Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Sau khi đáp chiếc xe độ siêu tốc của Sở trên sân thượng Tòa Công lý San Francisco ở phố Lombard, thợ săn thưởng Rick Deckard, tay xách cặp, đi xuống văn phòng Harry Bryant.

“Anh quay lại sớm quá đấy,” sếp gã nói khi dựa lưng vào ghế làm một hít Specific số 1.

“Tôi đã đạt được mục đích ông cần.” Rick ngồi xuống đối diện bàn. Gã đặt cặp xuống. Gã thấy mệt mỏi. Vụ kia đã bắt đầu ảnh hưởng đến gã khi gã về đến nơi. Gã băn khoăn liệu có thể hồi sức đủ để thực hiện công việc trước mắt không. “Dave thế nào rồi?” gã hỏi. “Có đủ sức nói chuyện với tôi không? Tôi muốn nói chuyện trước khi xử lý con người máy đầu tiên.”

Bryant nói, “Anh phải tìm Polokov trước. Kẻ đã bắn Dave. Tốt nhất là khử hắn ngay, vì hắn đã biết chúng ta cho hắn vào danh sách.”

“Trước khi nói chuyện với Dave à?”

Bryant với tay lấy tờ giấy pelure, một bản sao lần thứ ba hay thứ tư chỉ còn rất mờ. “Polokov đã được nhận làm công nhân vệ sinh cho thành phố, một tên thu dọn rác.”

“Chẳng phải chỉ những kẻ đặc biệt mới làm những việc đó sao?”

“Polokov giả dạng làm kẻ đặc biệt, một tên não kiến cực kỳ thoái hóa. Hắn giả vờ như vậy. Thế mới bịp được Dave. Polokov có vẻ ngoài và hành vi não kiến đến mức Dave quên mất. Anh có chắc về bài kiểm tra Voigt-Kampff chưa? Anh có tuyệt đối chắc chắn, từ chuyện xảy ra ở Seattle, rằng…”

“Tôi chắc,” Rick nói gọn. Không nhấn mạnh.

Bryant nói, “Tôi tin lời anh. Nhưng không được phạm dù chỉ một sai lầm.”

“Nghề săn người máy không bao giờ được sai lầm. Lần này chẳng có gì khác cả.”

“Nexus-6 thì khác.”

“Tôi đã tìm ra con đầu tiên của mình rồi,” Rick nói. “Và Dave tìm được hai. Ba, nếu tính cả Polokov. Được rồi, tôi sẽ thu hồi Polokov hôm nay, và có lẽ tối nay hoặc ngày mai sẽ nói chuyện với Dave.” Gã cầm bản sao giấy than mờ nhòe, phiếu thông tin về người máy Polokov.

“Một việc nữa,” Bryant nói. “Một cảnh sát Liên Xô từ WPO đang trên đường tới đây. Trong khi anh ở Seattle, tôi nhận được cuộc gọi của anh ta. Anh ta đáp tên lửa Aeroflot, sẽ tiếp đất ở bãi đáp công cộng ở đây sau một tiếng nữa. Sandor Kadalyi, là tên anh ta.”

“Anh ta muốn gì?” Hiếm khi nào người của Tổ chức Cảnh sát Quốc tế xuất hiện ở San Francisco.

“WPO khá quan tâm đến mẫu người máy Nexus-6 mới này nên họ muốn một người của họ đi cùng anh. Một quan sát viên. Và nếu có thể, anh ta sẽ hỗ trợ anh. Tùy anh quyết định xem anh ta có thể làm được gì vào lúc nào. Nhưng tôi đã cho phép anh ta đi cùng.”

“Còn tiền thưởng?”

“Anh không phải chia,” Bryant nói, và cười khùng khục.

“Chẳng qua tôi không nghĩ như thế sẽ công bằng về tài chính.” Gã tuyệt đối không có ý chia sẻ phần thưởng với một tên du đãng ở WPO. Gã nghiên cứu phiếu thông tin về Polokov. Nó mô tả bề ngoài người này – hay đúng hơn là con này – và cho biết địa chỉ cùng nơi làm việc hiện tại của hắn: Công ty Thu dọn rác Khu vực Vịnh, văn phòng trên đại lộ Geary.

“Muốn đợi cảnh sát Liên Xô đến đây giúp anh thu hồi Polokov không?” Bryant hỏi.

Rick xù lông. “Tôi luôn làm việc một mình. Dĩ nhiên đó là quyết định của ông, tôi sẽ làm như ông bảo. Nhưng tôi muốn xử lỷ Polokov ngay mà không đợi Kadalyi đến.”

“Anh cứ một mình hành động trước,” Bryant tuyên bố. “Và đến đối tượng tiếp theo, gọi là cô Luba Luft – anh có thông tin về cô ta trong đó luôn – anh có thể mang Kadalyi đi cùng.”

Sau khi cho tập bản sao pelure vào cặp, Rick rời văn phòng ông sếp và đi lên sân thượng đến chiếc xe bay đang đỗ. Giờ hãy đến thăm ông Polokov nào, gã tự nhủ. Gã vỗ tay vào súng laser.

Để tìm người máy Polokov, nơi đầu tiên gã thử là văn phòng Công ty Thu dọn rác Khu vực Vịnh.

“Tôi tìm một nhân viên của công ty,” gã nói với người phụ nữ nghiêm nghị, tóc hoa râm đang trực tổng đài. Tòa nhà của công ty vệ sinh khiến gã ấn tượng. Nó lớn và hiện đại, chứa được kha khá nhân viên thuần túy văn phòng cao cấp. Sàn trải thảm mềm dày, bàn gỗ tự nhiên đắt đỏ, nhắc gã nhớ rằng kể từ thời chiến tranh thì thu gom và xử lý rác đã trở thành một trong những ngành công nghiệp quan trọng của Trái đất. Toàn bộ hành tinh đã bắt đầu tan rã thành rác, và để hành tinh còn ở được cho phần dân số còn ở đây thì thỉnh thoảng phải dọn dẹp rác thải… nếu không, như Buster Thân thiện ưa tuyên bố, Trái đất sẽ chết dưới một lớp không phải bụi phóng xạ mà là rác tự sinh.

“Ông Ackers,” người phụ nữ trực tổng đài cho gã hay. “Ông ấy là quản lý nhân sự.” Bà ta chỉ một cái bàn ấn tượng nhưng giả gỗ sồi, tại đó là một nhân vật chảnh chọe, nhỏ nhoi, đeo kính, đang ngập chìm trong đống giấy tờ.

Rick giơ thẻ cảnh sát. “Nhân viên Polokov của ông giờ ở đâu? Đang làm việc hay ở nhà?”

Sau một hồi miễn cưỡng kiểm tra hồ sơ, ông Ackers trả lời, “Polokov hẳn đang làm việc. Đang dập ép xe bay ở nhà máy tại Daly City và đổ đống xuống Vịnh. Tuy nhiên…” Quản lý nhân sự kiểm tra hồ sơ khác, rồi nhấc điện thoại lên gọi nội bộ tới một người khác trong cùng tòa nhà. “Vậy là không phải,” ông ta nói, chấm dứt cuộc điện thoại. Ngắt máy xong, ông ta nói với Rick, “Polokov hôm nay không đi làm. Không lý do. Anh ta đã làm gì, thưa anh cảnh sát?”

“Nếu anh ta xuất hiện, đừng bảo có tôi đến đây hỏi anh ta. Ông hiểu chưa?”

“Vâng, tôi hiểu,” Ackers nói sưng sỉa, như thể kiến thức uyên thâm của ông ta về nghiệp vụ cảnh sát đang bị chế nhạo.

Trên chiếc xe độ của sở, Rick bay đến căn hộ của Polokov ở khu Tenderloin. Chúng ta sẽ không bao giờ tóm được hắn, gã tự nhủ. Họ – Bryant và Holden – đợi quá lâu. Thay vì cử mình đi Seattle, Bryant nên xua mình đi tìm Polokov có phải hơn không. Tốt hơn nữa là ngay đêm qua, ngay sau khi Dave Holden trúng đòn.

Noi này bẩn thỉu quá, gã nhận định khi cuốc bộ trên sân thượng đến thang máy. Những lồng thú bỏ hoang, bụi đóng thành lớp như đã mấy tháng. Và trong một cái lồng là một con gà giả không còn chạy nữa. Vào thang máy, gã xuống tầng nhà Polokov, thấy hành lang không sáng đèn, như một cái hang dưới lòng đất. Gã lấy đèn pha chạy pin của cảnh sát chiếu sáng hành lang, và một lần nữa nhìn vào tờ giấy pelure. Bài kiểm tra Voigt-Kampff đã thực hiện xong với Polokov. Phần đó có thể bỏ qua, và gã có thể đi thẳng vào nhiệm vụ hủy diệt tên người máy này.

Tốt nhất nên xử hắn từ đây, gã kết luận. Đặt bộ vũ khí xuống, gã mở ra, lấy máy phát sóng Penfield vô hướng. Gã ấn tổ hợp số chọn trạng thái mê cứng. Bản thân gã thì được bảo vệ khỏi biến thiên tâm trạng nhờ sóng trung hòa phát qua vỏ máy kim loại về phía một mình gã.

Lúc này bọn chúng đông cứng cả rồi, gã tự nhủ khi tắt máy. Tất cả, người cũng như máy, trong vùng lân cận. Mình không chịu rủi ro nào cả. Mình chỉ cần đi vào và bắn súng laser vào hắn. Dĩ nhiên, đó là giả sử hắn ở nhà, mà khả năng đó thấp lắm.

Sử dụng chìa khóa vạn năng - có thể phân tích và mở mọi dạng ổ khóa đã biết - gã đi vào nhà Polokov, súng laser trong tay.

Không có Polokov. Chỉ có đồ đạc bán phân hủy, một nơi toàn rác tự sinh và đổ nát. Thực tế là không có món đồ cá nhân nào. Chào đón gã là những mảnh vụn vô chủ mà Polokov đã kế thừa khi chiếm lấy căn hộ này, và khi bỏ đi hắn đã bỏ lại cho người trú ngụ tiếp theo – nếu có.

Mình biết mà, gã tự nhủ. Thế là mất toi một ngàn đô la tiền thưởng đầu tiên, có lẽ đã dông đến tuốt Vòng cực Bắc - ngoài phạm vi thẩm quyền của mình. Một kẻ săn thưởng khác ở một Sở Cảnh sát khác sẽ thu hồi Polokov và ẵm món tiền. Vậy chắc là lên đường tiếp thôi, tìm đám người máy chưa được cảnh báo như Polokov. Tìm đến Luba Luft.

Quay lên sân thượng, ngồi trong chiếc xe bay, gã gọi điện về báo cho Harry Bryant. “Không gặp may với Polokov. Hẳn là đi ngay sau khi bắn Dave.” Gã xem đồng hồ. “Có muốn tôi đón Kadalyi ở bãi đáp không? Thế sẽ đỡ phí thời gian, mà tôi đang hứng muốn đi tìm cô Luft kia luôn.” Gã đã kịp lấy phiếu thông tin của cô ta ra trước mặt, bắt đầu tìm hiểu kỹ càng.

“Ý hay đấy,” Bryant nói, “ngoại trừ việc Kadalyi đã đến đây. Tàu Aeroflot của anh ta – như mọi khi, anh ta nói vậy – đến sớm. Chờ một lát.” Một cuộc hội thoại ở bên kia đầu dây. “Anh cứ ở đó, anh ta sẽ bay đến gặp anh,” Bryant nói khi trở lại màn hình. “Trong khi đó, cứ tìm hiểu cô Luft kia đi.”

“Ca sĩ Opera. Được cho là người Đức. Lúc này đang thuộc quân số của Đoàn Nhạc kịch San Francisco.” Gã gật đầu đồng tình đăm chiêu, đầu óc gã vẫn để tâm đến phiếu thông tin. “Chắc hẳn giọng hay lắm mới tạo được chỗ đứng nhanh thế. Được rồi, tôi sẽ ở đây đợi Kadalyi.” Gã báo địa điểm cho Bryant rồi ngắt máy.

Mình sẽ đóng giả người hâm mộ, Rick quyết định khi đọc kỹ hơn. Mình đặc biệt muốn xem cô ta vào vai Donna Anna trong vở Don Giovanni[1]. Trong bộ sưu tập cá nhân, mình có băng của các nghệ sĩ đỉnh cao thời xưa như Elisabeth Schwarzkopf và Lotte Lehmann và Lisa Della Casa[2]. Điều đó sẽ giúp mình có thứ mà trò chuyện khi mình lắp máy Voigt-Kampff.

Điện thoại trên xe gã đổ chuông. Gã cầm máy.

Nhân viên tổng đài cảnh sát nói, “Anh Deckard, có điện thoại cho anh từ Seattle. Ông Bryant nói chuyển cho anh. Cuộc gọi của Hiệp hội Rosen.”

“OK,” Rick nói, và đợi. Họ muốn gì nhỉ? Gã băn khoăn. Cứ theo gã thấy, Rosen đã là tin xấu. Và không nghi ngờ sẽ tiếp tục là tin xấu, dù họ có ý gì.

Khuôn mặt Rachael Rosen xuất hiện trên màn hình nhỏ. “Chào anh, cảnh sát Deckard.” Giọng cô ta có vẻ thiện chí, cái đó khiến gã để ý. “Anh có bận không, hay tôi nói chuyện với anh được không?”

“Cô cứ nói.”

“Công ty chúng tôi đã bàn bạc về vai trò của các anh liên quan đến những người máy Nexus-6 bỏ trốn. Chúng tôi biết rõ chúng và thấy rằng sẽ thuận lợi hơn cho anh nếu có một người của chúng tôi phối hợp hành động cùng anh.”

“Bằng cách nào?”

“À, cho một người của chúng tôi đi cùng anh. Khi anh đi săn tìm chúng.”

“Tại sao? Người của các cô thì hơn gì?”

“Nexus-6 sẽ đề phòng khi bị con người tiếp cận. Nhưng nếu là một Nexus-6 khác tiếp xúc…”

“Ý cô nói là chính cô.”

“Đúng.” Cô ta gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh.

“Tôi nhận được quá nhiều trợ giúp rồi.”

“Nhưng tôi thực sự nghĩ anh cần tôi.”

“Tôi nghi ngờ đấy. Tôi sẽ nghĩ lại và gọi cho cô sau.” Vào một lúc xa xôi, không xác định, gã tự nhủ. Hay nhiều khả năng hơn là không bao giờ. Mình chỉ cần có thế: Rachael Rosen bám theo mình qua từng vết chân.

“Anh không thực sự nghĩ vậy,” Rachael nói. “Anh sẽ không bao giờ gọi tôi. Anh không biết Nexus-6 trốn bất hợp pháp thì lanh lợi thế nào đâu, đối với anh thật sự là bất khả. Chúng tôi cảm thấy mắc nợ anh vì…, anh biết đấy, vì chuyện chúng tôi đã làm.”

“Tôi sẽ suy nghĩ về điều này.” Gã toan gác máy.

“Không có tôi, một trong số đó sẽ hạ được anh trước khi anh hạ nó.”

“Chào cô,” gã nói và gác máy. Thế giới gì thế này, gã tự hỏi, từ bao giờ một người máy gọi điện cho một kẻ săn thưởng đề nghị giúp đỡ? Gã gọi vào tổng đài cảnh sát. “Đừng chuyển cuộc gọi Seattle nào cho tôi nữa,” gã nói.

“Vâng, thưa anh Deckard. Anh Kadalyi đã đến chỗ anh chưa?”

“Tôi vẫn đang đợi. Và tốt hơn anh ta nên nhanh lên, vì tôi sẽ không ở đây lâu.” Một lần nữa gã gác máy.

Khi gã đang đọc tiếp phiếu thông tin về Luba Luft, một chiếc taxi bay đáp xuống trên sân thượng cách vài mét. Từ trong xe, một người đàn ông mặt hồng hào, hớn hở như tiên đồng, thoạt trông ngoài năm mươi, mặc chiếc áo bành tô nặng trịch kiểu Nga rất ấn tượng, bước tới và mỉm cười, tay chìa ra, tiến đến xe của Rick.

“Anh Deckard phải không?” người đàn ông hỏi đặc giọng Nga. “Thợ săn thưởng thuộc Sở Cảnh sát San Francisco?” Chiếc taxi trống bay lên, và gã người Nga nhìn nó bay đi, vẻ lơ đễnh. “Tôi là Sandor Kadalyi,” người đàn ông nói, và mở cửa xe ép mình vào ghế bên cạnh Rick.

Khi bắt tay Kadalyi, Rick nhận ra ông đại diện Tổ chức Cảnh sát Quốc tế mang một loại súng laser khác thường, một mẫu súng mà trước gã chưa bao giờ thấy.

“Ồ, cái này?” Kadalyi nói. “Thú vị nhỉ, đúng không?” Anh ta lôi ra khỏi bao súng gài thắt lưng. “Tôi mua cái này ở sao Hỏa.”

“Tôi nghĩ tôi biết mọi loại súng lục cơ đấy,” Rick nói. “Kể cả những loại sản xuất và dùng ở các thuộc địa.”

“Chúng tôi tự làm lấy,” Kadalyi nói, mỉm cười như một ông già Noel kiểu Nga, khuôn mặt đỏ ửng toát lên vẻ hãnh diện. “Anh có thích không? Điểm đặc biệt ở loại này, về chức năng, là… đây, cầm thử xem.” Anh ta đưa khẩu súng cho Rick, gã xem xét một cách chuyên nghiệp, nhờ nhiều năm kinh nghiệm.

“Chức năng nó khác thế nào?” Rick hỏi. Gã không nhìn ra.

“Thử nhấn cò đi.”

Nhắm lên phía trên, ngoài cửa sổ ô tô, Rick bóp cò súng. Không chuyện gì xảy ra cả, không tia laser nào phát ra. Bối rối, gã quay sang nhìn Kadalyi.

Kadalyi hồ hởi nói. “Mạch điện khai hỏa không gắn vào súng. Tôi giữ nó. Anh thấy không?” Anh ta xòe tay ra, để lộ một linh kiện nhỏ. “Và tôi có thể điều khiển hướng bắn của nó, trong phạm vi nhất định. Bất kể nó đang chĩa vào đâu.”

“Anh không phải Polokov, anh là Kadalyi,” Rick nói.

“Anh không định nói ngược lại đấy chứ? Anh có vẻ hơi bối rối.”

“Ý tôi anh là Polokov, tên người máy. Anh không phải cảnh sát Liên Xô.” Rick đưa đầu ngón chân, nhấn nút khẩn cấp ở sàn xe.

“Sao súng laser của tao không bắn nhỉ?” Kadalyi-Polokov nói, bật rồi tắt thiết bị ngắm bắn thu nhỏ mà anh ta cầm trong lòng bàn tay.

“Sóng hình sin,” Rick nói. “Nó trung hòa dòng laser phát ra và phân tán chùm sáng vào ánh sáng thường.”

“Vậy tao đành bẻ cái cổ gà của mày.” Tên người máy thả vũ khí xuống, và gằn một tiếng, dùng hai tay bóp cổ Rick.

Khi tên người máy ấn hai tay vào cổ Rick, gã bắn khẩu súng cảnh sát kiểu cũ đang nằm trong bao súng đeo vai. Viên đạn 38 ly bay trúng đầu tên người máy khiến hộp não nó vỡ tung. Não bộ Nexus-6 điều khiển nó tan ra từng mảnh, thành một cơn gió điên cuồng, dữ dội tràn khắp xe. Từng mẩu nhỏ, như chính bụi phóng xạ, cuộn tròn đậu xuống Rick. Phần xác đã bị thu hồi của tên người máy giật ngửa, đổ rầm vào cửa xe, bật lại và đập mạnh vào gã. Gã vất vả đẩy cái xác máy đang co giật ra khỏi người.

Gã run rẩy, cuối cùng cũng cầm được điện thoại trên xe, gọi về Tòa Công lý. “Tôi xin phép báo cáo được không?” gã nói. “Nhắn với Harry Bryant tôi đã hạ Polokov.”

“ ‘Anh đã hạ Polokov.’ Ông ấy sẽ hiểu điều đó, đúng không?”

“Đúng,” Rick nói và ngắt máy. Chúa ơi, chỉ chút nữa, gã tự nhủ. Mình hẳn đã phản ứng thái quá trước cảnh báo của Rachael Rosen. Mình làm ngược lại, và suýt nữa nó giết mình rồi. Nhưng mình đã hạ Polokov, gã tự nhủ. Tuyến thượng thận của gã, từng chút một, đã ngừng bơm cả đống chất tiết vào mạch máu. Tim gã đập chậm dần tới lúc trở lại bình thường, hơi thở gã bớt hoảng loạn hơn. Nhưng gã vẫn run. Dù sao mình cũng vừa kiếm được một ngàn đô la, gã thông báo với mình. Nên thế cũng đáng. Mình phản ứng nhanh hơn Dave Holden. Nhưng dĩ nhiên, chuyện xảy ra với Dave rõ ràng giúp mình có chuẩn bị hơn, phải thừa nhận thế. Dave không được cảnh báo như vậy.

Một lần nữa nhấc điện thoại lên, gã gọi về nhà, cho Iran. Trong lúc chờ, gã cũng châm được một điếu thuốc. Cơn run rẩy bắt đầu tan dần.

Vợ gã, mê muội vì sáu giờ trầm cảm tự buộc tội mà cô đã dự đoán trước, hiển hiện trên màn hình. “Ôi, chào anh Rick.”

“Chuyện gì xảy ra với chế độ 594 anh chọn cho em trước khi anh đi làm vậy? Hài lòng thừa nhận…”

“Em chọn lại. Ngay khi anh đi. Anh muốn gì?” Giọng cô chùng xuống kéo dài rệu rã chán chường. “Em quá mỏi mệt, và em không còn chút hy vọng nào cả, về bất cứ thứ gì. Về cuộc hôn nhân của chúng ta, và khả năng anh bị người máy giết. Anh muốn nói với em như vậy hả, Rick? Rằng anh đã bị người máy hạ hả?” Phía sau, tiếng ồn ào của Buster Thân thiện lùm bùm inh tai, xóa nhòa lời cô. Gã thấy miệng cô cử động, nhưng chỉ nghe được tiếng trên ti vi.

“Em nghe này,” gã cắt lời. “Em nghe thấy không? Anh đang vào mạch rồi. Một mẫu người máy mới mà xem ra không có ai khác diệt được, ngoài anh. Anh đã thu hồi được một con rồi, nên trước hết đã có một ngàn bỏ túi. Em biết chúng ta sẽ có gì sau khi anh làm xong không?”

Iran nhìn gã mà không thấy. “Ồ,” cô nói, gật gù.

“Anh còn chưa nói mà!” Giờ gã đã nhận ra: cơn trầm cảm của cô lần này quá mạnh đến nỗi cô còn không nghe thấy gã nói. Gã chẳng khác nào như nói vào vùng chân không. “Gặp em tối nay,” gã bực dọc kết thúc và gác sầm điện thoại. Mẹ kiếp, gã tự nhủ. Đánh liều mạng sống của mình để được gì chứ? Cô ta không quan tâm bọn mình có một con đà điểu hay không, chẳng có gì đâm thủng lớp mê muội ấy. Mình ước gì đã tống khứ cô ta hai năm trước, khi hai bên tính chuyện ly thân. Mình vẫn có thể làm thế, gã tự nhủ.

Gã ủ ê cúi xuống, gom trên sàn xe các giấy tờ nhàu nát, bao gồm cả thông tin về Luba Luft. Không chút hỗ trợ, gã tự nhủ. Hầu hết người máy mình biết còn có sức sống và lòng ham sống hơn cả vợ mình. Cô ta chẳng có gì cho mình cả.

Điều đó khiến gã lại nghĩ đến Rachael Rosen. Lời khuyên của cô ta về não trạng của Nexus-6 hóa ra là đúng. Nếu cô ta không muốn tiền thưởng thì mình có thể dùng cô ta.

Cuộc đụng độ với Kadalyi-Polokov đã thay đổi suy nghĩ của gã khá nhiều.

Khởi động chiếc xe bay, gã lao đánh choách lên bầu trời, hướng về phía Nhà hát Ký ức Chiến tranh, nơi mà theo như ghi chú của Dave Holden, gã sẽ gặp được Luba Luft vào giờ này trong ngày.

Bây giờ gã lại băn khoăn về cô ta. Gã từng thấy một số người máy nữ là xinh đẹp, gã từng thấy nhiều người máy gây cảm giác hấp dẫn về thể xác, và cảm giác ấy hết sức kỳ quặc. Lý trí cho biết chúng chỉ là máy móc, nhưng cảm xúc vẫn cứ phản ứng lại.

Ví dụ như Rachael Rosen. Không, gã nghĩ, cô ta quá gầy. Không thực sự phát triển, đặc biệt là ngực. Người như trẻ con, phẳng và nhạt nhẽo. Gã có thể kiếm được khá hơn. Phiếu thông tin bảo Luba Luft bao nhiêu tuổi nhỉ? Vừa lái xe, gã vừa lôi ra tập ghi chép giờ đã nhàu nát, tìm cái gọi là tuổi của cô ta. 28, trong giấy nói, xét theo ngoại hình là như vậy. Dù sao thì với người máy, đó cũng là tiêu chuẩn hữu dụng duy nhất.

Thật hay là mình biết chút ít về opera, Rick đăm chiêu. Đó là một lợi thế khác của mình so với Dave. Mình có thiên hướng về văn hóa.

Mình sẽ thử một con nữa trước khi nhờ đến Rachael, gã quyết định. Nếu cô Luft tỏ ra là một ca cực kỳ khó – nhưng gã linh tính cô ta sẽ không khó. Polokov mới là kẻ khó nhằn. Những con khác, không biết là có người săn lùng chúng, sẽ theo nhau rụng đi, bị tỉa từng con một như bắn vịt.

Gã hạ dần xuống cái mái hoa mỹ, bao la của nhà hát, cất cao tiếng hát một xâu chuỗi thập cẩm các khúc aria[3], với những chữ nghe na ná tiếng Ý do gã mới bịa ra. Dù không có máy tâm trạng Penfield trong tay, tinh thần của gã cũng phấn chấn lạc quan. Và khát khao, khoái trá mong đợi.

[1] Don Giovanni là một vở opera nổi tiếng gồm hai màn do nhạc sỹ Wolfgang Amadeus Mozart soạn nhạc.

[2] Những ca sỹ giọng nữ cao (soprano) nổi tiếng.

[3] Một thể loại nhạc trong opera.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.