Lý Hòa nói, "Chị gái thân yêu của em, chỉ cần chị giải quyết được, em xin lạy chị, chị bảo em làm gì cũng được."
Lâu bệnh trước giường không hiếu tử, không phải thực sự bất hiếu, mà là thực sự mất kiên nhẫn, chuyện này ai gặp rồi mới hiểu.
Nếu dùng tiền giải quyết được vấn đề thì cậu hoàn toàn có thể vung tiền, chỉ sợ nhất là tốn tiền mà vẫn không giải quyết được vấn đề, thế mới thực sự là lấy mạng già.
Lý Mai nói, "Vậy thì nhìn chị đây, không giải quyết được thì chị nhận thua."
Chị ta vô cùng tự tin.
Chị ta là kiểu nói được làm được, sau khi từ nhà Lý Long ra, liền đi thẳng về phía chỗ bà già.
Vương Ngọc Lan đang ở đó buộc chổi, từng đường từng nét, trông rất nghiêm túc, nhưng hình dáng thì khó coi vô cùng.
Lý Mai thầm thở dài, trước đây những việc này đều là việc của Lý Triệu Khôn.
Chị nghĩ cha mình vẫn còn chút bản lĩnh nhỏ, biết đan giỏ tre, biết buộc chổi, trong vòng bán kính mấy dặm, không ai khéo tay hơn ông.
Nhìn dáng vẻ vụng về này của mẹ, chị vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười.
Chị đi tới nói, "Mẹ để đó đi, con rể mẹ biết làm, lát nữa bảo anh ấy qua làm cho."
Vương Ngọc Lan nói, "Nếu cái gì cũng dựa vào các con, thì tao đừng ăn cơm nữa cho xong."
Lý Mai đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng trong chốc lát, vẫn không chịu nổi sự cay nghiệt của mẹ, trong câu trước câu sau đều là trách móc các con không hiếu thuận, không quan tâm tới bà.
Trời đất chứng giám, mấy chị em nhà chị, là con cái thì những gì cần làm đều đã làm cả rồi!
Tuyệt đối còn tốt hơn đại đa số mọi người!
"Mẹ có phải mẹ đẻ của con không đấy, con làm thế nào mẹ tự trong lòng biết rõ, Nhị Hòa bọn chúng lúc nhỏ đều là con giúp mẹ trông nom, giặt giũ nấu cơm, có việc gì con không làm giúp mẹ đâu.
Mùa đông giá rét, giặt quần áo, tay con đều nứt nẻ, loét ra từng miếng, con có nói lời oán thán nào không, thế mà giờ mẹ còn đay nghiến con như vậy.
Bà già như mẹ càng ngày càng vô lý đấy."
Nói được một hồi thì muốn khóc.
Có lẽ càng nghĩ càng thấy tủi thân, nước mắt tự nhiên chảy xuống.
Vương Ngọc Lan vốn dĩ chẳng quan tâm, nhưng vừa thấy dáng vẻ này của con gái, lập tức hoảng lên, quát, "Làm loạn cái gì thế, tao đã nói gì mày đâu, đang yên đang lành khóc lóc cái gì, không có đầu đuôi gì cả."
Lý Mai vừa khóc vừa nói, "Con thấy mình khổ quá mà."
Vương Ngọc Lan nói, "Có ăn có uống, khổ cái nỗi gì, đừng có không có chuyện gì lại gây chuyện."
Lý Mai nói, "Từ nhỏ đã phải trông con cho mẹ, giờ lại phải trông con cho Dương Hoài, mẹ nói xem con gây ra tội nghiệt gì, đến già rồi vẫn phải hầu hạ người này người nọ."
Vương Ngọc Lan nói, "Nuôi con có gì khó đâu, năm đứa các con đấy, tao chẳng nuôi tốt cả đấy thôi, đứa nào bị chết đói, đứa nào thiếu tay thiếu chân hả?
Nuôi con đơn giản lắm, cho miếng ăn, nó không gào khóc là được.
Giờ có ăn có uống, cái gì cũng không thiếu, có gì mà phải kêu ca."
Tư duy rõ ràng, logic chính xác, quả thực không thể bắt bẻ được chút nào.
Lý Mai nói, "Chuyện không rơi lên đầu mẹ, mẹ nói nghe dễ lắm, có bản lĩnh thì mẹ đi trông con cho con xem, thằng nhóc con có dễ trông như thế không?"
Vương Ngọc Lan nói, "Có gì ghê gớm đâu, trông thì trông."
Lý Mai mặt không cảm xúc nói, "Miệng nói nghe hay lắm, Bạc Quân sắp sinh rồi, cũng chỉ vài ngày này thôi, mẹ đi chăm sóc giúp con nhé?"
Vương Ngọc Lan dỗi nói, "Đi thì đi, có gì mà ghê gớm."
Lý Mai suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Bà già cuối cùng cũng mắc mưu chị.
Không cho bà già cơ hội do dự, chị lập tức thu dọn quần áo cho bà.
Vương Ngọc Lan ngay cả cơ hội hối hận cũng không có, bị con gái nhét vào trong xe, cùng đi đến Hà Loan.
Trước khi đi, bà kiên quyết ném hành lý của Lý Hòa ra ngoài rồi khóa cửa lại.
Lý Lão Nhị hoàn toàn trở thành người vô gia cư.
Tuy nhiên, trong lòng cậu lại thầm vui mừng, suýt chút nữa là nhảy cẫng lên.
Tối đến, cậu vào thẳng nhà Phan Quảng Tài.
Mẹ Phan Quảng Tài đi huyện chăm con gái rồi, vợ ông ta đang ở thành phố tỉnh trông cháu đi học, con gái con trai cũng ở thành phố tỉnh, nhà họ Phan chỉ có một mình Phan Quảng Tài.
Phan Quảng Tài nấu cơm xong, xới cho Lý Hòa bát cơm, rồi tự mình rót rượu uống, "Cậu tự ăn phần cậu đi, tôi phải uống chút rượu."
Lý Hòa cười nói, "Anh cứ uống của anh, đừng để ý đến tôi."
Tổng cộng có hai đĩa thức ăn, một đĩa thịt xào, một đĩa trứng gà đậu nành, thịt xào cậu không ăn được, cứ chăm chăm ăn đĩa đậu nành.
Ăn cơm xong, Phan Quảng Tài ném bát đũa vào bồn rửa, cũng chẳng buồn để ý nữa, vừa xỉa răng vừa hút thuốc nói, "Cậu còn chưa ngủ à, cậu ngủ chiếu ngoài kia đi, tôi vào phòng, dù sao cậu cũng không được nằm điều hòa."
Lý Hòa nói, "Tôi đợi thêm chút nữa, nhỡ bà già lại dở chứng gì thì sao."
Cậu sợ nhất là bà già hối hận, ở bên đó không quen, rồi lại đòi về.
Cũng chẳng có gì lạ, nhỡ đâu giờ đang làm loạn lên ấy chứ.
Vừa xem tivi vừa đợi, đợi đến tầm chín giờ tối, vẫn không nhận được chút tin tức nào.
Cậu không nhịn được gọi điện cho chị cả.
Lý Mai hạ giọng nói, "Có chuyện gì thế?"
Lý Hòa hỏi, "Bà già ở bên đó thế nào? Không quậy phá gì chứ?"
Lý Mai nói, "Yên tâm đi, ngủ rồi, vừa đến nơi chị đã bắt bà nấu cơm, cuốc đất cho chị, bà bị mệt không chịu nổi, vừa ăn cơm xong, tắm rửa sạch sẽ, nằm lên giường là ngủ ngay, chú đừng bận tâm, chị đoán là không có vấn đề gì lớn đâu, chú cứ yên tâm, chị có chiêu trị bà."
Lý Hòa nói, "Vậy để em xem tình hình, nếu ổn thì ngày kia em đi."
Lý Mai nói, "Đừng lề mề nữa, đi được thì cứ đi đi."
Lý Hòa nói, "Chị sắp bế cháu rồi, em là cậu, không thể đi tùy tiện được chứ?"
Lý Mai cười nói, "Thế thì đúng là thật."
Ngô Bạc Quân sinh con ở bệnh viện huyện, con trai, mẹ tròn con vuông.
Với tư cách là cậu, Lý Hòa suy nghĩ suốt cả ngày, cũng không biết nên tặng quà gì cho tốt.
Nhà họ Dương đã không thiếu tiền, tặng những thứ này hoàn toàn là thừa thãi.
Thứ quý giá nhất của cậu là chiếc ấm tử sa trong tay, tiếc là thứ cậu coi trọng chưa chắc đã là thứ người khác thích, huống hồ đứa trẻ mới chào đời.
Cuối cùng bàn bạc với Lý Long nửa ngày, hai anh em quyết định, mỗi người tặng một căn nhà ở Hồng Kông.
Làm cho Ngũ Bạc Hùng đến dự lễ đầy tháng của cháu ngoại sợ hết hồn.
Nhà họ Dương nằm ở vùng quê như thế này, nhưng nhà họ Dương là đại gia lắm tiền, ông ta không dám coi thường, đối với nhà họ Dương ông ta cũng cực kỳ khách khí.
Còn về những người thân này của nhà họ Dương, vốn dĩ ông ta không thèm để vào mắt, cứ tưởng đều giống như mình, dựa vào nhà họ Dương mà kiếm sống.
Thế nhưng, khi nhìn thấy hai anh em nhà họ Lý, mỗi người tặng một căn biệt thự hạng sang nằm ở Bán Sơn và đường Bạch Gia Đạo, mắt ông ta suýt chút nữa thì lồi ra ngoài.
Điều này hoàn toàn không khoa học.
Điều càng làm ông ta chấn động hơn là.
Phan Quảng Tài, Lý Huy, Hà Chiêu Đệ, Trần Béo, cùng người thân bạn bè nhà họ Dương tặng lễ, đều là rắn vàng nặng năm sáu cân, giá trị hơn triệu bạc.
Đây là Trung Quốc đại lục sao?
Đây là nông thôn Trung Quốc sao?
Ngũ Bạc Hùng trong chốc lát có chút nghi ngờ cuộc đời.
Tóm lại, cảm giác rất hỗn loạn.
Ông ta vốn dĩ đã chuẩn bị một con rắn vàng nặng hơn trăm gram, định tặng cho cháu ngoại, giờ nhìn thấy người ta tặng, thứ của mình chẳng dám mang ra ngoài nữa.
Ông ta đến đây đúng là một sai lầm.
Số gia sản ít ỏi này của mình căn bản chẳng khoe khoang được.
Hối hận đến mức ruột gan xanh lè.
Không có bản lĩnh thì cứ an phận ở nhà mà trốn đi là tốt nhất.