Thám trưởng Ngô ngồi thụp xuống, đặt hai ngón trỏ và ngón giữa thăm dò dưới mũi Mạnh bà tử. Tôi đứng ngây ra bên cạnh hỏi: "Bà ấy... bà ấy sao rồi?"
Ngón tay Thám trưởng Ngô dừng dưới mũi bà lão, dường như đông cứng lại. Một lát sau, ông khó khăn thốt ra ba chữ: "Bà ấy chết rồi..."
"Chết rồi?" Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc, "Sao... sao lại có thể như thế?"
Sau lưng tôi cũng có tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế này?" Tôi theo bản năng quay đầu lại, thấy hai gã đàn ông tay sai của Lăng Mộc Phong cũng đã theo vào sân, đang ngơ ngác nhìn trân trân vào thi thể Mạnh bà tử.
Thám trưởng Ngô vừa nghe thấy giọng bọn chúng liền ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn ngược giận dữ: "Chuyện gì? Các người còn hỏi là chuyện gì à?!"
Hai gã kia nhận ra có mùi chẳng lành, một tên vội xua tay: "Thám trưởng Ngô, chuyện này không liên quan đến anh em tôi đâu." Tên còn lại kéo kéo vạt áo đồng bọn, nháy mắt ra hiệu. Tên kia hiểu ý, chắp tay nói: "Án mạng này không phải chuyện nhỏ, chúng tôi đi báo quan ngay đây, xin lỗi không tiễn!" Nói xong, cả hai cùng quay người chạy biến khỏi sân, lao thẳng về phía thị trấn.
Thám trưởng Ngô tạm thời không rảnh để tâm đến hai kẻ đó, ông dời tầm mắt nhìn vào hai bàn tay của Mạnh bà tử. Mạnh bà tử tuổi cao lưng còng, khi nằm xuống cằm gần như chạm sát ngực, khiến phần cổ bị che khuất hoàn toàn. Lúc này chỉ thấy hai tay bà thọc sâu vào cổ, không rõ để làm gì. Thám trưởng Ngô luồn tay phải vào, vừa vén cổ áo vừa dùng tay trái xoay nhẹ đầu Mạnh bà tử, bí mật ở cổ bà lúc này mới lộ ra.
Dưới cổ áo, sát vào lớp da cổ là một vòng dây thừng thắt chặt. Hai tay Mạnh bà tử đang bấu chặt lấy sợi dây đó, như thể đang dốc hết sức bình sinh để nới lỏng nó ra.
Nhìn thấy cảnh này, kết hợp với biểu cảm gương mặt, Thám trưởng Ngô tạm kết luận: "Bà ấy bị siết cổ chết." Sau đó ông buông đầu người chết ra, dùng tay lần theo vòng dây thừng để tìm đầu dây.
Đầu dây nằm ngay chính giữa dưới cằm Mạnh bà tử, tì chặt vào yết hầu. Sợi dây thừng vòng qua sau gáy, rồi ở dưới cằm, hai sợi xoắn lại thành một, càng xoắn càng chặt như bím tóc. Sợi dây thừng xoắn bện đó thắt thành một nút cứng ngay yết hầu, rồi kéo dài xuống ngực, trông như một cái bím dây thừng dài mọc ra từ dưới cằm. Cái "bím" này bò dọc theo thi thể, vòng qua ngón chân rồi kéo dài ra xa hơn.
Ánh mắt tôi và Thám trưởng Ngô cùng lúc dõi theo hướng sợi dây thừng đó. Sợi dây ngoằn ngoèo đi khoảng hai ba mét rồi chui tọt vào cái giếng cổ dưới gốc cây xà cừ.
Thám trưởng Ngô đứng dậy đi về phía miệng giếng. Tôi do dự một lát rồi cũng bước tới. Đến bên giếng, hai chúng tôi cùng nhìn xuống. Nhờ ánh nước phản chiếu, tôi thấy giếng sâu khoảng ba bốn mét, hai sợi dây thừng xoắn vào nhau chui vào miệng giếng rồi thõng thẳng xuống, đầu dây chìm nghỉm trong nước.
Thám trưởng Ngô nhìn tôi bằng ánh mắt cực kỳ quái dị. Tôi dĩ nhiên hiểu vì sao ông thấy lạ. Dây thừng thõng xuống nước thì không nói, kỳ lạ ở chỗ hai sợi dây vẫn xoắn bện chặt chẽ vào nhau, và sợi dây suốt dọc đường đều căng như dây đàn, cứ như thể dưới mặt nước có một sức mạnh thần bí nào đó luôn kéo lấy đầu dây, suốt cả đêm không hề buông lỏng!
Tôi nuốt nước miếng, run rẩy hỏi lão già: "Là... là ai?"
Câu hỏi của tôi không rõ ràng, nhưng trong tình cảnh này ai cũng hiểu. Rốt cuộc là ai đã siết chết Mạnh bà tử? Sức mạnh giấu dưới nước kia là thứ gì?
Thám trưởng Ngô không đáp, ông nhìn thi thể cứng đờ của Mạnh bà tử, rồi lại nhìn sợi dây thọc xuống nước, sắc mặt đen lại như sắt nguội. Hồi lâu sau, ông thò tay vào giếng, chậm rãi nắm lấy một đoạn dây thừng gần miệng giếng.
Tôi nhận ra ông định làm gì, hoàng hốt ngăn cản: "Thám trưởng Ngô, ông đừng..."
"Sao thế?" Lão quay đầu nhìn tôi, đôi mắt híp lại thành một khe nhỏ, cho thấy tâm trạng ông cũng đang vô cùng căng thẳng.
"Mạnh bà tử nói cái giếng này thông với địa khí, đây thực ra là... là lối ra vào của các vong linh."
Lão già cười khẩy "hê hê", tiếng cười nghe còn khó nghe hơn tiếng khóc. Rồi lão vặn hỏi đầy u ám: "Sao, cậu cũng tin những thứ đó à?"
"Cháu... cháu không phải là tin..." Tôi cố tìm lý do cho sự hoảng loạn của mình, "Chỉ là... đây là hiện trường vụ án, chúng ta nên giữ nguyên hiện trạng, không nên tùy tiện phá hoại."
"Tôi là Thám trưởng từ huyện xuống! Tôi không khám nghiệm hiện trường thì đợi ai đến khám?" Thám trưởng Ngô cao giọng, có vẻ như đang mắng tôi, nhưng tôi nghe ra được ông đang tự trấn an bản thân nhiều hơn.
Nói xong, ông hít một hơi thật sâu, tay phải bắt đầu dùng sức kéo sợi dây. Ban đầu ông kéo thử hai cái, sợi dây không hề nhúc nhích. Lão nghiến răng, tay trái cũng nắm lấy sợi dây.
"Thám trưởng Ngô!" Tôi nhắc lại lần nữa, "Ông... ông cẩn thận một chút!"
Đôi mắt lão Ngô dán chặt vào mặt nước dưới đáy giếng, phớt lờ lời tôi. Tôi thấy hai cánh tay lão dần gồng lên, toàn bộ sức mạnh truyền qua mười đầu ngón tay đang bám chặt lấy hai sợi dây xoắn bện.
Bỗng nghe dưới nước có tiếng "pục" nhẹ, như có thứ gì đó từ đáy nước bắn lên. Cùng lúc đó, lực căng trên dây thừng đột ngột biến mất, sợi dây trong tay Thám trưởng Ngô nảy ngược lại một cái rồi thõng xuống mềm nhũn. Lão già đang dồn sức không kịp phản ứng, người ngả ngửa ra sau, lảo đảo suýt ngã. May mà tôi nhanh tay lẹ mắt xông lên đỡ lấy ông.
Trong giếng truyền lên tiếng "lạch cạch lạch cạch" nhẹ, như có thứ gì đó đang va đập liên hồi. Hai chúng tôi định thần lại, nín thở cùng ghé mắt nhìn vào trong giếng xem sức mạnh giữ sợi dây kia rốt cuộc từ đâu mà ra.
Dưới đáy giếng, sát mặt nước, có hai miếng gỗ đen thui hình chữ nhật đang xoay không ngừng. Theo đà xoay của chúng, hai đoạn dây thừng vốn xoắn như bím tóc cũng từng vòng từng vòng nới lỏng ra. Trong lúc xoay, hai thứ đó lúc thì va vào nhau, lúc thì đập vào thành giếng phát ra tiếng "lạch cạch".
Tôi cau mày hỏi: "Thứ gì vậy?" Dưới giếng ánh sáng yếu, hai thứ đó lại chuyển động liên tục nên nhất thời không nhìn rõ.
Thám trưởng Ngô không nói gì, mặt lầm lì, hai tay thay nhau kéo sợi dây lên từng đoạn một. Hai vật đen thui kia càng lúc càng gần miệng giếng, cuối cùng lộ ra diện mạo thật. Tôi thốt lên: "Đây là... linh bài?"
Thám trưởng Ngô chộp lấy hai thứ đó đưa ra khỏi giếng. Đúng là linh bài gỗ hình chữ nhật đen xì. Hôm qua theo danh sách Mạnh bà tử đưa, tôi đã mua tổng cộng ba tấm linh bài ở huyện, đây chính là hai trong số đó.
Hai đầu dây thừng thắt quanh cổ Mạnh bà tử được buộc chặt vào chân đế của hai tấm linh bài. Có thể tưởng tượng, khi hai tấm linh bài xoay quanh nhau, chúng sẽ kéo theo hai sợi dây thừng xoắn bện lại thành một trục. Trục dây xoắn đó thắt quanh cổ Mạnh bà tử càng lúc càng chặt, hoàn toàn có thể khiến bà ngạt thở mà chết.
Thám trưởng Ngô quan sát kỹ hơn tôi, ông lật hai tấm linh bài xem xét. Tôi cũng chú ý thấy mặt trước linh bài có viết chữ, một tấm viết "Linh vị Đỗ Vũ Hồng", tấm kia viết "Linh vị Chu Hán Sơn". Chữ viết bằng chu sa đỏ rực như máu, nổi bật trên nền gỗ đen u ám, trông vô cùng kinh dị.
Cái tên Đỗ Vũ Hồng tôi đã nghe A Chùy và Mạnh bà tử nhắc đến nhiều lần, còn Chu Hán Sơn này không khó đoán, hẳn chính là cha đẻ của Sở Vân — gã thợ săn quả cảm và tàn độc trong câu chuyện!
Thám trưởng Ngô nhìn hai cái tên trên linh bài, im lặng suy tư. Tuy đứng sát bên cạnh nhưng tôi không thể thấu hiểu ông đang nghĩ gì. Lát sau, lão già nhẹ nhàng treo linh bài lên thành giếng, rồi bắt đầu quan sát hiện trường trong sân.
Tôi cũng dõi theo động tác của ông. Lấy thi thể Mạnh bà tử làm trung tâm, chúng tôi đang đứng trong linh đường bao quanh bởi vải trắng và dây thừng, nhưng sợi dây nối giữa cây xà cừ và mái hiên đã đứt, vải trắng rơi vãi đầy quanh thi thể. Phía trước Mạnh bà tử là hương án mà tôi đã phụ giúp dựng đêm qua, nến đỏ và hương thơm trên đó đã cháy rụi, giữa hương án vẫn còn đặt một tấm linh bài.
Nếu tổ chức nghi lễ chiêu hồn, vật quan trọng nhất phải là linh vị của Đỗ Vũ Hồng và Chu Hán Sơn. Hôm qua danh sách của Mạnh bà tử có ba tấm linh bài, chắc là hai tấm dùng chính và một tấm dự phòng. Bây giờ hai tấm linh bài chính lại buộc vào sợi dây siết cổ nằm dưới giếng, còn tấm linh bài dự phòng lại xuất hiện trên hương án, sự sắp xếp này thật kỳ lạ.
Tấm linh bài trên hương án dường như cũng có chữ, nhưng nét chữ nhỏ nên đứng xa không nhìn rõ. Thám trưởng Ngô cũng phát hiện ra điều đó, ông bước về phía hương án. Tôi định đi theo thì ông giơ tay cản lại: "Cậu đừng đi lung tung, đứng yên tại chỗ, đừng chạm vào bất cứ thứ gì."
Tôi ngẩn người: "Tại sao?"
Lão nói: "Bảo vệ hiện trường."
Tôi cảm thấy bị xúc phạm, biện bạch: "Cháu cũng là thám tử mà!"
"Thám tử cái con khỉ." Thám trưởng Ngô tiếp tục dùng lời lẽ sỉ nhục tôi, ông tự mình đi tới hương án, không thèm ngoảnh đầu lại.
Tôi hậm hực hừ một tiếng nhưng cuối cùng vẫn đứng yên theo lệnh. Thám trưởng Ngô đi tới hương án, cầm tấm linh bài lên. Khi nhìn rõ chữ viết trên đó, ông lập tức kêu lên "Ơ?", đồng thời ngước mắt nhìn tôi.
Ánh mắt ông ban đầu đầy sự kinh ngạc và khó hiểu, rồi dần hiện lên vẻ lo âu và kinh hãi tột độ. Bị cái nhìn đó chằm chằm vào người, tôi thấy sởn gai ốc, thấp thỏm hỏi: "Có chuyện gì vậy ạ?"
Thám trưởng Ngô lật úp tấm linh bài xuống mặt bàn, như thể sợ tôi nhìn thấy chữ trên đó. Rồi ông phất tay bảo: "Cậu ra ngoài đi, đứng ngoài sân đợi tôi."
Lần này tôi không nghe lời nữa, vừa hỏi "Trên đó viết gì?" vừa sấn bước về phía hương án.
Thám trưởng Ngô chỉ tay về phía tôi, quát khẽ: "Đứng lại!" Giọng ông không to nhưng mang uy lực không thể cưỡng lại. Tôi như bị một sức mạnh vô hình chặn đứng, không thể tiến thêm một bước nào.
"Ra ngoài đợi tôi." Lão nhấn mạnh lần nữa. Tôi đối đầu với ông một lát, cuối cùng vẫn thua trước ánh mắt sắc lẹm đó. Chẳng còn cách nào, tôi lủi thủi quay người đi ra ngoài cổng.
Lão già tiếp tục khám xét trong sân, còn tôi chỉ biết đứng ngoài cổng nhìn vào vô vọng. Khoảng mười phút sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân rầm rập phía sau. Ngoảnh lại thấy một nhóm bảy tám người đang đi nhanh tới.
Dẫn đầu là một người mặc áo dài đi giày vải, phong thái nho nhã thoát tục, nhưng tôi nhìn thấy liền nảy sinh cảm giác chán ghét, bởi đó chính là Lăng Mộc Phong - chồng của Sở Vân. Theo sau hắn là vài gã đàn ông tay sai và bốn cảnh sát mặc sắc phục. Khi nhóm người này đến cách tôi chừng mười mét, một tên trong đó bước lên chỉ vào tôi hét lớn: "Chính là hắn!"
Tôi nhận ra đó là kẻ đã bám đuôi tôi đêm qua. Ngay sau tiếng hét, bốn cảnh sát lập tức lao về phía tôi. Tôi thấy cả hai gã cảnh sát béo và gầy từng "chăm sóc" mình cũng ở trong đó — lần này coi như những kẻ thù của tôi ở Phong An đã tụ tập đầy đủ.
Thấy họ hùng hổ như vậy, tôi theo bản năng lùi lại, quát hỏi: "Các người định làm gì?" Nhưng đám cảnh sát chẳng thèm đếm xỉa, họ ùa tới đè chặt lấy tôi như bắt tội phạm. Thấy tình thế không ổn, tôi gào to cầu cứu: "Thám trưởng Ngô! Thám trưởng Ngô!"
"Làm cái gì thế?" Lão già nghe tiếng liền từ trong sân thong thả bước ra, đanh mặt hỏi.
Gã cảnh sát gầy tiến lên chào rồi nói: "Có người báo án Mạnh bà tử bị hại chết, chúng tôi đến đây bắt hung thủ."
Thám trưởng Ngô chỉ vào tôi hỏi: "Ai bảo các người cậu ta là hung thủ?"
Gã cảnh sát gầy ngẩn người, không biết trả lời sao, bèn quay sang nhìn Lăng Mộc Phong cầu cứu. Lăng Mộc Phong bước lên, chắp tay chào lão Ngô: "Thám trưởng Ngô vất vả rồi." Thái độ rất mực lễ phép.
Thám trưởng Ngô nhìn hắn lạnh lạt: "Việc phận sự thôi, vất vả là đương nhiên."
Lăng Mộc Phong nói tiếp: "Nghe nói Mạnh bà tử bị hại, có chuyện đó không?"
Thám trưởng Ngô "ừ" một tiếng: "Tôi đang khám nghiệm hiện trường, các người kéo đến ồn ào thế này là muốn làm gì?"
Lăng Mộc Phong chỉ vào tôi nói: "Có người làm chứng, nói Phùng tiên sinh đây là người cuối cùng tiếp xúc với Mạnh bà tử đêm qua. Lăng mỗ suy đoán, Mạnh bà tử vì sao gặp nạn, do ai hại? Chuyện này Phùng tiên sinh chắc chắn rõ nhất. Vì vậy tôi đã báo án lên đồn. Mấy vị cảnh quan đây cũng vì nôn nóng phá án nên có chút đường đột bắt người, thật mạo phạm. Phùng tiên sinh, Lăng mỗ xin tạ lỗi với anh."
Nói xong, Lăng Mộc Phong thực sự cúi mình vái chào tôi một cái. Tôi chỉ "hừ" một tiếng, không thèm đoái hoài. Hắn đứng dậy nói tiếp: "Chỉ là chuyện đêm qua, Lăng mỗ vẫn muốn thỉnh giáo Phùng tiên sinh: rốt cuộc giữa anh và Mạnh bà tử đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Mạnh bà tử sáng sớm đã nằm chết giữa sân?"
"Sao tôi biết được?" Tôi trợn mắt gắt gỏng, "Lúc tôi đi Mạnh bà tử vẫn khỏe mạnh. Hai tên tay sai của anh mới là kẻ đứng ngoài này cả đêm. Có chuyện gì anh đi mà hỏi chúng, sao lại hỏi tôi?!"
"Anh nói gì thế?" Hai gã bám đuôi đêm qua nhảy xổ ra la hét, "Hai chúng tôi đứng ngoài này suốt, chưa từng bước vào sân một bước. Anh nói lúc đi bà lão không sao, ai làm chứng cho anh? Chúng tôi tận mắt thấy anh là người cuối cùng rời đi đêm qua, và sáng nay lại là người đầu tiên đến. Bảo cái chết của bà ấy không liên quan đến anh thì ai tin được?"
Lăng Mộc Phong đợi hai tên đó nói xong mới giả vờ khoát tay: "Các cậu đừng ồn. Có Thám trưởng Ngô ở đây, mọi việc cứ để ông ấy quyết định."
Thế là cả đám người đều đổ dồn ánh mắt về phía lão Ngô, như muốn ép ông ra quyết định. Lão già im lặng suy tư một lát, cuối cùng vẫy tay bảo: "Các người cứ đưa cậu ta về đồn trước, canh giữ cẩn thận — đợi tôi quay về sẽ thẩm vấn sau."
Tôi nghe vậy liền cuống lên, nghển cổ hét với lão: "Sao ông có thể tin lời chúng? Chúng đều cùng một giuộc cả, đây rõ ràng là vu oan giá họa mà!"
"Hiện tại hiềm nghi của cậu thực sự rất lớn, tôi dĩ nhiên phải áp dụng biện pháp. Nếu không phải cậu làm, sự thực sẽ trả lại trong sạch cho cậu; còn nếu đúng là cậu, thì cậu phải đền tội, không ai bảo vệ được đâu." Nói xong, Thám trưởng Ngô lại lẳng lặng quay vào trong sân, mặc kệ tôi vùng vẫy biện bạch thế nào.
Gã cảnh sát gầy bước tới trước mặt tôi, cười đểu giả: "Nghe rõ lời Thám trưởng Ngô rồi chứ? Đi thôi, hợp tác một chút cho nhẹ nợ." Bốn người vây quanh tôi, tôi biết phản kháng cũng vô ích, đành thở dài một tiếng, theo đám cảnh sát về đồn trấn.