Hà Chu nói: "Ai đùa với cô chứ, tôi quyết định thật rồi, sẽ đến đơn vị của cô làm việc, bất ngờ không?"
Tưởng Dao Dao nói: "Đừng có lừa tôi nữa, một tháng anh chẳng làm gì, nằm nhà cũng có hơn hai vạn tệ, còn bày đặt góp vui với tôi làm gì."
Mặc kệ Hà Chu nói thế nào, cô vẫn không chịu tin. Dù Hà Chu không phải phú nhị đại thì người ta cũng là tốt nghiệp đại học trọng điểm, sao có thể ngồi chung mâm với đám sinh viên cao đẳng, tốt nghiệp trường tầm thường như bọn họ được?
Tóm lại, người ta có năng lực cạnh tranh việc làm, tùy tiện tìm một đơn vị thôi thì mức lương khởi điểm cũng cao hơn đám nhân viên kinh doanh như bọn họ.
Hà Chu nói: "Chẳng phải một tháng lương của cô cũng được hơn hai vạn sao?"
Tưởng Dao Dao nói: "Tôi làm được hơn hai năm rồi, khách hàng giới thiệu khách hàng, đồng nghiệp giới thiệu khách hàng, làm đại cũng không tệ đâu."
Hà Chu tự tin nói: "Cô một tháng kiếm được hai vạn, tôi cũng làm được."
Tưởng Dao Dao nói: "Thế thì không giống nhau."
Hà Chu hỏi: "Có gì không giống? Tôi ngốc hơn cô à?"
"Anh chắc là nghiêm túc chứ?" Tưởng Dao Dao khó lòng giải thích. Chẳng lẽ cô phải nói với anh rằng, xã hội này đối với phụ nữ bao dung hơn đàn ông sao?
Từ hồi cấp ba, mỗi học kỳ ngăn bàn cô đều nhét đầy thư tình. Lúc đó cô đã nhận ra mình xinh đẹp đến thế nào, đáng tiếc, dù có xinh đẹp đến mấy thì cũng chẳng giúp ích gì cho chuyện học hành.
Vắt kiệt tế bào não, dốc hết toàn lực cũng chỉ vào được một trường đại học hạng hai bình thường, thậm chí còn chẳng có cơ hội chọn chuyên ngành, cuối cùng phải học cái ngành quản lý nước mà giờ chỉ nhắc đến thôi cô đã thấy đau đầu.
Lên đại học, người theo đuổi cô xếp thành hàng dài.
Hồi đó, cô cao lắm chỉ thấy hơi tự hào một chút.
Mãi đến khi bước chân vào xã hội, thứ cô có nhiều hơn chính là sự tự tin.
Nhờ vào ngoại hình, cô nhận được rất nhiều thuận lợi trong công việc.
Đàn ông rất dễ bộc lộ mặt hào phóng, vô tư của mình trước mặt phụ nữ xinh đẹp, công việc kinh doanh của cô triển khai rất dễ dàng, thứ cô cần bỏ ra chỉ là nụ cười và sự thiện ý của mình.
Còn về đám đồng nghiệp nam kia, người vào làm hai tháng rồi vẫn chưa chốt được đơn nào thì nhiều vô kể.
Dù sau lưng có người nói cô là trà xanh, cô cũng chẳng bận tâm. Cô không lừa ai, không gạt ai, dựa vào năng lực và ưu thế của bản thân để kiếm tiền, thì có lỗi gì chứ?
Tiền nắm trong tay mình mới là thực tế nhất.
Hà Chu ngẩng đầu nói: "Đương nhiên rồi."
Lò sưởi ở cửa đã nhóm lên, ngọn lửa đã vọt ra khỏi miệng lò.
Anh vội vàng cầm kẹp lửa chọc hai cái vào trong lò, dàn phẳng đám than không khói đang cháy đỏ rực bên trong, rồi thêm mấy cục than vào.
Anh chỉ là đột nhiên hứng lên, muốn ăn trứng vịt lộn nướng.
Trứng đã mua xong, chỉ thiếu việc nhóm lò thôi.
Một ông lão dắt tay bà lão, đi đứng cẩn thận trên nền tuyết, cau mày nhìn Hà Chu một cái, định mở miệng nhưng rồi lại thôi.
Hà Chu cười gượng gạo.
Vì một mình anh mà làm giảm đẳng cấp của cả khu dân cư.
Anh nhóm lò trong khu dân cư, anh cho thuê nhà trong khu dân cư.
Khu này thuộc dạng biệt thự cao cấp, không giống như mấy khu cộng đồng cao cấp chủ yếu cho thuê bên bờ sông Hoàng Phố, ở đây toàn bộ thuộc sở hữu cá nhân, phần lớn chủ sở hữu đều không phú cũng quý, thà để trống chứ rất ít khi cho thuê.
Số ít cho thuê thì cũng chỉ cho một hộ thuê, tuyệt đối không có chuyện như anh, một phát chiêu mộ bảy tám người, biến căn biệt thự tử tế thành nhà trọ tập thể.
Anh đã thực hành thành công câu nói của Phan Quảng Tài: Muốn kiếm tiền, trước hết phải học cách mất mặt.
Ban quản lý khu dân cư đã ba lần bảy lượt tìm anh mấy lần, nói chuyện với anh về tư chất, anh cũng chẳng hề để tâm.
Không phải anh không suy nghĩ kỹ, nhà của mình, mình thích làm gì thì làm.
Sao lại thành không có tư chất được chứ?
Anh nhóm lò còn dùng than không khói đấy!
Thậm chí cục than cũng là than không khói mua trên mạng về!
Chính là vì sợ bốc khói đậm đặc!
Cảm ơn người bán hàng có tâm, chút khói bốc ra bây giờ gần như có thể bỏ qua không tính, anh là nhà riêng biệt lập, khói bốc lên còn chưa ra khỏi sân đã tan rồi.
Mọi người cách nhau xa thế này, có thể ảnh hưởng đến ai cơ chứ?
Anh xách lò vào phòng khách, lót xỉ than bên dưới đám than đang cháy đỏ rực, sau khi để than bằng với miệng lò thì đóng lại một nửa van lò.
Tưởng Dao Dao lập tức nhét từng quả trứng vào lò, nhét được bốn năm quả xong, cô nhanh chóng chạy vào bếp lấy một đôi đũa, đảo đi đảo lại trong lò để trứng chín đều.
Chờ cái nào chín gần được rồi, cô tự bóc vỏ, thuần thục nhét vào miệng.
Hà Chu nói: "Cô cũng ăn đi chứ?"
Tưởng Dao Dao nói: "Tôi mà không ăn thì tôi bận rộn làm cái gì?"
Hà Chu nói: "Con gái ít người ăn món này, có người chê ghê, có người sợ vi khuẩn."
Tưởng Dao Dao ăn xong một quả lại dùng đũa gắp tiếp một quả khác, vừa cẩn thận bóc vỏ vừa nói: "Tôi không có nhiều tật xấu thế đâu, ngon là được, ừm, thơm thật."
Lúc Hà Chu ngẩn người, cô đã ăn mất hai quả rồi, Hà Chu không chần chừ nữa, vội vàng cầm một quả đặt trước mặt mình, sợ chậm một chút là không còn phần mình.
Hai người vừa nướng vừa ăn, chẳng mấy chốc, mười mấy quả trứng đã biến mất.
Một tuần sau, Tưởng Dao Dao được thăng lên làm quản lý kinh doanh đội nhóm, Hà Chu thậm chí còn được lược bỏ cả thủ tục phỏng vấn, trực tiếp làm thủ tục nhận việc.
Ngày đầu đi làm, Tưởng Dao Dao đưa cho anh một ít tài liệu, đồng thời chú trọng giới thiệu với anh về các loại sản phẩm của công ty.
Đây là lần đầu tiên Hà Chu tiếp xúc với vay tín chấp.
Vừa xem tài liệu vừa nghe cô giải thích, không mất bao lâu anh đã hiểu sơ lược về sản phẩm, thực ra cũng chẳng có gì phức tạp.
Đây là một công ty cho vay nhỏ có trụ sở tại thủ đô, chi nhánh phủ khắp các thành phố lớn nhỏ trên cả nước, văn phòng nơi anh làm việc chỉ là một cửa hàng của chi nhánh Phố Giang.
Những cửa hàng như thế này ở Phố Giang có mười hai cái.
Tưởng Dao Dao nói: "Làm nghề này ấy, quan trọng nhất là hợp quy. Những gì tôi vừa nói với anh, anh phải nhớ kỹ, nếu không vi phạm quy định, bất kể thành tích anh tốt đến đâu cũng sẽ bị sa thải.
Bất kể người khác hỏi thế nào, đều chỉ được trả lời là chúng ta làm giao dịch môi giới, chỉ cung cấp dịch vụ môi giới thông tin cho vay cho bên cho vay và người đi vay, chúng ta không trực tiếp giải ngân.
Chúng ta kiếm không phải là tiền lãi, mà là phí quản lý."
Hà Chu cười nói: "Cảm ơn, tôi hiểu rồi."
Tưởng Dao Dao hài lòng gật đầu, rồi lại hỏi tiếp: "Vậy sản phẩm đã hiểu rõ chưa? Vay theo lương, vay theo chủ sở hữu nhà, vay theo chủ xe, anh đã nắm rõ cần những điều kiện gì chưa?"
Hà Chu nói: "Khách hàng muốn vay tiền, hoặc là có nhà, hoặc là có xe, hoặc là có lương chuyển khoản nửa năm hoặc bảo hiểm xã hội, chỉ cần thỏa mãn một trong các điều kiện đó là được."
Tưởng Dao Dao nói: "Khả năng tổng kết tốt đấy, đúng vậy, chính là những cái này, thực ra rất đơn giản. Khách hàng cụ thể thì vẫn phải phân tích cụ thể, ví dụ người địa phương, lương chuyển khoản ba tháng duyệt cho một hai vạn cũng là chuyện bình thường.
Có khách hàng điều kiện rất tốt nhưng không phải lương chuyển khoản, thì có dòng tiền mặt nửa năm cũng có thể chấp nhận được.
Dù sao thì, có khách hàng anh cứ việc đưa hồ sơ vào, phía sau tôi sẽ xử lý cho anh."