Người Máy Có Mơ Về Cừu Điện Không?

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Luồng điện nhẹ vui tươi được chuông đánh thức tự động bơm lên từ thiết bị tâm trạng ở bên giường làm Rick Deckard tỉnh giấc. Bất ngờ – gã luôn bị bất ngờ khi thấy mình đã tỉnh mà không báo trước – gã nhổm khỏi giường, đứng dậy trong bộ đồ ngủ sặc sỡ, và vươn người. Lúc này, ở trên giường, Iran vợ gã đã mở cặp mắt xám rất thiếu vui tươi, chớp chớp rồi rên khẽ, đoạn nhắm mắt lại.

“Em đặt cái Penfield yếu quá,” gã bảo cô. “Để anh đặt lại rồi em sẽ tỉnh táo và…”

“Đừng động vào cài đặt của em.” Giọng cô gắt gỏng. “Em không muốn tỉnh.”

Gã ngồi lại cạnh cô, cúi xuống cô và dịu dàng giải thích. “Nếu em đặt luồng điện đủ cao, em sẽ khoan khoái khi thấy mình đã tỉnh, toàn bộ mục đích là ở đó. Tới mức C nó sẽ vượt qua ngưỡng ngăn ý thức, như với anh.” Niềm nở, vì gã đang cảm thấy khá yêu mến thế giới – mức cài đặt của gã là D – gã vỗ lên bờ vai trần trắng nhợt của cô.

“Bỏ cái tay cảnh sát thô bạo của anh ra.”

“Anh đâu phải cảnh sát.” Lúc này gã cảm thấy cáu kỉnh, dù gã không quay số chọn cáu kỉnh.

“Anh còn tệ hơn cả cảnh sát,” vợ gã nói, mắt vẫn nhắm nghiền. “Anh là kẻ được cảnh sát thuê để giết người.”

“Trong đời anh chưa giết một con người nào cả.” Lúc này cơn tức giận của gã đã dâng cao, biến thành thù địch rõ rệt.

“Chỉ giết bọn người máy đáng thương thôi.”

“Thế mà tiền thưởng anh mang về, anh thấy em chưa bao giờ nghĩ ngợi trước khi ném ra mua món đồ nào theo ý thích bất chợt của em cả.” Gã đứng dậy, bước đến bảng điều khiển thiết bị tâm trạng của mình. “Thay vì tiết kiệm để nhà mình có tiền mua một con cừu thực, để thay con cừu điện giả trên kia. Một con thú điện thôi mà anh phải phấn đấu suốt mấy năm ròng để đạt được.” Ở bàn điều khiển, gã băn khoăn không biết nên quay số chọn áp chế đồi não (sẽ xóa bỏ tâm trạng giận dữ của gã) hay kích thích đồi não (sẽ khiến gã bực tức đủ để thắng cuộc cãi cọ lần này).

“Nếu anh chọn,” Iran nói, mắt mở ra quan sát, “mức độc địa hơn, thì em cũng chọn y vậy. Em sẽ chọn tối đa và anh sẽ được thấy một vụ cãi nhau mà mọi cuộc cãi cọ giữa chúng ta từ trước tới nay sẽ chẳng là gì hết. Cứ thử xem nào.” Cô đứng phắt dậy, lao tới bảng điều khiển tâm trạng của mình, nhìn chằm chằm gã và đợi.

Gã thở dài, đầu hàng trước lời đe dọa của cô. “Anh sẽ chọn chế độ mà anh lên lịch hôm nay.” Kiểm tra lịch ngày 3/1/1992, gã thấy lịch yêu cầu thái độ chuyên nghiệp tích cực trong công việc. “Nếu anh chọn theo lịch,” gã cẩn trọng nói, “em cũng đồng ý làm như thế chứ?” Gã đợi, khôn khéo không thi hành ngay cho tới khi vợ gã đồng ý làm theo.

“Lịch của em hôm nay là sáu tiếng trầm cảm tự buộc tội.”

“Sao cơ? Sao em lại lên lịch như vậy?” Thế là đi trái với toàn bộ mục đích của thiết bị tâm trạng. “Anh còn không biết là có thể cài đặt lựa chọn đó,” gã nói gầm gừ.

“Một buổi chiều em đang ngồi đây, và tất nhiên là em đã bật Buster Thân thiện và những Thân hữu Thân thiện. Ông ta đang nói về một tin quan trọng sắp công bố thì cái quảng cáo kinh khủng ấy bật lên. Cái em ghét nhất, anh biết đấy, cái Khố chì Mountibank ấy. Nên em tắt tiếng chừng một phút. Và em nghe thấy tòa nhà, cái tòa nhà này. Em nghe thấy những…” Cô huơ tay.

“Những căn hộ trống trải,” Rick nói. Đôi khi gã cũng nghe thấy chúng vào ban đêm khi lẽ ra phải ngủ. Nhưng, vào ngày hôm nay và ở thời đại này, một tòa chung cư với nửa số căn hộ có người ở đã được xếp hạng là mật độ dân số cao. Ở ngoài kia, nơi hồi tiền chiến là vùng ngoại ô, còn có thể bắt gặp những tòa nhà hoàn toàn trống trơn… hay là gã nghe bảo vậy. Thông tin ấy gã nghe vậy thì cứ biết vậy. Như hầu hết mọi người, gã không có ý định đi kiểm nghiệm trực tiếp.

“Lúc đó, khi em tắt tiếng ti vi đi, em vừa mới quay số xong ở tâm trạng 382. Nên tuy về lý trí em vẫn nghe thấy sự trống rỗng kia, nhưng em không cảm nhận được nó. Phản ứng đầu tiên của em là mừng vì mình có tiền mua máy tâm trạng Penfield. Nhưng rồi em nhận ra như vậy không lành mạnh chút nào: hiểu được sự thiếu vắng cuộc sống, không chỉ trong tòa nhà này mà khắp mọi nơi, mà lại không có phản ứng – anh không thấy sao? Em đoán là không. Nhưng một thời đó được xem là dấu hiệu của bệnh tâm thần đấy. Họ gọi đó là ‘thiếu xúc động phù hợp’. Nên em vẫn tắt tiếng ti vi và ngồi vào máy tâm trạng thử nghiệm các mức khác nhau. Rồi cuối cùng em tìm thấy mức cài đặt cho tuyệt vọng.” Khuôn mặt lanh lợi, sẫm màu của cô lộ vẻ hài lòng, như thể cô đã đạt được điều gì đó giá trị. “Nên em đặt lịch hai lần một tháng. Em nghĩ chừng đó thời gian là hợp lý để cảm thấy vô vọng về mọi thứ, về việc ở lại Trái đất này sau khi tất cả những người khôn ngoan đã di cư, anh không nghĩ thế sao?”

“Nhưng tâm trạng như vậy, em sẽ rất dễ ở lại trong tâm trạng đó, không quay chọn mức khác để thoát ra. Nỗi tuyệt vọng như vậy, tuyệt vọng với toàn bộ thực tại, sẽ chỉ càng lúc càng thêm đậm.”

“Em lên chương trình tự động cài đặt lại sau ba tiếng,” vợ gã nói ngọt xớt. “Chế độ 481. Nhận ra những khả năng phong phú mở ra với em trong tương lai, hy vọng mới rằng…”

“Anh biết 481,” gã cắt lời. Gã đã chọn số đó nhiều lần, gã dựa rất nhiều vào nó. “Em nghe này,” gã nói, ngồi xuống giường, cầm tay kéo cô ngồi bên cạnh gã, “dù có thiết lập ngắt tự động, thì trải qua một cơn trầm cảm vẫn là nguy hiểm dù ở bất cứ dạng nào. Hãy quên lịch của em đi, còn anh sẽ quên đi lịch của anh. Chúng ta sẽ cùng quay số 104 và trải nghiệm bên nhau, và rồi em cứ ở trong trạng thái đó, còn anh sẽ chỉnh lại về thái độ chuyên nghiệp tích cực trong công việc như thường lệ. Như vậy anh sẽ có ý muốn lên sân thượng xem cừu rồi đến văn phòng, và anh sẽ biết là em không ngồi ủ rũ ở đây không buồn xem ti vi.” Gã buông những ngón tay dài và gầy của cô, đi qua không gian rộng rãi của căn hộ vào phòng khách thoảng mùi thuốc lá đêm trước. Tại đây gã cúi xuống bật ti vi.

Giọng Iran từ phòng ngủ vọng ra. “Em không chịu được ti vi khi chưa ăn sáng.”

“Chọn 888 đi,” Rick nói khi ti vi đang nóng lên. “Mong muốn xem ti vi, bất kể trên đó đang chiếu gì.”

“Em không muốn chọn gì lúc này cả.”

“Vậy chọn số 3.”

“Em không thể chọn cài đặt kích thích vỏ não để đâm ra muốn chọn được! Nếu đã không muốn chọn, thì em không muốn chọn nhất là số đó, vì sau đó em sẽ muốn chọn, mà ngay lúc này thì muốn chọn là cái ý tưởng xa vời nhất em có thể tưởng tượng ra. Em chỉ muốn ngồi trên giường này nhìn sàn nhà.” Giọng cô trở nên sắc lạnh pha lẫn nét ảm đạm khi tâm hồn cô đông lại và cô ngừng cử động, khi làn sương bản năng tỏa khắp mang sức nặng to lớn - sức ì gần như tuyệt đối - bao trùm lên cô.

Gã tăng âm lượng ti vi, và giọng Buster Thân thiện ồm ồm vang đầy căn phòng. “… Hô hô, chào các bạn. Bây giờ là vài tin vắn về thời tiết. Vệ tinh Cầy Lỏn cho biết bụi phóng xạ sẽ đặc biệt dày đặc khi gần đến trưa, rồi sau đó loãng dần, nên nếu quý vị nào định phiêu lưu…”

Iran xuất hiện bên cạnh gã, chiếc váy ngủ dài của cô lả lướt sau lưng, cô tắt ti vi. “Thôi được, em đầu hàng. Em sẽ quay số. Bất cứ điều gì anh muốn. Khoái cảm tình dục ngất ngây – em cảm thấy tồi tệ đến mức có thể chịu đựng được cả cái đó. Mẹ nó chứ. Có khác gì đâu?”

“Anh sẽ quay cho cả hai,” Rick nói, rồi dẫn cô vào phòng ngủ. Ở đó, trên bảng điều khiển của cô, gã quay số 594: hài lòng thừa nhận trí tuệ vượt trội của người chồng trong mọi chuyện. Trên bảng điều khiển của gã, gã chọn thái độ sáng tạo và tươi mới khi bắt tay vào công việc, dù gã không thực sự cần. Đó là thái độ bẩm sinh, quen thuộc của gã, không cần sự kích thích giả tạo của máy Penfield lên não bộ.

Sau bữa sáng vội vã – vì mất nhiều thời gian trò chuyện với vợ – gã đóng bộ để đi ra ngoài, gồm cả khố bảo hộ bằng chì Mountibank mẫu Ajax, đi lên vạt cỏ trên sân thượng có mái che, nơi con cừu điện của gã đang “ăn cỏ”. Nơi đây, cái thiết bị cơ khí tinh vi đó đang gặm nhoàm nhoạp với vẻ thỏa mãn mô phỏng, nhằm che mắt những cư dân khác trong tòa nhà.

Dĩ nhiên, một vài con vật nuôi của những cư dân khác cũng là đồ giả toàn mạch điện. Dĩ nhiên gã không bao giờ nhúng mũi vào chuyện này, cũng như những người hàng xóm kia không tọc mạch chuyện thật giả của con cừu nhà gã. Không gì có thể bất lịch sự hơn thế. Nói rằng, “Cừu nhà anh có phải là thật không?” là phạm lỗi ứng xử tệ hơn cả tò mò hỏi xem hàm răng, mái tóc, nội tạng ai đó có là đồ thật hay không.

Không khí ban mai tràn ngập bụi phóng xạ, xám xịt, mây phủ mặt trời. Không khí ấy bao quanh gã, lởn vởn trong mũi gã. Không muốn mà gã vẫn hít phải mùi thần chết. À, nói vậy nghe có vẻ hơi quá, gã kết luận trên đường tới đám cỏ thuộc quyền sở hữu của gã, đi theo căn hộ lớn quá mức bên dưới. Di sản từ Thế Chiến Cuối đã suy giảm sức ảnh hưởng. Những ai không sống sót qua đám bụi đều đã chìm vào lãng quên nhiều năm rồi. Và bụi, lúc này yếu hơn và đối mặt với những kẻ sống sót mạnh mẽ hơn, chỉ bóp méo tâm trí và những thuộc tính di truyền mà thôi. Dẫu có miếng khố chì, thứ bụi ấy chắc chắn đã len lỏi vào người gã, từng ngày nhiễm thêm cho gã cái lượng nhỏ bẩn thỉu làm ô uế gã, chừng nào gã còn chưa di cư. Cho đến nay, những lần khám sức khỏe hàng tháng vẫn xác nhận gã là một người thường: một người có thể sinh sản trong phạm vi luật pháp cho phép. Dầu vậy, bất kỳ tháng nào, kết quả khám do các bác sĩ ở Sở Cảnh sát San Francisco thực hiện cũng có thể đưa ra kết luận khác. Những kẻ đặc biệt liên tục xuất hiện thêm từ những người bị nhiễm cái thứ bụi tràn lan ấy. Câu nói vẫn nghe bai bải suốt qua áp phích, quảng cáo ti vi và thư rác của chính quyền là: ‘‘Di cư hay thoái hóa! Lựa chọn tùy ở bạn!” Quá đúng, Rick nghĩ khi mở cổng vào vạt cỏ nhỏ và tiến lại chỗ con cừu điện. Nhưng mình không thể di cư được, gã tự nhủ. Vì công việc.

Chủ vạt cỏ bên cạnh - vị hàng xóm cùng tòa nhà, Bill Barbour - chào gã. Anh ta, cũng như Rick, đã đóng bộ đi làm, nhưng cũng dừng giữa đường để thăm con thú nuôi của mình.

“Ngựa nhà tôi,” Barbour rạng rỡ tuyên bố, “đang mang thai.” Anh ta chỉ vào con ngựa giống Percheron to lớn, nó đứng trân trân nhìn vào khoảng không. “Anh nghĩ sao nào?”

“Tôi nghĩ anh sẽ sớm có hai con ngựa,” Rick nói. Lúc này, gã đã đến cạnh con cừu của mình. Nó đang nằm nhai lại, đôi mắt lanh lợi nhìn dán theo xem gã có mang yến mạch cuộn không. Con vật được cho là cừu kia có gắn mạch điện hảo yến mạch. Khi thấy món ấy, nó sẽ nhổm dậy trông rất giống thật và chạy nước kiệu lại chỗ gã. “Sao cô nàng mang thai được thế?” gã hỏi Barbour. “Nhờ gió à?”

“Tôi mua được một ít huyết tương thụ tinh loại chất lượng tốt nhất ở California,” Barbour cho hay. “Nhờ người quen có chân trong Ban Chăn nuôi Động vật Tiểu bang. Anh có nhớ tuần trước thanh tra ở đó đến kiểm tra cho Judy không? Họ thiết tha muốn cô ngựa đẻ. Đây là cô ngựa tốt có một không hai.” Barbour âu yếm vỗ bộp lên cổ con ngựa, và nó ngả đầu về phía anh ta.

“Anh có nghĩ đến chuyện bán ngựa không?” Rick hỏi. Gã cầu thần thánh cho gã một con ngựa, đúng hơn là con vật nào cũng được. Sở hữu và bảo dưỡng một con vật giả có thể dần làm suy sụp tinh thần con người ta. Nhưng xét từ quan điểm xã hội thì phải nuôi thôi, nếu không có con vật thật. Vậy nên gã không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục nuôi. Giả như chính gã không quan tâm đi nữa, thì vẫn còn vợ gã đó, cô thực sự quan tâm. Rất quan tâm.

Barbour nói, “Bán ngựa là vô đạo đức lắm.”

“Vậy bán con con đi. Có hai con vật còn vô đạo đức hơn cả không có con nào.”

Barbour bối rối nói, “Ý anh là sao? Nhiều người có hai con vật mà, ba, bốn con ấy chứ, và như Fred Washborne kia, cái ông chủ nhà máy chế biến tảo nơi em trai tôi làm việc, ông ta có tận năm con đấy. Anh chưa đọc bài viết về con vịt ông ta nuôi trên tờ Bản tin ngày hôm qua à? Đó chắc hẳn là con vịt giống Moscovy nặng nhất, to nhất ở vùng Bờ Tây.” Mắt anh ta mờ đi, tưởng tượng ra có những món tài sản như vậy. Anh ta từ từ trôi dạt vào trạng thái mê man.

Mò mẫm trong túi áo khoác, Rick tìm được phụ bản Catalogue Sidney về Động vật và Chim số tháng Giêng. Cuốn sách đã bị nghiền ngẫm nhàu nát. Gã xem mục lục, tìm đến ngựa non và tra ra giá hiện hành trên toàn quốc. “Tôi có thể mua con ngựa con giống Percheron từ catalogue với giá năm ngàn đô la,” gã nói to.

“Không mua được đâu,” Barbour nói. “Xem lại danh mục đi, in nghiêng đấy. Nghĩa là họ hết hàng rồi, nhưng nếu có họ sẽ bán với giá đó.”

“Giả thử là,” Rick nói, “tôi trả anh mỗi tháng năm trăm đô la, trong mười tháng. Bằng giá catalogue.”

Barbour tỏ vẻ tội nghiệp nói, “Deckard à, anh không hiểu gì về ngựa cả. Sidney không còn con ngựa non Percheron nào cũng có lý do đấy. Ngựa non Percheron đơn giản là không đổi chủ – ngay cả khi giá ngang với catalogue. Chúng quá khan hiếm, cả những con thuộc loại kém cũng vậy.” Anh ta dựa vào hàng rào chung giữa hai nhà, khoa tay. “Tôi nuôi Judy được ba năm và trong quãng thời gian ấy chưa thấy một con ngựa cái Percheron nào chất lượng như thế. Để mua được cô ngựa này, tôi đã phải bay đến Canada, và chính tôi lái xe đưa về đây để đảm bảo không bị ăn cắp. Anh mà mang một con vật như thế này đến bất kỳ đâu gần Colorado hay Wyoming, chúng nó sẽ xử anh rồi cuỗm luôn. Anh biết sao không? Vì trước Thế Chiến Cuối, thực sự chỉ còn mấy trăm con thôi…”

“Nhưng,” Rick cắt ngang, “anh có tận hai con ngựa còn tôi chẳng có con nào, thế là vi phạm cấu trúc thần học và đạo đức căn bản của đạo Mercer.”

“Anh có con cừu đấy thôi. Mẹ nó, anh có thể theo dõi cuộc Lên dốc trong đời sống cá nhân của anh, và khi anh nắm lấy hai quai hộp thấu cảm, anh tiếp cận một cách vinh dự. Nếu mà anh không có con cừu già đó, tôi còn thấy lập luận của anh có chút logic. Chắc chắn, nếu tôi có hai con vật và anh không có con nào, thì đúng là tôi đang góp phần tước khỏi anh cơ hội hòa cảm với Mercer. Nhưng mọi gia đình trong tòa nhà này – xem nào, chừng năm mươi gia đình: cứ ba căn hộ có một gia đình, như tôi tính – mỗi một gia đình đều có một con vật loại này hay loại khác. Nhà Graveson có con gà kia.” Anh ta chỉ về phía Bắc. “Oakes và vợ có con chó to màu đỏ sủa ban đêm.” Anh ta suy tư. “Tôi nghĩ Ed Smith có con mèo nuôi dưới nhà. Ít nhất anh ta bảo thế, nhưng chưa ai thấy bao giờ. Có lẽ anh ta chỉ giả vờ.”

Bước lại chỗ con cừu của mình, Rick cúi xuống, lần tìm dưới lớp len trắng dày – ít nhất bộ lông cũng thật – cho đến khi thấy thứ gã muốn tìm: bảng điều khiển máy được giấu kín. Trước mắt Barbour gã mở nắp, để lộ bảng điều khiển. “Thấy không?” gã nói với Barbour. “Giờ anh hiểu tại sao tôi muốn con ngựa non của anh đến thế rồi chứ?”

Sau một lát, Barbour nói, “Khổ thân anh. Từ đầu đến giờ vẫn như vậy à?”

“Không,” Rick nói, một lần nữa đóng nắp che trên con cừu điện. Gã đứng thẳng dậy, quay lại đối mặt người hàng xóm. “Ban đầu tôi có một con cừu thực. Bố vợ tặng không cho chúng tôi khi ông ấy di cư. Rồi cách đây một năm, còn nhớ lúc tôi mang nó đến bác sĩ thú y không – sáng hôm đó anh ở đây, lúc tôi đi ra thấy nó nằm vật ra không đứng dậy được.”

“Anh đỡ nó đứng dậy,” Barbour nói, gật gù nhớ lại. “Đúng rồi, anh đỡ nó đứng lên, đi được vài phút nó lại ngã xuống.”

“Cừu bị nhiều chứng bệnh lạ lắm. Hoặc nói cách khác, cừu mắc rất nhiều bệnh nhưng triệu chứng luôn giống nhau: con cừu không đứng dậy được và không thể biết bệnh nghiêm trọng thế nào, liệu nó chỉ bị bong gân ở chân hay sắp chết vì uốn ván. Con cừu của tôi bị thế đấy: uốn ván.”

“Ở đây ư? Trên sân thượng này?”

“Cỏ khô,” Rick giải thích. “Đúng một lần tôi không nhặt hết dây thép chằng kiện cỏ. Tôi để sót một mẩu nhỏ và Groucho – tên con cừu của tôi ấy – bị xước và thế là nó bị uốn ván. Tôi mang đến bác sĩ thú y và cu cậu chết, tôi đã nghĩ về chuyện đó, và cuối cùng tôi gọi đến một cửa hàng sản xuất động vật giả, tôi cho họ xem bức ảnh Groucho. Họ làm ra con này.” Gã chỉ đến con vật thế phẩm đang nằm dài kia, nó tiếp tục nhai chăm chú, nhưng vẫn linh lợi quan sát xem có bóng dáng yến mạch không. “Một cực phẩm đấy. Và tôi đã bỏ nhiều thời gian công sức chăm sóc nó như hồi nó còn là thật. Nhưng…” Gã nhún vai.

“Không giống như trước,” Barbour nói nốt.

“Nhưng cũng gần y hệt. Anh cảm thấy y hệt như vậy khi anh chăm nó. Anh phải để mắt đến nó y như nó là con vật sống thật sự. Bởi nó mà hỏng thì mọi người trong tòa nhà sẽ biết. Tôi đã mang nó đến cửa hàng bảo trì sáu lần, chủ yếu là những hư hỏng nhỏ nhặt, nhưng nếu ai thấy được – ví dụ như một lần băng phát tiếng kêu không biết bị đứt hay rối, và nó không ngớt be lên nhặng xị – người ta sẽ nhận ra đó là trục trặc kỹ thuật.” Gã nói, “Xe của bên bảo dưỡng tất nhiên sơn chữ là ‘bệnh viện thú y gì đó’. Và tài xế thì mặc như bác sĩ thú y, toàn màu trắng.” Gã đột nhiên xem đồng hồ, nhớ ra giờ giấc. “Tôi phải đi làm rồi,” gã nói với Barbour. “Gặp anh tối nay.”

Khi gã bắt đầu tiến về xe, Barbour vội gọi với theo, “Ừm, tôi sẽ không nói gì với ai trong tòa nhà đâu.”

Rick dừng lại, toan nói cảm ơn. Nhưng có chút gì đó trong nỗi tuyệt vọng Iran nhắc đến bỗng lại tóm lấy gã, làm gã nói, “Tôi không biết nữa. Có lẽ nói hay không cũng chẳng khác gì cả.”

“Nhưng họ sẽ coi thường anh. Không phải tất cả, nhưng sẽ có một số người. Anh biết người ta nghĩ thế nào nếu anh không chăm sóc con vật nào mà. Họ coi đó là vô đạo đức và phản đối thấu cảm. Ý tôi là, nó không còn bị khép thành tội như hồi ngay sau Thế Chiến Cuối, nhưng cảm giác thì vẫn vậy.”

“Chúa ơi,” Rick nói tuyệt vọng, và ra cử chỉ chán nản. “Tôi muốn có một con vật chứ, tôi vẫn cố mua một con. Nhưng với mức lương của tôi, của một công chức thành phố…” Giá như, gã nghĩ, mình gặp may trong công việc lần nữa. Như hai năm trước, khi mình xử được bốn tên người máy trong một tháng. Nếu hồi đó mình biết được, gã nghĩ, rằng Groucho sắp chết… nhưng đó là trước khi có vụ uốn ván. Trước khi có cái mẩu dây thép chằng cỏ dài năm phân nhọn như kim tiêm kia.

“Anh có thể mua một con mèo,” Barbour gọi ý. “Mèo cũng rẻ, thử xem trong cuốn Sidney của anh ấy.”

Rick nói khẽ, “Tôi không muốn thú cưng trong nhà. Tôi muốn con gia súc như tôi từng có, một con vật lớn. Một con cừu, hoặc nếu tôi kiếm được tiền thì một con bò cái hoặc con bê đực hoặc giống như anh, một con ngựa.” Tiền thưởng từ việc thu hồi năm người máy sẽ đủ, gã nhận ra. Một ngàn đô la mỗi tên, hơn nhiều mức lương của mình. Lúc ấy, mình có thể tìm đâu đó, từ ai đó, thứ mình muốn. Dù mục kê trong Catalogue Sidney về Động vật và Chim có in nghiêng đi nữa. Năm ngàn đô. Nhưng trước tiên, phải có năm người máy ở hành tinh thuộc địa nào đó trốn đến Trái đất. Mình không thể kiểm soát điều đó, mình không thể khiến năm người máy đến đây, và dù có thể thì cũng còn nhiều kẻ săn thưởng khác ở các cơ quan cảnh sát trên thế giới. Bọn người máy đó phải đến cư trú ở đúng Bắc California này, và ông thợ săn thưởng kỳ cựu trong vùng, Dave Holden, phải chết hoặc nghỉ hưu trước đã.

“Mua một con dế đi,” Barbour khôi hài gợi ý. “Hoặc một con chuột. Này, hai lăm đô anh có thể mua một con chuột đủ lông rồi đấy.”

Rick nói, “Con ngựa của anh có thể chết, như Groucho đã chết, mà không báo trước. Tối nay, lúc đi làm về, anh có thể thấy cô nàng nằm ngửa ra, chổng vó lên trời, như một con bọ. Một con dế, như anh nói đấy.” Gã vung chân bước đi, tay cầm khóa xe.

“Xin lỗi nếu làm anh phật ý,” Barbour lo lắng nói.

Không nói gì, Rick Deckard giật mở cửa xe bay. Gã không còn gì để nói với anh hàng xóm. Đầu óc gã đã chú tâm vào công việc, vào cả ngày phía trước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.