Nhìn xuống, John Isidore thấy tay chính mình, đang nắm chặt quai hộp thấu cảm. Khi hắn đứng há hốc miệng nhìn, đèn trong phòng khách căn hộ vụt tắt. Hắn có thể nhìn thấy, trong bếp, Pris đang vội vã chụp lấy đèn bàn.
“Nghe này J. R.,” Irmgard thì thầm gay gắt vào tai hắn. Cô ta đã nắm vai hắn, móng tay cấu sâu vào người hắn, căng thẳng hoảng loạn. Cô ta dường như không còn biết mình đang làm gì. Trong ánh đèn đêm lờ mờ từ bên ngoài chiếu vào, khuôn mặt Irmgard méo mó, nhòe nhoẹt đi. Khuôn mặt đã biến thành hình tròn khiếp nhược, cặp mắt rúm lại nhỏ xíu, không có mí. ‘‘Anh phải đi,” cô ta thì thầm, “ra cửa, khi hắn gõ cửa. Nếu hắn gõ cửa, anh phải cho hắn xem giấy căn cước và bảo hắn đây là nhà anh và không có ai khác ở đây. Và anh phải đòi xem lệnh khám.”
Pris, đang đứng phía bên kia hắn, cơ thể uốn cong, thì thầm, “Đừng để hắn vào nhà, J. R. Nói gì cũng được, làm bất cứ gì để ngăn hắn lại. Anh có biết tên thợ săn thưởng sẽ làm gì nếu vào được đây không? Anh có hiểu hắn sẽ làm gì chúng tôi không?”
Ròi khỏi hai người máy nữ, Isidore dò dẫm ra cửa. Ngón tay hắn tìm được nắm cửa, dừng lại ở đó, nghe ngóng. Hắn có thể cảm thấy hành lang bên ngoài, như vẫn luôn cảm thấy: trống trơn, vọng tiếng và thiếu sự sống.
“Có nghe thấy gì không?” Roy Baty hỏi, cúi sát lại gần. Isidore ngửi thấy mùi cơ thể hôi nồng đang rúm lại. Hắn hít vào nỗi sợ từ cơ thể đó, nỗi sợ tràn ra, tạo thành hơi mù. “Ra ngoài xem đi.”
Mở cửa, Isidore nhìn trái nhìn phải trong hành lang u tối. Không khí ngoài này có vẻ trong trẻo bất chấp đám bụi. Hắn vẫn cầm con nhện mà Mercer đã tặng cho. Đấy có phải chính con nhện đã bị Pris dùng kéo cắt móng tay của Irmgard Baty cắt cụt chân không? Có lẽ là không. Hắn sẽ không bao giờ biết. Nhưng dù sao thì nó vẫn sống. Nó bò loanh quanh trong bàn tay nắm lại của hắn, không cắn hắn - như hầu hết những con nhện bé, hàm nó không đủ sức chọc thủng da người.
Hắn đi đến cuối hành lang, xuống cầu thang, bước ra ngoài, bước lên chỗ trước kia là con đường bậc thang, bao quanh là vườn. Khu vườn đã héo rụi trong thời chiến, và lối đi bị vỡ ở ngàn nơi. Nhưng hắn quen với mặt đất ở đây. Dưới chân hắn, con đường quen thuộc vẫn mang lại cảm giác dễ chịu, và hắn đi theo nó, qua hông lớn tòa nhà, cuối cùng đến điểm xanh duy nhất quanh khu này – một khoảng rộng chừng thước vuông đầy bụi phóng xạ, toàn cỏ dại oặt oẹo. Ở đấy hắn thả con nhện xuống. Hắn cảm thấy con nhện run run bò đi khi rời khỏi tay hắn. Đấy, thế là xong. Hắn đứng lên.
Một luồng đèn pin chiếu lên khoảnh cỏ. Trong ánh sáng đó, những cọng cỏ đang chết dần trông thật cứng đờ và hăm dọa. Giờ hắn có thể nhìn rõ con nhện, nó nghỉ chân trên một chiếc lá răng cưa. Vậy là nó đã thoát được.
“Anh làm gì thế?” Người cầm đèn hỏi.
“Tôi thả con nhện ra,” hắn nói, tự hỏi sao người đó không nhìn thấy nó. Trong luồng đèn vàng, con nhện phồng lên to hơn bình thường. “Để nó thoát đi.”
“Sao anh không mang nó lên nhà? Anh đáng lẽ phải để nó trong bình. Theo như cuốn Sidney phụ bản tháng Giêng, giá bán lẻ nhện hầu hết đã tăng mười phần trăm. Anh có thể kiếm được hơn một trăm đô với con nhện này.”
Isidore nói, “Nếu tôi mang nó lên, cô ta sẽ lại cắt rời nó ra. Từng tí một, để xem nó làm sao.”
“Chỉ người máy mới làm thế,” người kia nói. Đưa tay vào túi áo khoác, gã lấy gì đó, rồi giở ra và đưa cho Isidore.
Trong ánh sáng chập chờn, tay thợ săn thưởng dường như là một người tầm trung, không mấy ấn tượng. Khuôn mặt tròn, không có râu ria, nét mặt không góc cạnh, như một nhân viên phòng tiếp dân. Ngăn nắp nhưng không trang trọng. Nhìn hoàn toàn chẳng phải một á thần như Isidore dự đoán.
“Tôi là nhân viên điều tra ở Sở Cảnh sát San Francisco. Deckard, Rick Deckard.” Người kia lại gấp thẻ lại, nhét vào túi áo khoác. “Bọn chúng trên kia? Cả ba à?”
“Ồ, vấn đề là,” Isidore nói, “tôi chăm lo cho họ. Có hai phụ nữ. Họ là những người cuối cùng của nhóm, những người khác chết cả rồi. Tôi mang ti vi trong căn hộ của Pris lên để trong phòng tôi, để họ xem Buster Thân thiện. Buster đã chứng minh một cách chắc chắn rằng Mercer không tồn tại.” Isidore cảm thấy phấn khích, vì biết được một chuyện có tầm quan trọng đến vậy – tin tức mà tay thợ săn thưởng rõ ràng chưa được nghe.
“Chúng ta lên đó đi,” Deckard nói. Bất thình lình, gã cầm súng laser chĩa vào Isidore. Rồi gã do dự cất đi. “Anh đặc biệt, đúng không,” gã nói. “Não gà.”
“Nhưng tôi có việc làm. Tôi lái xe tải cho…” Kinh hoảng, hắn phát hiện ra hắn đã quên mất tên nơi đó. “… một bệnh viện thú cưng,” hắn nói. “Bệnh viện Thú cưng Van Ness,” hắn nói. “Của ô-ô-ông Hannibal Sloat.”
Deckard nói, “Anh đưa tôi lên đó và chỉ cho tôi chúng ở căn hộ nào chứ? Có cả ngàn căn hộ khác nhau. Anh có thể giúp tôi đỡ mất thì giờ.” Giọng gã chìm trong mệt mỏi.
“Nếu anh giết họ, anh sẽ không thể hòa cảm với Mercer được nữa,” Isidore nói.
“Anh không đưa tôi lên đó à? Không chỉ cho tôi tầng mấy à? Cứ nói số tầng thôi. Tôi sẽ tìm ra là căn hộ nào.”
"Không," Isidore nói.
"Theo luật tiểu bang và liên bang," Deckard bắt đầu. Rồi gã dừng lại. Từ bỏ việc thẩm vấn. "Chào," gã nói, và bước đi, theo con đường vào trong tòa nhà, đèn pin rỉ thành một lối đi vàng vọt, mờ nhòe trước mắt.
Vào đến tòa chung cư, Rick Deckard tắt đèn pin. Lần theo những bóng đèn yếu ớt chìm sâu vào tường phía trước, gã tìm đường đi dọc hành lang, ngẫm nghĩ. Tên não gà biết chúng là người máy, hắn đã biết trước cả khi mình nói cho hắn. Nhưng hắn không hiểu. Mặt khác, ai mới hiểu được đây? Mình có hiểu khong? Mình có hiểu không, lúc đó? Và một trong số chúng là bản sao của Rachael. Có lẽ tên đặc biệt kia đang sống với cô ta. Mình không biết hắn có thích không, gã tự nhủ. Có lẽ đó chính là kẻ mà hắn nghĩ sẽ cắt chân con nhện. Mình có thể quay lại bắt con nhện đó, gã nghĩ. Mình chưa bao giờ bắt được một con vật hoang còn sống. Đó hẳn là một cảm giác thần diệu, khi nhìn xuống bỗng thấy một sinh vật sống đang chạy trên mặt đất. Có lẽ ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra với mình như đã xảy ra với hắn.
Gã đã mang theo thiết bị nghe từ trên xe. Lúc này gã lắp đặt máy, một cái mũi dò tự xoay có màn hình radar. Trong hành lang vắng lặng, màn hình không hiển thị gì cả. Tầng này không có, gã tự nhủ. Gã chỉnh qua chiều thẳng đứng. Trên trục đó mũi dò thu được tín hiệu mờ nhạt. Trên tầng. Gã thu gom thiết bị và cặp táp rồi lên tầng tiếp theo.
Trong bóng đêm một người đang đợi.
“Nếu mày cử động, tao sẽ thu hồi mày,” Rick nói. Tên người máy nam, đang đợi gã. Ống súng laser trong những ngón tay siết chặt cảm giác rất cứng, nhưng gã không thể nâng lên ngắm bắn. Gã đã bị bắt trước, bị bắt gặp quá sớm.
“Tôi không phải người máy,” người kia nói. “Tôi là Mercer.” Bóng người bước vào trong vùng ánh sáng. “Tôi ở trong tòa nhà này bởi vì có anh Isidore. Kẻ đặc biệt có con nhện ấy. Anh đã nói chuyện đôi chút với anh ta ngoài kia.”
“Tôi sắp ra khỏi đạo Mercer rồi ư?” Rick nói. “Như tên não gà nói? Bởi vì điều tôi sẽ làm vài phút nữa?”
Mercer nói, “Anh Isidore nói điều anh ta nghĩ, không phải nói thay tôi. Điều anh sắp làm sẽ phải được làm. Tôi đã nói rồi.” Đưa tay lên, ông ta chỉ cầu thang phía sau Rick. “Tôi đến để nói với anh rằng, một kẻ đang ở đằng sau anh và ở dưới, chứ không ở trong căn hộ. Đó sẽ là kẻ khó nhất trong cả ba, và anh phải thu hồi nó trước.” Giọng nói già cỗi, khàn khàn bất ngờ mạnh mẽ. “Nhanh lên, anh Deckard. Trên cầu thang.”
Chĩa súng về phía trước, Rick xoay người và sụp xuống ngồi xổm, mặt quay về phía cầu thang. Một phụ nữ đi lướt lên cầu thang, về phía gã, và gã biết cô ta. Gã nhận ra cô ta và hạ súng xuống. “Rachael,” gã nói, bối rối. Cô ta lên xe bay của mình lần theo gã tới đây ư? Và tại sao? “Quay về Seattle đi,” gã nói. “Để cho tôi yên. Mercer bảo tôi phải làm điều đó.” Rồi gã thấy rằng đó không hẳn là Rachael.
“Vì chúng ta từng là gì với nhau,” người máy nói khi nó tiến về phía gã, hai cánh tay giơ ra như thể muốn tóm ghì lấy gã. Trang phục, gã nghĩ, thì không giống. Nhưng đôi mắt, chính đôi mắt ấy. Và còn nhiều kẻ nữa. Có cả một đạo quân như cô ta, mỗi người một tên, nhưng tất cả đều là Rachael Rosen – Rachael, bản mẫu, được nhà sản xuất sử dụng để bảo vệ các Rachael khác. Gã bắn cô ta khi cô ta, vẻ nài nỉ, lao về phía gã. Người máy nổ tung, các bộ phận bay tứ tung. Gã che mặt rồi nhìn lại, nhìn và thấy súng laser nó mang theo đang lăn đi, rơi lại xuống cầu thang. Cái ống kim loại nảy xuống, từng bậc một, tiếng rơi vọng lên, nhỏ dần và chậm dần. Kẻ khó nhất trong ba, Mercer đã nói. Gã ngó quanh tìm Mercer. Ông già đã biến mất. Bọn chúng có thể xua những Rachael Rosen đuổi theo mình cho đến khi mình chết, gã nghĩ, hay cho đến khi mẫu này lỗi thời, tùy cái nào xảy ra trước. Và giờ đến hai kẻ kia, gã nghĩ. Một kẻ không ở trong căn hộ, Mercer đã nói. Mercer đã bảo vệ mình, gã nhận ra. Hiển hiện ra và giúp đỡ. Cô ta – nó – hẳn đã hạ mình, gã tự nhủ, nếu mình không được Mercer cảnh báo trước. Lúc này mình có thể lo nốt hai kẻ còn lại, gã nhận ra. Đây là kẻ không thể đối phó nổi, cô ta đã biết mình không thể làm điều đó. Nhưng đã xong rồi. Trong một tích tắc. Mình đã làm điều mình không làm nổi. Hai vợ chồng Baty mình có thể tìm ra theo quy trình thông thường. Bọn chúng sẽ khó chơi, nhưng không như thế này.
Gã đứng một mình trong hành lang trống trơn. Mercer đã rời bỏ gã, vì ông ta đã làm việc phải làm, Rachael – hay đúng hơn là Pris Stratton – đã tan xác, nghĩa là giờ không còn lại gì, chỉ còn mình gã. Nhưng đâu đó trong tòa nhà, hai vợ chồng Baty chờ đợi và đã biết. Biết gã đã làm gì ở đây. Có lẽ, vào thời điểm này, bọn chúng đang sợ. Đây hẳn là phản ứng của chúng khi đánh hơi thấy gã ở tòa nhà này. Là cố gắng của chúng tiêu diệt gã. Không có Mercer, hẳn chúng đã thành công. Đối với chúng, mùa đông đã tới.
Phải hành động thật nhanh, gã nhận ra. Gã vội đi qua hành lang và ngay lập tức máy dò báo đã ghi nhận hoạt động não bộ. Gã đã tìm được căn hộ của chúng. Không cần máy nữa, gã bỏ máy đi và gõ cửa căn hộ.
Từ bên trong, một giọng đàn ông cất lên. “Ai đó?”
“Tôi là Isidore,” Rick nói. “Hãy để tôi vào, vì tôi đang chăm lo cho các người và h-h-hai trong số các người là phụ nữ.”
“Chúng tôi không mở đâu,” giọng phụ nữ.
“Tôi muốn xem Buster Thân thiện trên ti vi của Pris,” Rick nói. “Vì ông ta đã chứng minh Mercer không tồn tại, nên xem ông ta lại càng quan trọng lắm. Tôi lái xe tải cho Bệnh viện Thú cưng Van Ness, của ông Hannibal S-S-Sloat.” Gã giả bộ nói lắp. “C-c-các người mở cửa đ-đ-được không? Đây là nhà tôi.” Gã đợi, và cánh cửa mở ra. Trong căn hộ, gã thấy bóng tối, và lờ mờ hai dáng người, hai bọn chúng.
Kẻ nhỏ hơn, là phụ nữ, nói, “Anh phải thực hiện bài kiểm tra.”
“Quá muộn rồi,” Rick nói. Kẻ cao hơn cô đóng cửa lại, và bật loại thiết bị điện tử gì đó. “Không,” Rick nói, “Tôi phải vào.” Gã để cho Roy Baty nổ súng một lần. Gã kìm không bắn cho tới khi chùm laser đã bay qua trong khi gã nghiêng người tránh. “Mày đã mất căn cứ pháp lý,” Rick nói, “khi mày bắn tao. Đáng ra mày phải bắt buộc tao thực hiện kiểm tra Voigt-Kampff với mày. Nhưng giờ chuyện đó không quan trọng nữa.” Một lần nữa Roy Baty bắn chùm laser vào người gã, lại trượt, thả súng xuống và chạy vào đâu đó sâu hơn trong căn hộ, sang phòng khác, có lẽ, bỏ lại món thiết bị điện tử.
“Sao Pris không khử được anh?” Baty vợ nói.
“Không có Pris nào cả,” gã nói. “Chỉ có Rachael Rosen, lặp đi lặp lại.” Gã thấy súng laser trong bàn tay cô ta mờ ảo. Roy Baty đã chuyển nó cho cô ta, ý định lừa gã vào nhà, vào sâu, để Irmgard Baty bắn gã từ sau lưng. “Tôi rất tiếc, chị Baty,” Rick nói, và bắn cô ta.
Ở phòng bên kia, Roy Baty kêu nức lên đau đớn.
“Biết rồi, mày yêu cô ta,” Rick nói. “Và tao yêu Rachael. Và gã đặc biệt kia yêu Rachael còn lại.” Gã bắn Roy Baty. Xác người đàn ông to lớn giật lên, đổ xuống như một đống đồ dễ vỡ riêng rẽ chồng lên nhau quá cao. Nó đâm sầm vào bàn ăn và kéo theo nào đĩa, nào dao nĩa rơi xuống. Các mạch điện phản xạ trong cái xác khiến nó run rẩy co giật, nhưng nó đã chết. Rick lờ đi, không thấy nó và không thấy xác của Irmgard Baty ở cửa chính. Mình đã hạ được con cuối cùng, Rick nhận ra. Sáu đứa hôm nay, gần như là một kỷ lục. Và giờ chuyện này đã kết thúc, mình có thể về nhà, về với Iran và con dê. Và bọn mình sẽ có đủ tiền, lần đầu tiên trong đời.
Gã ngồi xuống ghế và trong khi gã ngồi đó giữa căn hộ lặng lẽ, giữa những đồ vật vô cảm, kẻ đặc biệt Isidore đã tới đứng ở cửa.
“Tốt hơn đừng có nhìn,” Rick nói.
“Tôi thấy cô ấy ở cầu thang. Pris ấy.” Kẻ đặc biệt đang khóc.
“Đừng đau lòng thế,” Rick nói. Gã choáng váng đứng lên, khó nhọc. “Điện thoại của anh đâu?”
Kẻ đặc biệt không nói gì, không làm gì, chỉ đứng đó. Nên Rick tự đi tìm điện thoại, tìm thấy, và quay số gọi văn phòng Harry Bryant.