Garland nói, “Chắc vậy.” Ông ta chỉ ngón tay vào thợ săn thưởng Phil Resch. “Nhưng tôi cảnh báo anh, anh sẽ không thích kết quả kiểm tra đâu.”
“Ông biết sẽ như thế nào ư?” Resch hỏi, vẻ ngạc nhiên hiện rõ. Trông hắn không được hài lòng.
“Tôi biết rõ từng chân tơ kẽ tóc,” Thanh tra Garland nói.
“Được rồi,” Resch gật đầu. “Tôi sẽ lên tầng trên lấy máy đo Boneli.” Hắn bước đến cửa phòng, mở ra và biến mất vào hành lang. “Chừng ba bốn phút nữa tôi quay lại,” hắn ta nói với Rick. Cánh cửa đóng lại.
Thò tay vào ngăn bàn trên cùng bên phải, Thanh tra Garland dò dẫm, rồi lấy ra một khẩu súng laser. Ông xoay khẩu súng cho đến khi nó nhằm vào Rick.
“Làm thế cũng không thay đổi gì cả, Resch sẽ cho giám định xác tôi, như phòng thí nghiệm của các ông đã thực hiện với Polokov. Và anh ta vẫn sẽ khăng khăng đòi áp dụng – ông gọi đấy là gì nhỉ – Bài kiểm tra Cung phản xạ Boneli với ông và với chính anh ta.”
Súng laser vẫn ở nguyên vị trí, rồi Thanh tra Garland nói, “Quả là một ngày tồi tệ từ đầu đến cuối. Nhất là khi tôi thấy cảnh sát Crams mang anh đến. Tôi có linh cảm – thế nên tôi mới can thiệp.” Ông ta hạ súng laser xuống từng chút một. Ông ta ngồi đó nắm chặt khẩu súng, rồi nhún vai, đoạn cho vào ngăn bàn, khóa lại rồi đút chìa vào túi.
“Kết quả kiểm tra ba chúng ta sẽ như thế nào?” Rick hỏi.
“Gã ngốc Resch khốn kiếp.”
“Anh ta thực sự không biết ư?”
“Anh ta không biết. Anh ta không nghi ngờ gì. Anh ta không có một chút ý niệm nào cả. Nếu không anh ta không thể sống cuộc đời một kẻ săn thưởng, một nghề của con người – hoàn toàn không phải là nghề của người máy.” Garland chỉ về phía cặp táp của Rick. “Những bản sao còn lại, những kẻ tình nghi khác mà anh cần kiểm tra và thu hồi. Tôi biết tất cả bọn họ.” Ông ta ngừng lại, đoạn nói, “Chúng tôi cùng một chuyến tàu từ sao Hỏa tới đây. Resch thì không. Anh ta xuống muộn hơn một tuần vì phải cài hệ thống ký ức tổng hợp.” Rồi ông ta im lặng.
Hay nói đúng hơn, nó im lặng.
“Anh ta sẽ làm gì khi phát hiện ra?”
“Tôi chịu không thể đoán được,” Garland nói, giọng xa vời. “Từ một quan điểm trí tuệ và trừu tượng, hẳn phải thú vị lắm. Hắn ta có thể giết tôi, rồi tự xử. Có thể cả anh nữa. Hắn ta có thể giết tất cả những ai trong tầm tay, người lẫn máy. Tôi hiểu là những chuyện như vậy có xảy ra, khi có một hệ thống ký ức tổng hợp được cài đặt. Khi kẻ đó nghĩ mình là con người.”
“Vậy khi ông làm thế, ông đang đánh cược.”
“Dù sao cũng đã là một vụ cược lớn rồi, khi đào thoát và đến Trái đất này, nơi chúng tôi còn không được coi bằng con vật, nơi mọi loại sâu mọt còn được coi trọng hơn tất cả chúng tôi gộp lại.” Tức giận, Garland giật giật môi dưới. “Tình thế của anh sẽ tốt hơn nếu Phil Resch có thể vượt qua kiểm tra Boneli, nếu chỉ có tôi không qua được. Theo cách đó, kết quả có thể dự đoán được: với Resch, tôi sẽ chỉ là một người máy nữa cần thu hồi càng sớm càng tốt. Nên trên thực tế anh cũng không ở trong tình thế tốt đẹp gì đâu, Deckard. Thực ra là gần như tệ ngang tôi vậy. Anh biết tôi đoán sai ở đâu không? Tôi không biết về Polokov. Ông ta hẳn đã đến đây sớm hơn, rõ ràng ông ta đến đây sớm hơn. Trong một nhóm hoàn toàn khác – không liên hệ gì với nhóm chúng tôi. Khi tôi đến Trái đất, ông ta đã tạo được vị thế ổn định ở WPO rồi. Tôi đã đánh cược vào kết quả xét nghiệm tủy, lẽ ra không nên làm vậy. Crams, dĩ nhiên, cũng trông chờ vào đó.”
“Polokov cũng suýt nữa đã kết liễu tôi.”
“Đúng, ông ta có gì đó bất thường. Tôi không nghĩ ông ta được lắp não bộ giống như chúng tôi. Ông ta hẳn đã được cải biến hay được chỉnh sửa lại – một cấu trúc khác, xa lạ ngay cả với chúng tôi. Cũng là một người máy tốt. Gần như đủ tốt.”
“Khi tôi gọi về nhà, sao không gặp được vợ tôi?”
“Tất cả các đường điện thoại hình đã bị kiểm soát. Chúng chuyển hướng cuộc gọi đến văn phòng khác trong tòa nhà. Ở đây chúng tôi vận hành một cơ sở cân bằng nội tại, Deckard ạ. Chúng tôi là cái vòng khép kín, cắt lìa với toàn San Francisco. Chúng tôi biết về họ nhưng họ không biết về chúng tôi. Đôi khi một người đơn lẻ như anh đi nhầm vào đây, hay như trong trường hợp của anh, là được đưa đến đây – vì sự an toàn của chúng tôi.” Ông ta khua tay loạn xạ về phía cửa văn phòng. “Chàng Phil Resch hăm hở đã quay lại với cái máy kiểm tra lưu động nhỏ nhắn tiện dụng đây rồi. Hắn ta thông minh quá đi. Hắn sẽ hủy hoại cuộc đời hắn, cuộc đời tôi và có thể cả anh nữa.”
“Người máy các ông, không thể gọi là che chắn cho nhau trong lúc nguy cấp.”
Garland độp lại, “Tôi nghĩ là anh đúng. Dường như chứng tôi thiếu một tài năng cụ thể mà con người các anh có. Tôi tin đó gọi là sự thấu cảm.”
Cửa văn phòng mở. Phil Resch hiện ra trên nền sáng, mang theo một thiết bị lòng thòng dây dợ. “Có đây rồi,” hắn nói, đóng cửa lại rồi ngồi xuống, cắm thiết bị vào ổ điện.
Garland đưa tay phải lên chỉ về phía Resch. Ngay lập tức, Resch – và cả Rick Deckard – lăn từ ghế xuống sàn. Cùng lúc, Resch rút khẩu súng laser và, vừa ngã xuống, vừa bắn vào Garland.
Tia laser, được ngắm rất khéo léo dựa trên nhiều năm tập luyện, đã bổ đôi đầu Thanh tra Garland. Ông ta ngã chúi xuống, và từ bàn tay ông ta, khẩu súng laser cỡ nhỏ rơi ra lăn trên mặt bàn. Cái xác nghiêng ngả trên ghế và sau đó, như một bao tải trứng, trượt sang một bên rồi đổ rầm xuống sàn nhà.
“Nó đã quên,” Resch nói khi đứng lên, “rằng đây là nghề của tôi. Tôi có thể gần như tiên đoán được người máy định làm gì. Tôi cho là anh cũng vậy.” Hắn cất tia laser đi, cúi xuống, và với vẻ tò mò, khám xét xác cựu cấp trên của mình. “Nó nói gì với anh lúc tôi không ở đây?”
“Rằng ông ta – nó – là người máy. Và anh…” Rick ngừng lời, các mạch điện trong não bộ gã đang kêu vo ve, tính toán và chọn lựa. Gã thay đổi lời định nói. “… sẽ phát hiện ra,” gã kết thúc. “Chỉ cần vài phút nữa.”
“Còn gì khác không?”
“Tòa nhà này bị người máy kiểm soát.”
Resch trầm ngâm, “Thế thì sẽ khó cho anh và tôi thoát ra khỏi đây. Về danh nghĩa, tôi có thẩm quyền rời khỏi đây bất kỳ lúc nào tôi muốn, dĩ nhiên. Và mang một tù nhân đi cùng.” Hắn nghe ngóng. Bên ngoài không có tiếng động nào. “Tôi đoán bọn chúng không nghe thấy gì đâu. Rõ ràng là trong này không cài rệp, để theo dõi mọi chuyện… như lẽ ra phải thế.” Hắn rón rén, dùng mũi giày đẩy cái xác người máy. “Năng lực siêu nhiên mà ta phát triển trong nghề này quả là trác tuyệt. Trước khi mở cửa văn phòng, tôi đã biết là ông ta sẽ bắn tôi. Nói thẳng là tôi ngạc nhiên vì ông ta không giết anh khi tôi ở trên kia.”
“Ông ta suýt làm thế đấy, ông ta cầm một khẩu laser lớn chĩa vào tôi một hồi lâu. Ông ta đã tính đến chuyện đó. Nhưng chính anh mới là người ông ta lo lắng, không phải tôi.”
“Người máy bỏ trốn,” Resch nói không chút vui vẻ, “còn lũ săn thưởng truy tìm. Anh nhận ra, có phải không, rằng anh sẽ phải quay lại nhà hát và khử Luba Luft trước khi ai đó ở đây có cơ hội cảnh báo cô ta chuyện vừa xảy ra. Cảnh báo nó, phải nói vậy. Anh có gọi bọn chúng trong đầu là nó không?”
“Có hồi tôi gọi vậy, khi lương tâm thỉnh thoảng lại khiến tôi tự vấn về công việc mình phải làm. Tôi bảo vệ bản thân bằng cách nghĩ về chúng theo cách đó, nhưng giờ tôi không còn cần làm vậy nữa. Được rồi, tôi sẽ đi thẳng trở lại nhà hát. Đấy là nếu anh có thể đưa tôi ra khỏi đây.”
“Hay là chúng ta dựng Garland ngồi dậy trước bàn,” Resch nói. Hắn kéo cái xác người máy lên ghế, chỉnh lại tay chân cho dáng điệu có vẻ tự nhiên một cách hợp lý – nếu không ai nhìn kỹ, nếu không ai vào văn phòng. Nhấn một phím trên máy nội bộ trên bàn, Phil Resch nói, “Thanh tra Garland yêu cầu không nhận cuộc gọi nào trong vòng nửa tiếng. Ông ấy bận việc và không muốn ai làm phiền.”
“Vâng, thưa ông Resch.”
Nhả nút điện thoại nội bộ ra, Phil Resch nói với Rick, “Tôi sẽ còng tay anh vào tay tôi trong khi chúng ta còn ở trong tòa nhà này. Khi đã bay đi rồi, tất nhiên tồi sẽ tháo còng cho anh.” Hắn đưa ra đôi còng, ngoắc một bên vào cổ tay Rick, bên kia vào tay hắn. “Đi thôi. Hãy kết thúc chuyện này đi.” Hắn bạnh vai, hít một hơi sâu, và đẩy cửa phòng.
Những cảnh sát mặc cảnh phục hoặc đứng hoặc ngồi khắp chỗ, thực hiện công việc thường ngày của họ. Không một ai ngước lên hay chú ý khi Phil Resch dẫn Rick đi qua sảnh đón đến thang máy.
“Điều tôi sợ,” Resch nói khi họ đợi thang máy, “là con Garland có gắn linh kiện cảnh báo người chết. Nhưng…” Hắn nhún vai. “Tôi nghĩ nếu có thì hẳn lúc này nó đã kêu ầm lên rồi. Bằng không thì chúng ta cũng chẳng tốt gì đâu.”
Thang máy đến, một vài người cả nam lẫn nữ bộ dạng cảnh sát không có gì đặc biệt rời khỏi thang máy, lách cách qua sảnh đón để làm công việc của họ. Họ không chú ý đến Rick lẫn Phil Resch.
“Anh có nghĩ Sở của anh sẽ nhận tôi làm việc không?” Resch hỏi, khi cửa thang máy đóng lại, nhốt hai người họ bên trong. Hắn ấn nút lên sân thượng và thang máy im lìm chạy lên. “Dù gì thì hiện tại tôi cũng đã thất nghiệp. Mà đấy còn là rắc rối vặt vãnh nhất.”
Rick dè chừng nói, “Tôi… không thấy có lý do nào để từ chối cả. Ngoại trừ rằng chúng tôi đã có hai thợ săn thưởng.” Mình phải nói với hắn, gã tự nhủ. Không nói thì quá là trái đạo đức và tàn nhẫn. Anh Resch này, anh là người máy, gã nghĩ thầm. Anh đưa tôi ra khỏi đây và đây là phần thưởng cho anh. Anh là tất cả những gì hai chúng ta cùng ghê tởm, bản chất của thứ mà chúng ta cùng hết lòng muốn tiêu diệt.
“Tôi không nguôi đi nổi,” Phil Resch nói. “Chuyện dường như là không thể. Đã ba năm tôi làm việc dưới sự chỉ đạo của một lũ người máy. Sao tôi không nghi ngờ – ý tôi là ngờ đến mức làm gì đó?”
“Có lẽ cũng không lâu đến thế. Có lẽ chúng chỉ mới trà trộn vào tòa nhà gần đây.”
“Bọn chúng ở đây mãi rồi. Garland đã là cấp trên của tôi ngay từ đầu, trong suốt ba năm tôi làm việc.”
“Theo nó, thì nhóm bọn chúng cùng nhau đến Trái đất. Và chưa lâu đến ba năm đâu, chỉ mới vài tháng thôi.”
“Vậy thì tại thời điểm nào đó đã từng có một Garland thật, rồi bị thay thế lúc nào đó.” Khuôn mặt xương xẩu như cá mập của hắn nhăn nhó và hắn cố gắng hiểu. “Hoặc – tôi đã bị cấy hệ thống ký ức giả. Có lẽ tôi chỉ nhớ đã biết Garland qua từng ấy năm. Nhưng…” Sự dằn vặt đang ngày càng gia tăng, choán hết khuôn mặt hắn, khuôn mặt tiếp tục nhăn nhó như bị co thắt. “Chỉ người máy mới dùng được hệ thống ký ức giả. Với con người thì đã được chứng minh là không có tác dụng.”
Thang máy ngừng lại, cửa mở ra, và ở đó, trải ra phía trước họ, chỉ có những chiếc xe không người đang đỗ, là sân thượng Sở Cảnh sát.
“Xe của tôi đây,” Phil Resch nói, mở khóa cửa chiếc xe bay gần đó và vẫy gọi Rick nhanh chóng vào trong. Hắn cũng ngồi vào sau tay lái và khởi động máy. Trong chốc lát họ đã bay lên trời, hướng Bắc, quay lại phía Nhà hát Ký ức Chiến tranh. Do đang mải suy nghĩ, Phil Resch lái theo phản xạ. Dòng suy nghĩ đang ngày càng u ám tiếp tục choán hết đầu óc hắn. “Deckard này,” đột nhiên hắn nói. “Sau khi chúng ta thu hồi Luba Luft – tôi muốn anh…” Giọng hắn khản đặc và khổ sở, rồi ngắt quãng. “Anh biết đấy. Kiểm tra tôi bài Boneli hoặc bài thấu cảm của anh. Để xem tôi thế nào.”
“Chuyện đó để sau,” Rick nói tránh.
“Anh không muốn kiểm tra tôi phải không?” Phil Resch liếc nhìn gã với vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Tôi đoán anh đã biết kết quả như nào. Garland hẳn đã nói gì đó với anh. Những thông tin tôi không biết.”
“Cả hai chúng ta cộng lại cũng khó mà loại bỏ được Luba Luft. Dù sao cô ta cũng ngoài sức xử lý của tôi. Chúng ta tập trung vào chuyện này trước đã.”
“Không chỉ là vấn đề cấu trúc ký ức giả,” Phil Resch nói. “Tôi sở hữu một con thú, không phải thú giả mà là thú thực. Một con sóc. Tôi yêu con sóc ấy, Deckard ạ. Sáng nào tôi cũng cho con khốn ấy ăn, thay giấy cho nó – anh hiểu không - dọn chuồng cho nó, rồi đến tối khi đi làm về, tôi thả nó chạy trong nhà tôi và nó chạy khắp nơi. Trong lồng có bánh xe. Đã bao giờ anh thấy sóc chạy bánh xe trong lồng chưa? Nó cứ chạy mãi chạy mãi, bánh xe cứ xoay xoay, nhưng con sóc vẫn ở yên một chỗ. Nhưng Buffy dường như thích thế.”
“Tôi đoán loài sóc không thông minh lắm.”
Rồi họ tiếp tục bay, trong yên lặng.