Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 7125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
237、Thời đồng sự phất đồng

❊ ❊ ❊

Nhìn những tốp người ba năm tụm năm đi ngang qua trước mặt, cô hiểu rõ những người này đều tới để tham dự tang lễ của nhà họ Lý.

Cô nhìn thấy Tang Vĩnh Ba đang chỉ huy giao thông ở phía trước, hễ xe cộ đi vào, tất cả đều được dẫn lái vào ruộng lúa mì.

Rất nhiều người kéo theo rơm rạ, không ngừng trải xuống ruộng lúa để tránh cho xe bị sa lầy.

Người trong thôn ít khi còn làm ruộng, phần lớn đất đai đều đã cho người thân bạn bè ở thôn khác cày cấy, không ít người sáng sớm đã chạy tới xem ruộng, sợ nước mưa làm ngập mất ruộng.

Ruộng lúa mì bị giày xéo như vậy, nhưng họ không hề tức giận, thậm chí còn chủ động cầm xẻng tháo nước, giúp trải rơm rạ, nhà họ Lý là hào môn bản địa, chút thể diện này họ nhất định phải cho.

Huống hồ, Lý Hòa ở địa phương quyên góp giúp học, bắc cầu làm đường, ai ít nhiều cũng từng nhận được lợi ích.

Tang Vĩnh Ba kéo mở chiếc túi bạt trong tay, lấy tiền ra, chẳng buồn đếm, cứ thế nhét vào tay mọi người: "Không thể để mọi người chịu thiệt vô ích, nên thế nào thì thế đó, cứ cầm lấy."

Dù bây giờ anh không làm ruộng nữa, nhưng ruộng ở đầu thôn này là của nhà ai, ai đang cày cấy, anh đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Bất kể là nhà ai, bị giày xéo thì phải đền tiền, thiên kinh địa nghĩa.

Cậy giàu cậy mạnh, coi tiền như không, cứ thế nhét từng người một.

Đứng trước mặt bao nhiêu người nhận tiền, mọi người vẫn thấy hơi ngại, nhưng nhìn cái thái độ này của Tang Vĩnh Ba, nếu không nhận thì có vẻ như anh ấy sẽ nổi cáu, nên cuối cùng vẫn nhận lấy, mỗi người ít nhất cũng cầm được vài vạn, mừng rơn không tả xiết.

Cho dù là cả một mảnh ruộng, thu hoạch một năm cũng chẳng được bao nhiêu, trừ đi tiền giống, thuốc trừ sâu, phân bón, thì còn lại chẳng đáng là bao.

Phan Ứng còn chưa tới cửa nhà họ Lý, đã nghe thấy tiếng kèn xô na vang vọng từ đằng xa, đến khi tới cửa, thấy năm sáu mươi người đang ngồi trong cái lều trước cửa, má phồng lên thổi kèn xô na.

Điều làm cô ngạc nhiên là, đội hình của đám người này rất kỳ lạ.

Có thanh niên, có ông lão, có trung niên, thậm chí còn có cả phụ nữ; có người ăn mặc quê mùa, nhìn là biết chuyên làm nghề đám tang này; có người mặc sơ mi trắng, thắt cà vạt, giày da bóng loáng, trông lại giống như giáo viên; trong đó hai người phụ nữ ăn mặc tinh tế, mặc váy dài, đứng ở bên trong càng trở nên nổi bật.

Hà Chu đang đứng trước cửa hút thuốc, chẳng có việc gì làm, mắt dán chặt vào góc tường bên phải cổng lớn nhà họ Lý.

Phan Ứng chọc chọc anh ta hỏi: "Nhìn gì thế, họ bị sao vậy?"

Bố cô đang đứng đó với hai người đàn ông trung niên đeo kính, trông như đang cãi nhau, hai người trung niên mặt đỏ tía tai, không ngừng dậm chân, như thể vừa bị bố cô làm nhục vậy.

Hà Chu nhả một ngụm khói nói: "Lúc cụ Lý còn sống thích kèn xô na, chú Lý liền đi khắp nơi tìm người biết thổi. Người hai bên bờ sông, bao gồm cả bên đối diện là Tín Dương, đều được gọi tới không ít, sau đó tìm tới tìm lui, lôi cả thầy dạy thanh nhạc của trường học người ta tới đây, cũng chẳng nói rõ với người ta là tới làm gì, kết quả người ta xuống xe thấy là thổi ở tang lễ."

"Người ta nói thế nào cũng không làm nữa, bảo là đi ra ngoài mất mặt chết đi được, dù gì người ta cũng là tri thức cao cấp, chuyên gia thanh nhạc. Đây, bố cô đang thương lượng với người ta đấy."

Phan Ứng nói: "Thế này thì không đáng tin chút nào."

Mắt không chớp nhìn về hướng bố cô, thấy bố cô lấy một xấp tiền từ trong túi ra, nhét vào túi áo hai người kia.

Chẳng bao lâu sau, hai người trung niên phồng má gia nhập đội hợp xướng kèn xô na.

Từng tốp từng tốp người tiến vào nhà họ Lý, Tang Vĩnh Dương, Quách Đông Vân, Vương Tử Văn, Vu Đức Hoa bốn người đứng trong sân chào hỏi xã giao.

Hà Chu cảm thấy mình ở đây hơi vướng chân vướng tay, liền nói với Phan Ứng: "Ở đây tôi không giúp được gì, về trước đây."

Phan Ứng giữ chặt lấy anh ta, hỏi: "Không phải, anh về từ bao giờ thế?"

"Đi thôi, ồn quá." Tiếng kèn xô na quá lớn, Hà Chu nghe rất vất vả, nói chuyện cũng mệt, liền dẫn Phan Ứng đi về phía nhà mình.

Bên phía nhà họ Lý, Phan Ứng quả thực không giúp được gì, đành phải đi theo phía sau Hà Chu.

Hà Chu vừa đi vừa nói: "Đêm hôm qua, mẹ tôi gọi điện thoại cho tôi, thế là tôi bảo Giai Vĩ lái xe, cùng bọn họ về luôn."

Kỳ nghỉ hè này anh vẫn làm thêm như mọi năm ở đơn vị của mẹ, nhưng đã đổi vị trí, lần này không làm bốc vác nữa, mà trở thành một shipper cưỡi xe ba bánh điện.

Vẫn là dậy sớm về muộn, vẫn là cực khổ như chó, khác biệt là làm shipper chẳng có nhân quyền, dựa trên nguyên tắc khách hàng là thượng đế, có bị mắng như tát nước vào mặt cũng không được phản bác nửa câu.

Trên bầu trời thỉnh thoảng lại có tiếng ầm ầm, từng chiếc trực thăng hạ cánh rồi lại cất cánh, tất cả đều bay về hướng sườn sông.

Hà Chu nói: "Trời đất, sườn sông lấy đâu ra lắm trực thăng thế không biết, chẳng phải nói là có kiểm soát hàng không sao? Sao một lúc lại tới nhiều thế này?"

Phan Ứng nói: "Từ đêm đến giờ chưa bao giờ dừng, tôi đoán ít nhất cũng phải hơn trăm chiếc, anh xem bây giờ mới tám giờ hơn, đến chiều dự là còn nhiều hơn nữa."

Hà Chu lại châm một điếu thuốc nói: "Không nhìn ra đấy nhé, quy mô của chú Lý lớn thật, nói thế này, vừa rồi chỉ một lúc thôi, mà tôi đã nhìn thấy năm sáu người trong danh sách tỷ phú Trung Quốc rồi."

Trên đường cái, trước nhà sau cửa, toàn là người, có nhóm tụ lại hút thuốc, có nhóm tán gẫu, ba người một nhóm, năm người một tốp.

Phan Ứng chỉ vào họ, hạ giọng nói: "Hoàn toàn không có lấy một người bình thường, nhìn xem, có người bình thường nào có thể lái trực thăng, ra ngoài mang theo nhiều vệ sĩ như vậy không, còn cả thư ký, tài xế, không một ai là đơn giản cả."

Hà Chu gật đầu nói: "Đúng thật, nhìn ai cũng thấy quen quen, nhưng tên thì tôi chịu."

Hai người đứng ở đầu thôn, nhìn thấy có xe bắt đầu rời khỏi thôn.

Gần trưa, xe cộ trong thôn đã đi mất một nửa.

Lý Bái và Lý Lãm cùng những người khác đã trở về.

Phan Ứng phát hiện ra chỉ mới một lát ngắn ngủi, câu đối phúng điếu người ta gửi tới đã nối dài tới tận đầu thôn.

Khi đến nhà chính, người lớn kẻ nhỏ nhà họ Lý đều đang quỳ ngồi hai bên tường, ai nấy đều vẻ mặt tiều tụy.

Tề Hoa bước tới nói với Lý Hòa: "Ông Lý, Bí thư Hà muốn đi."

Lời vừa dứt, Hà Quân bước vào, ngồi xổm trước mặt Lý Hòa đang định đứng dậy, ôn hòa nói: "Bạn bè lâu năm rồi, không cần khách sáo, chiều tôi có cuộc họp, tôi đi trước đây, ông giữ gìn sức khỏe, nén đau thương."

Lý Hòa gật đầu: "Vậy tôi không tiễn."

Người đến quá đông, ông không thể tiếp đãi hết xuể, nên thôi kệ, cũng may Tề Hoa, Quách Đông Vân bọn họ không xa lạ gì với vòng bạn bè của ông, có thể xử lý tốt công tác tiếp đón nhân sự.

Sau khi Hà Quân đi, Lý Triệu Huy dụi đôi mắt đỏ hoe, bước vào nhà chính, nói với Lý Hòa: "Anh vào bếp ăn chút gì đi, anh không ăn uống thì sao được, ba ngày cơ đấy, đừng có mà cố quá."

Nghe tin anh trai qua đời, đêm hôm đó ông đã vội vã từ tỉnh thành trở về.

Ông không ngờ anh trai lại ra đi đột ngột như vậy.

Lý Hòa nhả khói nói: "Tôi không đói."

Lý Triệu Huy nói: "Anh không ăn thì tôi không nói làm gì, lũ trẻ còn phải ăn chứ, anh không làm gương, thì ai dám ăn."

Lý Hòa nhìn Lý Kha và Dương Hoài cùng những người khác, lắc lắc đầu, đi vào bếp ăn một chút gì đó, ăn vội vàng vài miếng rồi lại tiếp tục ngồi xuống trong nhà chính.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1521
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.