độ nào đó.”

“Một tên não gà ư?” Pris nói. “Tôi không muốn sống với một tên não gà.” Mũi cô ta phồng lên.

Irmgard nói rối rít, “Tôi nghĩ cô quả là ngốc nghếch mới tỏ ra hợm hĩnh vào lúc này. Những kẻ săn thưởng hành động nhanh lắm. Hắn có thể cố kết thúc nốt tối nay. Có thể hắn sẽ được thưởng nếu xong việc trước…”

“Lạy thánh, đóng cửa hành lang đi,” Roy nói, bước đến chỗ cửa. Hắn vung mạnh tay đóng sầm lại, rồi nhanh chóng khóa cửa. “Tôi nghĩ cô nên chuyển sang ở với Isidore, Pris ạ, và tôi nghĩ Irm và tôi sẽ ở đây, trong cùng một tòa nhà. Như thế chúng ta có thể giúp nhau. Tôi có một số thiết bị điện tử trong ô tô, đồ thừa tôi lấy trên tàu. Tôi sẽ cài một con rệp hai chiều, để cô nghe được chúng tôi và chúng tôi nghe được cô, và tôi sẽ mắc một hệ thống báo động mà bất kỳ ai trong số chúng ta cũng có thể kích hoạt được. Rõ ràng các nhân thân giả không có tác dụng, ngay cả với Garland. Dĩ nhiên, Garland đã tự chui đầu vào thòng lọng khi mang kẻ săn thưởng đến tòa nhà phố Mission, làm thế là sai lầm. Và Polokov, thay vì tránh càng xa càng tốt khỏi kẻ săn thưởng, thì lại chọn tiếp cận hắn. Chúng ta sẽ không làm thế, chúng ta sẽ ở yên đây.” Giọng hắn không hề lo lắng, dù chỉ một chút. Hoàn cảnh này dường như đánh thức một thứ năng lượng sôi sục gần như điên dại trong hắn. “Tôi nghĩ…” Hắn hít thở ầm ĩ, khiến tất cả mọi người trong phòng, bao gồm cả Isidore, đều chú mục vào hắn. “Tôi nghĩ rằng ba chúng ta còn sống là có lý do. Tôi nghĩ nếu hắn có đầu mối nào về nơi chúng ta ở, hắn đã xuất hiện ở đây rồi. Nói chung, nghề săn thưởng là hành động càng nhanh càng tốt. Lợi nhuận phát sinh từ đó.”

“Và nếu hắn chờ đợi,” Irmgard đồng tình nói, “chúng ta sẽ trốn thoát, như chúng ta đã làm. Tôi cá là Roy nói đúng. Tôi cá là hắn ta có tên của chúng ta, nhưng không biết vị trí. Tội nghiệp Luba, bị kẹt ở Nhà hát Ký ức Chiến tranh, ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Tìm cô ta không mấy khó khăn.”

“Ồ,” Roy nói ngắc ngứ, “cô ta muốn như thế. Cô ta tin rằng làm nhân vật công chúng sẽ an toàn hơn.”

“Anh đã bảo với cô ta không phải vậy,” Irmgard nói.

“Đúng,” Roy đồng ý, “anh đã bảo cô ta, và anh cũng bảo Polokov đừng cố giả vờ làm người của Tổ chức Cảnh sát Quốc tế. Và anh đã bảo Garland rằng một trong những kẻ săn thưởng của ông ta sẽ giết ông ta, điều đó rất dễ xảy ra, quá dễ hình dung, và chính xác chuyện đã xảy ra như thế.” Hắn đu đưa trên gót chân nặng nề, khuôn mặt khôn ngoan hiện vẻ sâu sắc.

Isidore cất lời. “Nh-nh-như tôi hiểu khi ng-ng-nghe mấy người thì ông Baty đây là thủ lĩnh.”

“Ồ đúng, Roy là thủ lĩnh,” Irmgard nói.

Pris nói, “Anh ta tổ chức chuyến… đi cho chúng tôi. Từ sao Hỏa đến đây.”

“Vậy thì,” Isidore nói, “tốt nhất cứ làm như a-a-anh ta đề nghị.” Giọng hắn vỡ ra vì hy vọng và căng thẳng. “Tôi nghĩ sẽ rất t-t-tuyệt vời nếu cô sống với tôi, Pris. Tôi sẽ nghỉ việc vài hôm – sắp tới tôi có kỳ nghỉ. Để đảm bảo cô được ổn.” Và có lẽ Milt, một người rất sáng tạo, có thể thiết kế vũ khí để hắn sử dụng. Thứ gì đó mới lạ, có thể làm tiêu đời bọn săn thưởng… dù chúng là thứ gì. Hắn có một ấn tượng mờ nhạt, thoáng chốc tối tăm, về thứ gì đó tàn nhẫn mang theo một bản danh sách, và một khẩu súng, thứ gì đó như một cái máy di chuyển qua cái công việc phẳng lặng, quan liêu là giết chóc. Một thứ không cảm xúc, không cả khuôn mặt, một thứ mà nếu bị giết đi sẽ được thay thế ngay bởi một thứ khác giống nó. Và cứ thế, cho đến khi tất cả mọi người - người thật, đang sống - đã bị bắn hết.

Thật khó tin, hắn nghĩ, rằng cảnh sát không thể làm gì được. Mình không thể tin điều đó. Những người này hẳn đã làm gì đó. Có lẽ họ di cư về Trái đất bất hợp pháp. Bọn mình được nhắc nhở – ti vi nhắc nhở bọn mình – phải báo cáo bất cứ con tàu nào đáp xuống ngoài khu vực sân bãi đã chuẩn y. Cảnh sát hẳn đang theo dõi chờ chuyện này.

Nhưng cho dù như vậy, bây giờ không ai bị giết một cách cố ý nữa. Điều đó trái với đạo Mercer.

“Thằng não gà,” Pris nói, “thích tôi.”

“Đừng gọi anh ta như thế, Pris,” Irmgard nói. Cô ta trao cho hắn cái nhìn thương cảm. “Hãy nghĩ anh ta có thể gọi cô như thế nào.”

Pris không nói gì. Vẻ mặt cô ta trở nên thần bí.

“Tôi đi cài rệp đây,” Roy nói. “Irmgard và tôi sẽ ở trong căn hộ này. Pris, cô ở cùng… anh Isidore.” Hắn bước về phía cửa, bước chân nhanh nhẹn lạ thường với một người nặng nề như thế. Loáng một cái, hắn biến mất ngoài cửa, cánh cửa bị hắn mở tung ra dội lại. Lúc ấy Isidore có một ảo giác kỳ lạ trong chớp mắt. Hắn thoáng thấy một khung xương kim loại, một khối những ròng rọc, mạch điện, pin và mâm tiện bánh răng – và rồi hình dáng nhếch nhác của Roy Baty lại chập chờn trở lại. Isidore cảm thấy tiếng cười dâng lên trong hắn. Hắn lo lắng nuốt đi, và cảm thấy hoang mang.

“Một con người hành động,” Pris nói xa vắng. “Tiếc là bàn tay không được khéo léo lắm, khi làm các thứ máy móc.”

“Nếu chúng ta được cứu,” Irmgard nói với giọng trách móc, khắc nghiệt, như thể mắng mỏ cô ta, “thì đó là nhờ Roy.”

“Nhưng cũng đáng mà,” Pris nói, gần như tự nhủ mình. Cô ta nhún vai, rồi gật đầu với Isidore. “Được rồi, J. R. Tôi sẽ ở cùng anh, và anh có thể bảo vệ tôi.”

“T-t-tất cả mọi người,” Isidore nói luôn.

Nghiêm nghị, giọng trịnh trọng khẽ khàng, Irmgard Baty nói với hắn, “Tôi muốn anh biết rằng chúng tôi rất cảm ơn anh, anh Isidore. Anh là người bạn đầu tiên mà tôi nghĩ có ai trong chúng tôi đã tìm được trên Trái đất này. Anh thật tốt, và có lẽ lúc nào đó chúng tôi có thể đền ơn anh.” Cô ta lướt đến vỗ vào tay hắn.

“Cô có tiểu thuyết tiền thuộc địa nào cho tôi đọc không?” hắn hỏi.

“Gì cơ?” Irmgard Baty liếc nhìn Pris dò hỏi.

“Mấy tạp chí cũ ấy,” Pris nói. Cô ta đã gom được vài thứ mang theo, và Isidore nhấc cái bọc trên tay cô ta, cảm thấy trong lòng rạng rỡ theo cái kiểu chỉ xuất phát từ cảm giác hài lòng khi đạt được mục đích. “Không, J. R. Chúng tôi không mang về Trái đất gì cả, vì những lý do tôi đã giải thích.”

“Mai tôi sẽ đ-đ-đến thư viện,” hắn nói khi đi ra hành lang. “Và t-t-tìm cho các cô và tôi cái gì đó để đọc, để mấy người có việc gì đó làm ngoài chờ đợi.”

Hắn dẫn Pris lên tầng, về căn hộ của hắn, tăm tối, trống trải, ngột ngạt, ảm đạm như nó vẫn vậy. Mang đồ đạc của cô ta vào phòng ngủ, hắn ngay lập tức bật lò sưởi, đèn, và cái ti vi với một kênh duy nhất.

“Tôi thích chỗ này,” Pris nói, nhưng giọng vẫn xa xôi lãnh đạm như trước. Cô ta đi tha thẩn, tay thọc trong túi váy. Trên khuôn mặt, vẻ nhăn nhó, bực bội đến mức gần như căm phẫn lại hiện ra, trái với phản ứng cô ta thể hiện bằng lời.

“Có chuyện gì thế?” hắn hỏi khi bày đồ của cô ta ra ghế sofa.

“Không có gì.” Cô ta dừng lại trước cửa sổ, kéo rèm ra, và ủ rũ nhìn ra ngoài.

“Nếu cô nghĩ bọn họ đang tìm cô…” hắn bắt đầu.

“Đấy là một giấc mơ,” Pris nói. “Gây ra bởi thứ thuốc mà Roy cho tôi.”

“G-g-gì cơ?”

“Anh thực sự nghĩ trên đời có lũ săn thưởng à?”

“Anh Baty nói họ giết bạn của cô.”

“Roy Baty cũng điên như tôi. Chuyến đi của chúng tôi là từ một bệnh viện tâm thần ở Bờ Đông đến đây. Chúng tôi đều bị tâm thần phân liệt, có đời sống cảm xúc bị khiếm khuyết – cùn mòn cảm xúc, người ta gọi như vậy. Và chúng tôi có những ảo giác tập thể.”

“Tôi đã không nghĩ có chuyện đó mà,” hắn nói, nhẹ lòng.

“Sao anh nghĩ thế?” Cô ta quay phắt lại nhìn chằm chặp hắn. Vẻ soi mói của cô ta nghiêm nghị đến độ hắn cảm thấy mình đang đỏ mặt.

“B-b-bởi vì những chuyện như vậy không xảy ra. Ch-ch-chính phủ không bao giờ giết ai cả, vì bất kỳ tội gì. Và đạo Mercer…”

“Nhưng anh biết đấy, nếu anh không phải người, thì chuyện lại hoàn toàn khác.”

“Không đúng. Đến cả động vật, cả lươn, chuột chù, rắn và nhện… đều thiêng liêng.”

Pris, vẫn nhìn hắn chằm chặp, nói, “Vậy là không thể có chuyện đó, phải không? Như anh nói, đến cả động vật cũng được pháp luật bảo vệ. Mọi sự sống. Mọi dạng hữu cơ biết ngoằn ngoèo hay ngoe nguẩy hay đào bới hay bay nhảy hay kéo đàn hay đẻ trứng hay…” Cô ta ngừng lại, bởi Roy Baty đã xuất hiện, đột ngột hất tung cửa căn hộ và bước vào, kéo theo một dải dây thép loẹt quẹt.

“Côn trùng,” hắn nói, không hề tỏ ra ngại ngùng vì đã nghe lỏm câu chuyện của họ, “là thứ đặc biệt linh thiêng.” Tháo bỏ một bức tranh trên tường phòng khách, hắn gắn một thiết bị điện tử nhỏ xíu vào đinh, lùi lại, ngắm nghía, rồi treo bức tranh lại. “Giờ là chuông báo động.” Hắn thu dây điện, nó dẫn đến một tổ hợp phức tạp. Mỉm nụ cười lạc điệu, hắn cho Pris và John Isidore xem tổ hợp đó. “Chuông báo. Dây dợ này chạy dưới thảm. Đây là ăng-ten. Nó sẽ bắt tín hiệu nếu thấy sự hiện diện của một…” Hắn dè dặt. “Một thực thể có hoạt động tâm lý,” hắn nói mù mờ, “không phải bốn chúng ta.”

“Thế là chuông vang lên,” Pris nói, “và sau đó thì sao? Hắn sẽ có súng. Chúng ta không thể đè hắn ngã rồi cắn hắn tới chết được.”

“Cái bộ này,” Roy tiếp tục, “có một thiết bị Penfield được gắn trong đó. Khi có báo động, nó phát ra tâm trạng hoảng sợ cho… kẻ xâm nhập. Trừ phi hắn hành động rất nhanh, mà có thể lắm. Hoảng sợ kinh khủng, tôi đã đẩy mức tăng lên nấc cao nhất. Không con người nào có thể ở lại trong khu vực quanh đó quá vài giây. Đó là bản chất của hoảng sợ: nó dẫn đến rối loạn nhịp tim ngẫu nhiên, bỏ chạy không mục đích, và co thắt cơ bắp và thần kinh.” Hắn kết luận, “Từ đó sẽ cho chúng ta cơ hội để hạ hắn. Có lẽ. Tùy vào hắn giỏi đến mức nào.”

Isidore nói, “Chuông báo không ảnh hưởng đến chúng ta à?”

“Đúng vậy,” Pris nói với Roy Baty. “Nó sẽ ảnh hưởng đến Isidore.”

“Ô, vậy đã sao,” Roy nói. Và thực hiện tiếp công việc lắp đặt. “Vậy cả hai bọn chúng sẽ hớt hải chạy ra khỏi đây vì sợ. Như thế vẫn cho ta thời gian hành động. Và bọn chúng không giết Isidore đâu, anh ta không ở trong danh sách của chúng. Thế nên có thể sử dụng anh ta làm bình phong.”

Pris cộc cằn nói, “Anh không nghĩ ra gì tốt hơn ư, Roy?”

“Không,” hắn trả lời. “Tôi không nghĩ ra.”

“Mai tôi sẽ k-k-kiếm được một vũ khí,” Isidore lên tiếng.

“Anh có chắc là Isidore có mặt ở đây sẽ không kích hoạt chuông báo động chứ?” Pris nói. “Dù gì, anh ta cũng… anh biết đấy.”

“Tôi đã hiệu chỉnh cho phù hợp với năng lượng thần kinh anh ta phát ra rồi,” Roy giải thích. “Máy sẽ không báo động nếu đo được tổng đó. Nó sẽ chừa ra đủ cho một con người nữa. Một người.” Hắn cau mày liếc Isidore, nhận ra điều mình vừa nói.

“Các người là người máy,” Isidore nói. Nhưng hắn không quan tâm. Với hắn thì chẳng có gì khác cả. “Tôi hiểu tại sao họ muốn giết các người,” hắn nói. “Thực ra các người có sống đâu.” Giờ hắn đã hiểu hết. Thợ săn thưởng, bạn bè họ bị giết, chuyến đi tới Trái đất, tất cả những thận trọng này.

“Khi tôi sử dụng từ con người,” Roy Baty nói với Pris, “tôi đã dùng nhầm từ.”

“Không sao đâu, anh Baty,” Isidore nói. “Những chuyện đó với tôi có nghĩa gì đâu? Ý tôi là, tôi thuộc loại đặc biệt. Họ cũng đâu đối xử tốt với tôi, ví dụ như tôi không thể di cư.” Hắn thấy mình đang lắp bắp như một con yêu tinh. “Các người không thể đến đây còn tôi không thể…” Hắn tự trấn tĩnh.

Ngưng một lát, Roy Baty nói ngắn gọn, “Anh sẽ không thích sao Hỏa đâu. Anh chẳng lỡ trò vui nào cả đâu.”

“Tôi đã tự hỏi sẽ mất bao lâu,” Pris nói với Isidore, “anh mới nhận ra. Chúng tôi khác biệt, phải không?”

“Đó hẳn là điều đã hại Garland và Max Polokov,” Roy Baty nói. “Họ đã quá chắc chắn là có thể qua mắt được. Luba cũng vậy.”

“Các người rất trí tuệ,” Isidore nói, hắn lại cảm thấy phấn khích vì đã hiểu ra. Phấn khích và kiêu hãnh. “Các người nghĩ một cách trừu tượng, và các người không…” Hắn khua tay, lời nói cứ líu hết vào nhau. Như mọi khi. “Tôi ước tôi cũng có IQ như các người. Vậy thì tôi sẽ vượt qua kiểm tra, tôi sẽ không phải là não gà. Tôi nghĩ các người rất siêu việt. Tôi có thể học được nhiều từ các người.”

Sau một lát, Roy Baty nói, “Tôi sẽ đi dây nốt.” Hắn tiếp tục công việc.

“Anh ta chưa hiểu,” Pris nói giọng gắt gỏng, run run và sắc lạnh, “làm cách nào chúng ta rời sao Hỏa. Chúng ta đã làm gì ở đó.”

“Chứng ta đã không thể không làm gì ở đó,” Roy Baty gầm gừ.

Irmgard Baty đã đứng nơi cửa mở vào hành lang một lúc. Họ nhận ra khi cô ta cất tiếng. “Tôi không nghĩ chúng ta cần lo lắng về anh Isidore,” cô ta nói thành khẩn. Cô bước nhanh, nhìn lên mặt gã. “Bọn họ cũng không đối xử tốt với anh ta đâu, như anh ta nói. Và chúng ta đã làm gì ở sao Hỏa anh ta cũng chẳng quan tâm. Anh ta biết chúng ta, thích chúng ta, và một sự chấp nhận về cảm xúc như thế – đó là tất cả với anh ta. Thật khó để chúng ta hiểu điều đó, nhưng đó là sự thật.”

Quay sang Isidore, đứng rất sát và nhìn lên hắn, cô nói, “Anh có thể kiếm được rất nhiều tiền bằng cách tố giác chúng tôi, anh có hiểu không?” Cô ta quay người sang nói với chồng mình, “Thấy chưa, anh ta hiểu, nhưng vẫn không muốn nói gì.”

“Anh là người tuyệt vời, Isidore,” Pris nói. “Anh đúng là niềm tự hào của giống loài anh.”

“Nếu anh ta là người máy,” Roy nói hăng hái, “anh ta sẽ tố giác chúng ta vào mười giờ sáng ngày mai. Anh ta sẽ lên đường đi làm và thế là xong. Tôi tràn ngập lòng ngưỡng mộ.” Giọng hắn thật khó giải mã, ít nhất Isidore không dò ra được. “Và chúng ta đã tưởng tượng nơi này sẽ là một thế giới không bạn bè, một hành tinh đầy những khuôn mặt thù nghịch, tất cả chống lại chúng ta.” Hắn bật cười, nghe như tiếng sủa.

“Em không lo lắng chút nào,” Irmgard nói.

“Đáng ra em nên sợ đến xoắn cả người mới phải,” Roy nói.

“Chúng ta bỏ phiếu thôi,” Pris nói. “Như lúc ở trên tàu, khi chúng ta bất đồng.”

“À,” Irmgard nói, “Tôi không nói gì nữa đâu. Nhưng nếu chúng ta từ chối sự giúp đỡ này, tôi không nghĩ sẽ tìm được con người nào khác đón nhận và giúp đỡ chúng ta đâu. Anh Isidore đây thì…” Cô ta tìm lời.

“Đặc biệt,” Pris nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.