Đức Gia-Long quí danh là Nguyễn-Ánh, vẫn là con của ông Chưởng-Vũ ; lúc nhỏ ngài phải chịu nhiều cảnh ngặt nghèo, chẳng biết mấy trận vào sanh ra tử với quân Tây-sơn, sau nhờ Đức cha d’Adran xin binh Langsa cứu viện. Nhờ vậy mới trừ khử đặng bọn Tây-sơn và bình-phục nước Cao-mên. Đến năm 1802, ngài mới tức vị xưng vương, cai trị nước Annam, đến năm 1820 thì băng-hà, tính ra ngài giữ ngôi cửu-ngũ trọn 18 năm.
Năm 1820 là năm Canh-thìn, đức Minh-Mạng quí danh Nguyễn-Phước-Đảm là con Đức Gia-Long, tức-vị làm vua hai mươi mốt năm.
Năm 1841 là năm Tân-sửu, đức Thiệu-Trị quí danh Nguyễn-Phước-Thì là con Đức Minh-Mạng, tức-vị làm vua bảy năm.
Năm 1848 là năm Mậu-thân, đức Tự-Đức quí danh Nguyễn-Hồng-Nhậm con ông Thiệu-Trị, tức-vị làm vua đặng ba mươi sáu năm.
Đến năm 1883, ông Hiệp-Hòa tức-vị đặng năm tháng, cũng trong năm ấy, ông Kiến-Phúc tức-vị đặng tám tháng.
Năm 1884, ông Hàm-Nghi tức-vị thế cho ông Kiến-Phúc, giữ ngôi đặng một năm, đoạn phải bã-thiên.
(Trong ba đời vua : ông Hiệp-Hòa, Kiến-Phúc, Hàm-Nghi, trong nước nảy sanh những bọn gian thần, lại có nhiều điều loạn lạc !)
Năm 1885 là năm Ất-Dậu, Đức Đồng-Khánh tức-vị làm vua đặng năm năm.
Năm 1889, Đức Thành-Thái tức-vị, giữ ngôi đặng 18 năm.
Năm 1907, Đức Duy-Tân là con vua Thành-Thái tức-vị giữ ngôi đặng 9 năm.
Năm 1916, đức S. M. Khải-Định là con vua Đồng-Khánh tức-vị, giữ ngôi đặng mười năm.
Năm 1926, Đức Bảo-Đại là con vua Khải-Định lên ngôi.
Tính ra thì từ đời đức Gia-Long đến đời đức Bảo-Đại, 12 đời vua, đặng 126 năm.
(Hiện giờ, đức Bảo-Đại (Vĩnh-Thụy) còn đang du học bên Pháp, việc triều-chánh thì phó-thác cho cụ Tôn-Thất-Hân ; đức Hàm-Nghi hiện giờ ở tỉnh Alger thuộc xứ Algérie ; đức Thành-Thái và đức Duy-Tân thì ở đảo Réunion. Ba vua rày vui thú với cỏ cây, đành an phận nơi xứ người, chớ hết trông chi về đến quê hương !!! Thảm thay !!!)