Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Chùm sáng trắng chiếu thẳng vào mắt trái Rachael Rosen, và dán vào má cô là miếng tròn lưới dây thép. Cô có vẻ điềm tĩnh.

Ngồi vào chỗ có thể đọc được hai kim trên thiết bị đo Voigt-Kampff, Rick Deckard nói, “Tôi sẽ đưa ra một số tình huống giao tiếp. Cô sẽ trình bày phản ứng của cô với mỗi tình huống, càng nhanh càng tốt. Sẽ tính giờ, dĩ nhiên.”

“Và dĩ nhiên,” Rachael nói vẻ xa vắng, “phản ứng bằng lời nói của tôi sẽ không tính. Chỉ những phản ứng của cơ mắt và mao mạch mới được anh sử dụng làm chỉ số. Nhưng tôi sẽ trả lời. Tôi muốn làm cho xong việc này và…” Cô ngưng lại. “Thực hiện đi, anh Deckard.”

Rick chọn câu số ba, đọc, “Ngày sinh nhật, cô được tặng một chiếc ví da bê.” Cả hai đồng hồ ngay lập tức vượt qua khoảng màu xanh sang khoảng đỏ. Hai cây kim vung mạnh, rồi dừng lại.

“Tôi sẽ không nhận,” Rachael nói. “Ngoài ra, tôi sẽ báo cảnh sát người đã tặng quà cho tôi.”

Sau khi ghi chép, Rick tiếp tục, chuyển sang câu hỏi số tám trên bài kiểm tra Voigt-Kampff. “Cô có con trai, cậu bé cho cô xem bộ sưu tập bướm, bao gồm cả bình hơi ngạt.”

“Tôi sẽ đưa nó đi bác sĩ.” Giọng Rachael trầm nhưng kiên định. Một lần nữa hai kim dịch chuyển, nhưng lần này không quá xa. Gã cũng ghi lại điều đó.

“Cô đang ngồi xem ti vi,” gã tiếp tục, “và bỗng nhiên nhìn thấy một con ong bắp cày bò trên cổ tay.”

“Tôi sẽ giết nó.” Hai kim lần này gần như không ghi nhận gì cả: chỉ khẽ rung rinh yếu ớt và thoáng chốc. Gã lưu ý điều đó và thận trọng săn tìm câu hỏi tiếp theo.

“Trong tạp chí, cô bắt gặp một tấm hình màu nguyên trang chụp cô gái khỏa thân.” Gã dừng lại.

“Bài kiểm tra này để xem tôi có phải người máy,” Rachael hỏi gắt, “hay tôi có phải người đồng tính không đấy?” Hai kim không ghi nhận gì cả.

Gã tiếp tục, “Chồng cô thích bức ảnh kia.” Nhưng hai kim vẫn không cho thấy có phản ứng. “Cô gái,” gã nói thêm, “nằm úp mặt trên tấm thảm da gấu lớn tuyệt đẹp.” Các kim vẫn bất động, và gã tự nhủ, đây là phản ứng của người máy. Không phát hiện ra yếu tố quan trọng nhất, tấm da con thú chết. Tâm trí của cô ta – của nó – còn đang tập trung vào những yếu tố khác. “Chồng cô treo bức ảnh lên tường phòng làm việc,” gã nói hết câu, lần này hai kim cử động.

“Tôi chắc chắn sẽ không để anh ta làm thế.”

“Được rồi,” gã nói và gật đầu. “Giờ cô hãy xem xét tình huống này. Cô đang đọc một tiểu thuyết ngày xưa, thời tiền chiến. Các nhân vật đi thăm một bến tàu cá ở San Francisco. Họ đói và đi vào một nhà hàng hải sản. Một người gọi món tôm hùm, và đầu bếp thả con tôm hùm vào nước sôi trong khi những người khác xem.”

“Ôi Chúa ơi, thật kinh khủng! Ngày xưa người ta thực sự làm thế à? Thật suy đồi! Ý anh là tôm hùm đang sống ư?” Tuy nhiên, hai kim không hề phản ứng. Chính thức thì là một câu trả lời đúng. Nhưng giả vờ.

“Cô thuê một căn nhà gỗ trên núi,” gã nói, “trong một khu vực vẫn còn xanh. Đó là một ngôi nhà kiểu thôn quê, làm từ gỗ thông đầy mắt, có lò sưởi lớn.”

“Vâng,” Rachael nói, gật đầu sốt ruột.

“Trên tường người ta đã treo những bản đồ cũ, những tranh in Currier và Ives[1], và trên lò sưởi treo một cái đầu hươu, một con hươu đực trưởng thành với bộ sừng hoàn chỉnh. Những người đi cùng cô ngưỡng mộ cách decor của ngôi nhà và mọi người quyết định…”

“Với cái đầu hươu thì không,” Rachael nói. Tuy nhiên, hai kim chỉ dao động trong khoảng xanh.

“Cô có thai,” Rick tiếp tục, “với một người đã hứa kết hôn với cô. Người đó bỏ cô theo người khác, là bạn thân của cô. Cô phá thai và…”

“Tôi sẽ không bao giờ phá thai, dù sao cũng không thể làm được. Đó là tội ở mức chung thân và cảnh sát luôn theo dõi.” Lần này, cả hai kim vung mạnh sang khoảng đỏ.

“Làm sao cô biết,” Rick hỏi cô, tò mò. “Rằng muốn phá thai sẽ rất khó khăn?”

“Ai chả biết điều đó.”

“Nghe có vẻ như cô nói từ trải nghiệm cá nhân.” Gã chăm chú theo dõi hai kim, chúng vẫn quét một dải rộng trên mặt số. “Một câu nữa. Cô hẹn hò với một anh chàng, và anh ta mời cô đến thăm nhà anh ta. Khi cô tới đó, anh ta mời cô một ly. Khi đang đứng cầm ly rượu, cô nhìn vào phòng ngủ: căn phòng trang trí rất bắt mắt, dán những tấm áp-phích cảnh đấu bò, và cô bước vào nhìn cho kỹ hơn. Anh ta đi sau cô, đóng cửa lại. Choàng tay ôm lấy cô, anh ta nói…”

Rachael cắt lời, “Áp-phích cảnh đấu bò là gì?”

“Những bức vẽ, thường là vẽ màu và khổ lớn, tả cảnh một võ sĩ vung tấm vải, một con bò đang cố moi ruột anh ta.” Gã bối rối. “Cô bao nhiêu tuổi rồi?” gã hỏi, đó có thể là một yếu tố ảnh hưởng.

“Mười tám,” Rachael nói. “Được rồi. Vậy người này đóng cửa và choàng tay ôm lấy tôi. Anh ta nói gì?”

Rick nói, “Cô biết trận đấu bò kết thúc thế nào không?”

“Chắc là có người bị thương.”

“Vào cuối trận con bò luôn bị giết.” Gã đợi, quan sát hai chiếc kim. Chúng rung lên không ngừng, không gì hơn. Không ghi nhận gì thực sự. “Câu hỏi cuối cùng,” gã nói. “Hai phần. Cô đang xem một bộ phim xưa trên ti vi, một bộ phim từ thời tiền chiến. Phim đang chiếu cảnh một bữa tiệc, khách đang nhấm nháp món hàu sống.”

“Gớm,” Rachael nói. Kim vung mạnh.

“Món khai vị,” gã tiếp tục, “là chó hấp nguyên con nhồi cơm.” Lần này kim chạy ít hơn, ít hơn so với hàu sống. “Hàu sống với cô có dễ chấp nhận hơn món chó hấp? Rõ ràng là không.” Gã đặt bút chì xuống, tắt đèn, gỡ miếng dán trên má cô ta. “Cô là người máy,” gã nói. “Đó là kết luận của bài kiểm tra,” gã nói với cô ta - hay đúng hơn là nó - và Eldon Rosen - người đang nhìn gã với vẻ lo lắng quặn xé. Khuôn mặt ông ta méo mó, biến hình như chất dẻo do nỗi âu lo pha tức giận. “Tôi nói có đúng không?” Rick nói. Không có câu trả lời từ phía cả hai người nhà Rosen. “Này,” gã nói giọng hòa giải. “Chúng ta không có xung đột lợi ích ở đây. Tôi cũng cần bài kiểm tra Voigt-Kampff hoạt động đúng không kém gì các vị.”

Ông Rosen nói, “Con bé không phải người máy.”

“Tôi không tin.”

“Sao chú ấy phải nói dối?” Rachael gay gắt nói với Rick. “Nếu cần nói dối, chúng tôi sẽ nói dối theo hướng ngược lại.”

“Tôi muốn phân tích tủy cô,” Rick nói với cô ta. “Như thế có thể xác định về mặt hữu cơ rốt cuộc cô có là người máy hay không. Phải thừa nhận việc này chậm và đau đớn, nhưng…”

“Về mặt pháp lý,” Rachael nói, “anh không thể ép tôi làm phân tích tủy. Điều đó đã được tòa án quy định. Như thế là hành động tự buộc tội. Mà dù sao với một người thường, còn sống – chứ không phải xác của một người máy đã bị thu hồi – làm thế phải mất nhiều thời gian. Anh có thể thực hiện bài kiểm tra nhân cách Voigt-Kampff chết tiệt đó vì có đám đặc biệt, phải kiểm tra thường xuyên để truy lùng bọn họ, và trong khi chính phủ đang làm điều đó, thì cảnh sát các anh lén tuồn cái Voigt-Kampff qua cửa. Nhưng anh nói đúng, kiểm tra đến đây là xong.” Cô ta đứng lên, bước ra xa gã, và đứng chống nạnh, quay lưng về phía gã.

“Vấn đề không phải là phân tích tủy có hợp pháp hay không,” Eldon Rosen nói, giọng khàn khàn. “Vấn đề là bài kiểm tra thấu cảm của anh đã không thành công với cháu gái tôi. Tôi có thể giải thích tại sao con bé có phản ứng như người máy. Rachael lớn lên trên tàu Salander 3. Con bé sinh ra ở đó, nó sống mười bốn năm đầu đời ở đó chỉ biết dựa vào thư viện băng hình và chín thành viên phi hành đoàn còn lại, tất cả đều là người lớn, để biết về Trái đất. Rồi, như anh biết, con tàu phải quay về khi mới đi được một phần sáu quãng đường đến sao Proxima. Nếu không thì Rachael đã không bao giờ được thấy Trái đất – hoặc ít nhất cũng phải tới mãi về sau.”

“Hẳn anh đã thu hồi tôi,” Rachael quay đầu nói. “Nếu đây là đợt truy quét của cảnh sát, tôi hẳn đã bị giết rồi. Tôi đã biết vậy kể từ khi đến đây bốn năm trước. Đây không phải lần đầu tôi thực hiện bài kiểm tra Voigt-Kampff. Thực tế tôi hiếm khi rời tòa nhà này. Rủi ro quá lớn, bởi có những trạm kiểm soát mà cảnh sát các anh dựng lên, mấy cái chốt bay đó chuyên kiểm tra ngẫu nhiên để bắt những kẻ đặc biệt chưa được xếp hạng.”

“Và người máy,” Eldon Rosen nói thêm. “Dù hiển nhiên, công chúng không được cho biết điều đó. Họ không được biết rằng có người máy ở trên Trái đất, giữa chúng ta.”

“Tôi không nghĩ có con nào cả,” Rick nói. “Tôi nghĩ vô số cơ quan cảnh sát ở đây và ở Liên Xô đã bắt được hết bọn chúng. Giờ thì dân số cũng khá ít rồi. Sớm hay muộn, ai cũng sẽ đụng phải chốt kiểm soát ngẫu nhiên.” Dù sao thì tinh thần chung là vậy.

“Vậy thì anh được chỉ dẫn thế nào,” Eldon Rosen hỏi, “nếu rốt cuộc anh xác định một người thường là người máy?”

“Đó là vấn đề do Sở giải quyết.” Gã bắt đầu bỏ máy đo vào cặp, hai người nhà Rosen lặng lẽ quan sát. “Rõ ràng,” gã nói thêm, “tôi được lệnh phải thôi không kiểm tra tiếp nữa, như tôi đang làm đây. Nếu đã sai một lần, thì chẳng ích gì mà tiến hành tiếp.” Gã đóng cặp lại.

“Chúng tôi có thể đã lừa gạt anh,” Rachael nói. “Không có gì buộc chúng tôi phải thừa nhận anh đã kiểm tra tôi ra kết quả nhầm. Và với chín đối tượng khác chúng tôi đã chọn cũng vậy.” Cô ta khua tay hùng hồn. “Chúng tôi chỉ cần đơn giản đồng ý với kết quả kiểm tra, dù là thế nào.”

“Tôi sẽ đòi có trước danh sách. Một bản liệt kê chi tiết để trong phong bì được niêm kín. Và so sánh với kết quả kiểm tra của tôi xem có khớp nhau không. Cần phải khớp.” Và giờ thì mình thấy, gã nhận ra, sẽ không khớp được. Bryant nghĩ đúng, ơn Chúa, mình đã không xông ra ngoài đi săn bằng bài kiểm tra này.

“Đúng, tôi nghĩ là anh sẽ làm như thế,” Eldon Rosen nói. Ông ta liếc Rachael, cô gật đầu. “Chúng tôi đã bàn về khả năng đó,” Eldon nói, vẻ miễn cưỡng.

“Vấn đề này,” Rick nói, “xuất phát hoàn toàn từ phương pháp hoạt động của các ông, ông Rosen. Không ai buộc tổ chức của ông phải hoàn thiện việc sản xuất robot dạng người đến một mức mà…”

“Chúng tôi sản xuất thứ mà dân định cư muốn,” Eldon Rosen nói. “Chúng tôi tuân theo nguyên tắc chi phối mọi công cuộc kinh doanh từ trước đến nay. Nếu không phải tập đoàn chúng tôi chế tạo ra những mẫu ngày càng giống người hơn này, thì các công ty khác trong mảng này cũng sẽ làm thôi. Chúng tôi biết rủi ro có thể gặp phải khi phát triển đơn vị não bộ Nexus-6. Nhưng bài kiểm tra Voigt-Kampff của anh đã thất bại từ trước khi chúng tôi đưa ra mẫu người máy này. Nếu anh đã không xác định nổi người máy Nexus-6 là người máy, nếu anh đã kiểm tra và kết luận nó là người thường thì khác – nhưng lại không phải vậy.” Giọng ông ta đã trở nên cứng rắn và thọc sâu vào lòng gã. “Sở Cảnh sát của anh – cũng như các sở khác – đã có thể thu hồi, và rất có khả năng đã thực sự thu hồi, nhiều con người thực với năng lực thấu cảm kém phát triển, như cô cháu gái vô tội của tôi đây. Anh đang ở một vị thế, anh Deckard ạ, cực kỳ tồi tệ về đạo đức. Còn chúng tôi thì không.”

“Nói cách khác,” Rick nói cay độc, “tôi sẽ không có cơ hội kiểm tra lấy một con Nexus-6 nào. Các người đã quẳng cô gái rối loạn nhân cách phân liệt này vào tôi từ trước.” Và bài kiểm tra của mình, gã nhận ra, vậy là đi tong rồi. Đáng lẽ mình không nên thực hiện nó, gã tự nhủ. Tuy nhiên, giờ đã quá muộn.

“Chúng tôi nắm được anh rồi, anh Deckard,” Rachael Rosen đồng ý bằng giọng khe khẽ và bình thản, rồi cô ta quay về phía gã, mỉm cười.

Gã không thể hiểu nổi, ngay cả lúc này, tại sao Hiệp hội Rosen lại gài bẫy gã thành công và lại dễ dàng thế. Bọn họ là những chuyên gia, gã nhận ra. Một tập đoàn khổng lồ thế này – nó có quá nhiều kinh nghiệm. Nó sở hữu một dạng trí tuệ tập thể. Và Eldon và Rachel Rosen là phát ngôn viên cho cái thực thể tập đoàn này. Sai lầm của gã, rõ ràng, là đã coi họ như những cá nhân. Đó là sai lầm gã sẽ không bao giờ lặp lại.

“Cấp trên Bryant của anh,” Eldon Rosen nói, “sẽ khó mà hiểu được làm thế nào anh lại để chúng tôi vô hiệu hóa máy đo của anh trước cả khi cuộc kiểm tra bắt đầu.” Ông ta chỉ lên trần, và Rick thấy các ống kính camera. Sai lầm khủng khiếp khi làm việc với nhà Rosen của gã đã được ghi lại. “Tôi nghĩ điều tất cả chúng ta nên làm,” Eldon nói, “là ngồi xuống và…” Ông ta huơ tay niềm nở. “Chúng ta có thể nghĩ ra cách nào đó, anh Deckard. Không cần phải lo lắng. Mẫu người máy Nexus-6 là chuyện có thực. Hiệp hội Rosen chúng tôi nhận ra điều đó và tôi nghĩ giờ anh cũng nhận ra.”

Rachael nghiêng người về phía Rick, nói, “Anh có muốn sở hữu một con cú không?”

“Tôi không tin mình sẽ có bao giờ sở hữu một con cú.” Nhưng gã biết cô ta muốn gì, gã hiểu Hiệp hội Rosen muốn giao dịch cái gì. Một sự căng thẳng gã chưa bao giờ cảm thấy trước đây bỗng hiện ra trong lòng gã. Nó bùng nổ một cách nhàn nhã trong mọi ngóc ngách cơ thể gã. Gã cảm thấy cái căng thẳng ấy, cái ý thức về chuyện đang xảy ra, chiếm lĩnh hoàn toàn.

“Nhưng một con cú,” Eldon Rosen nói, “thì anh muốn.” Ông ta liếc nhìn cô cháu gái dò hỏi. “Chú không nghĩ anh ta biết…”

“Dĩ nhiên là có chứ,” Rachael phản bác. “Anh ta biết chính xác chuyện này dẫn đến đâu. Đúng không, anh Deckard?” Một lần nữa, cô ta ngả người về phía gã, lần này gần hơn. Gã ngửi thấy cả mùi nước hoa dịu nhẹ của cô ta, gần như một hơi ấm. “Anh gần như đạt được rồi đấy, anh Deckard. Anh gần như đã có thứ đó rồi.” Quay sang Eldon Rosen, cô ta nói, “Anh ta là thợ săn thưởng, chú nhớ chứ? Nên anh ta sống nhờ số tiền thưởng kiếm được, không phải tiền lương. Không phải ư, anh Deckard?”

Gã gật đầu.

“Lần này có bao nhiêu người máy thoát được?” Rachael hỏi.

Rất nhanh gã đáp, “Tám. Ban đầu là thế. Hai con đã bị thu hồi, do một người khác, không phải tôi.”

“Anh nhận được bao nhiêu tiền mỗi vụ?” Rachael hỏi.

Nhún vai, gã nói, “Còn tùy.”

Rachael nói, “Nếu anh không có bài kiểm tra nào dùng được, thì anh không cách nào xác định được đâu là người máy. Và nếu không có cách nào xác định người máy, thì không có cách nào nhận tiền thưởng. Nên nếu bài kiểm tra Voigt-Kampff phải bỏ đi…”

“Sẽ có bài kiểm tra khác,” Rick nói, “để thay thế. Chuyện này đã từng xảy ra.” Chính xác là ba lần. Nhưng lúc đó bài kiểm tra mới và thiết bị phân tích hiện đại mới đã có sẵn rồi, không hề phải gián đoạn. Lần này thì khác.

“Sẽ đến lúc, dĩ nhiên, thang Voigt-Kampff trở nên lỗi thời,” Rachael đồng ý. “Nhưng bây giờ thì chưa. Bản thân chúng tôi cũng tin tưởng rằng nó sẽ phân biệt được mẫu Nexus-6 và chúng tôi muốn anh cứ tiếp tục trên cơ sở đó trong cái công việc cụ thể và đặc dị của anh.” Cô ta ngồi lắc lư, tay vẫn khoanh chặt, nhìn như xoáy vào gã. Cố thăm dò phản ứng của gã.

“Hãy bảo là anh ta sẽ được con cú,” Eldon Rosen khàn khàn.

“Anh sẽ được con cú,” Rachael nói, vẫn nhìn gã. “Con cú trên sân thượng ấy. Scrappy ấy. Nhưng chúng tôi sẽ cần ghép đôi cho nó nếu tìm được một con trống. Và bất cứ con cú non nào sinh ra đều là của chúng tôi. Phải tuyệt đối chấp nhận điều này.”

“Tôi sẽ giữ nửa lũ con.”

“Không,” Rachael nói ngay. Đằng sau cô ta, Eldon Rosen lắc đầu, ủng hộ cô ta. “Như thế anh sẽ nắm được dòng dõi cú duy nhất còn lại đến vô tận. Và có một điều kiện nữa. Anh không thể để lại thứ đó cho bất kỳ ai thừa kế. Khi nào anh chết, con cú sẽ được trả về cho công ty.”

“Nghe có vẻ như một lời mời các người đến giết tôi. Để lấy lại con cú của các người ngay lập tức. Tôi không đồng ý với điều đó, quá nguy hiểm.”

“Anh là một tay săn thưởng,” Rachael nói. “Anh biết dùng súng laser – thực tế anh đang mang một khẩu ngay lúc này. Nếu anh không thể bảo vệ bản thân, làm sao anh có thể thu hồi sáu người máy Nexus-6 còn lại đây? Bọn chúng thông minh hơn nhiều so với mẫu W-4 lỗi thời của Tập đoàn Grozzi.”

“Nhưng tôi đi săn chúng. Điều này thì ngược lại. nếu có điều khoản trả con cú về chủ cũ, người ta sẽ săn tôi.”

Và gã không thích cái ý tưởng mình bị rình rập. Gã đã thấy hậu quả của việc đó đối với người máy. Nó mang lại những thay đổi nhất định, cả ở bọn chúng cũng thấy rõ.

Rachael nói, “Được rồi. Chúng tôi sẽ nhượng bộ chuyện này. Anh có thể để nó lại cho người thừa kế của anh. Nhưng chúng tôi nhất quyết phải lấy toàn bộ cú con. Nếu anh không đồng ý, thì hãy quay lại San Francisco và thừa nhận với cấp trên của anh ở Sở rằng bài kiểm tra Voigt-Kampff - ít nhất khi anh thực hiện - không thể phân biệt được người máy và người thường. Rồi đi tìm công việc khác.”

“Cho tôi chút thời gian.”

“Được rồi,” Rachael nói. “Chúng tôi sẽ để anh ở đây, cho thoải mái.” Cô ta xem đồng hồ đeo tay.

“Nửa tiếng,” Eldon Rosen nói. Ông ta và Rachael đi ra cửa, im lặng. Họ đã nói xong điều muốn nói, gã nhận ra, phần còn lại ở trong tay gã.

Khi Rachael bắt đầu đóng cửa để ra ngoài, Rick nói gay gắt, “Các người đã cài bẫy tôi một cách hoàn hảo. Các người đã ghi lại cảnh tôi làm hỏng việc. Các người biết công việc của tôi nhất thiết phải dùng thang Voigt-Kampff. Và các người có con cú khốn kiếp đó.”

“Con cú của anh, Deckard thân mến,” Rachael nói. “Nhớ chưa? Chúng tôi sẽ buộc địa chỉ nhà anh vào chân nó, và cho nó bay đến San Francisco. Thứ đó sẽ đợi anh ở đó khi anh xong việc.”

Thứ đó, gã nghĩ. Cô ta luôn gọi con cú là thứ đó.[2] “Chờ một lát đã,” gã nói.

Dừng ở cửa, Rachael nói, “Anh đã quyết định rồi à?”

“Tôi muốn,” gã nói, mở cặp ra, “hỏi cô một câu nữa trong bài kiểm tra Voigt-Kampff. Cô ngồi xuống đi.”

Rachael liếc nhìn chú mình. Ông ta gật đầu và cô miễn cưỡng quay lại, ngồi xuống như trước đó. “Thế này là sao?” cô ta hỏi, đôi mày nhướng lên khó chịu và thận trọng. Gã nhận thấy căng thẳng trên khung xương cô ta, ghi nhận theo nghề nghiệp.

Trong chốc lát gã đã lấy cây đèn chiếu vào mắt phải cô ta và miếng tròn dán lên má. Rachael nhìn chằm vào ánh đèn, vẫn nguyên biểu hiện kinh tởm tột độ.

“Cặp của tôi,” Rick nói khi gã lục tìm biểu câu hỏi Voigt-Kampff. “Rất đẹp, đúng không? Đồ của Sở đấy.”

“Vâng, vâng,” Rachael nói xa xôi.

“Da trẻ sơ sinh đấy,” Rick nói. Gã vuốt ve bề mặt da màu đen của cặp. “100% da trẻ sơ sinh người thật đấy.” Gã thấy hai kim vung điên loạn. Nhưng phải sau một thoáng chờ. Phản ứng đã xảy ra, nhưng quá muộn. Gã nắm rõ thời gian phản ứng cho đến tận một phần giây. Thời gian phản ứng chuẩn đáng lẽ ra không được có phần giây nào. “Cảm ơn cô Rosen,” gã nói, và thu dọn các thiết bị. Gã đã kết thúc bài kiểm tra lần hai. “Thế đủ rồi.”

“Anh về à?” Rachael hỏi.

“Đúng, tôi hài lòng rồi.”

Rachael thận trọng nói, “Còn chín đối tượng kia thì sao?”

“Bài kiểm tra đã cho kết quả đúng với cô,” gã trả lời. “Tôi có thể ngoại suy từ đó. Rõ ràng là nó vẫn còn hiệu quả.” Quay sang Eldon, ông này đứng sụm người ủ rũ nơi cửa phòng, gã hỏi, “Cô ta có biết không?” Đôi khi chúng không biết, người ta đã nhiều lần thử dùng ký ức giả, thường là với ý nghĩ sai lầm rằng nhờ đó các phản ứng khi kiểm tra sẽ khác đi.

Eldon Rosen nói, “Không. Chúng tôi lên chương trình cho cô ta trọn vẹn. Nhưng tôi nghĩ, đến cuối phần kiểm tra, cô ta đã nghi ngờ.” Quay sang cô gái, ông ta nói, “Cô đã đoán được khi anh ta đề nghị thử một lần nữa.”

Rachael mặt tái nhợt, cứng nhắc gật đầu.

“Đừng sợ anh ta,” Eldon Rosen nói với cô. “Cô không phải là người máy bỏ chạy bất hợp pháp đến Trái đất. Cô là tài sản của Hiệp hội Rosen, được sử dụng làm phương tiện chào hàng cho những người di cư tiềm năng.” Ông ta bước lại cô, đặt tay lên vai cô ra ý vỗ về. Khi bị chạm vào người, cô thoáng rùng mình.

“Ông ta nói đúng, tôi sẽ không thu hồi cô, cô Rosen. Chúc một ngày tốt lành.” Gã toan đi ra cửa, đoạn đứng lại. Gã nói với hai người họ, “Con cú kia có phải thật không?”

Rachael liếc nhanh sang ông Rosen.

“Dù sao anh ta cũng về rồi,” Eldon Rosen nói. “Không quan trọng nữa. Con cú là giả. Trên đời làm gì có cú.”

“Hừm,” Rick lẩm bẩm, và im lặng bước ra hành lang. Hai người kia nhìn gã đi. Không ai nói gì. Không còn gì để nói. Té ra công ty sản xuất người máy lớn nhất thế giới hoạt động thế đấy, Rick tự nhủ. Thủ đoạn, thủ đoạn theo cách gã chưa bao giờ gặp trước đây. Một mẫu tính cách mới kỳ quái và rối rắm. Chẳng trách các cơ quan thực thi pháp luật lại gặp rắc rối với Nexus-6.

Nexus-6. Giờ gã đã trực tiếp đối mặt nó. Rachael, gã nhận ra, cô ta chắc hẳn là một con Nexus-6. Mình lần đầu tiên thấy một con loại đó. Và bọn họ gần như đã thành công. Bọn họ suýt nữa đã lật đổ được bài kiểm tra Voigt-Kampff, phương pháp duy nhất hiện có để phát hiện ra chúng. Hiệp hội Rosen quả thực rất giỏi, hoặc ít ra là đã cố gắng rất giỏi, trong việc bảo vệ sản phẩm của mình.

Và mình phải đối diện với sáu con khác nữa, gã ngẫm nghĩ. Trước khi mình xong việc.

Gã sẽ xứng đáng với số tiền thưởng. Từng xu một.

Đấy là nếu gã hoàn thành được mà vẫn còn sống.

[1] Công ty in ấn và thiết kế nổi tiếng của Mỹ giai đoạn 1835–1907

[2] Trong nguyên tác, Rachael luôn sử dụng đại từ nhân xưng it khi nói về con cú. Ngôn ngữ tiếng Anh thường sử dụng he/she để chỉ động vật. Ở đây chỉ dịch thoát ý trong phạm vi cuộc hội thoại.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.