Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Đánh về hướng Tây

❊ ❊ ❊

Gần như cùng lúc với tiếng gầm của súng bắn tỉa, một thùng đạn ở phía Tây nhà thi đấu lập tức phát nổ dữ dội. Không ít Lang Đạo bị nổ tung lên trời, sóng xung kích từ vụ nổ mang theo mảnh đạn vỡ vụn bắn tứ tung xung quanh, kết quả là cơ thể của vài tên Lang Đạo gần đó bị khoét ra những lỗ máu đáng sợ.

Sau khi khẩu Colt nổ súng, Linh không hề nhìn lại, thu súng bắn tỉa rồi lộn ngược người nhảy xuống dưới lầu. Trên người cậu buộc một sợi dây an toàn, đầu kia của sợi dây buộc chặt vào lan can sân thượng. Sau khi lao thẳng xuống gần mười tầng như vậy, dây an toàn đã đến giới hạn, giật mạnh một cái, hất cơ thể Linh bật ngược lên vài mét. Linh nhanh chóng dùng dao găm cắt đứt sợi dây, hai tay hai chân bám chặt vào tường ngoài, rồi như một con thạch sùng lớn mà trườn xuống.

Rất nhanh, cậu đáp xuống mặt đất, sau đó chạy với tốc độ 100km/h vòng qua đống đổ nát của thành phố, đi đến phía Đông nhà thi đấu.

Đại bản doanh của Lang Đạo đã loạn thành một đoàn, chúng chia bớt người đi cứu hỏa và vận chuyển số đạn dược còn lại sang nơi khác. Một đội Lang Đạo gào thét liên hồi lao ra khỏi nhà thi đấu, nhìn vũ khí mang theo trên người thì chắc là đi tìm Linh tính sổ. Chỉ là chúng không hề ngờ tới, Linh đã tiến vào nhà thi đấu từ hướng ngược lại.

Ghế ngồi trên khán đài nhà thi đấu gần như đã bị tháo dỡ sạch bách, những căn nhà tạm bợ được dựng bằng tôn và đinh tán đã chiếm lấy chỗ cũ. Khu vực phía Đông là nơi ở của Lang Đạo, bình thường vẫn có vài tên canh gác. Nhưng hiện tại nhân lực vốn đã ít, lại xảy ra sự kiện bị tập kích, lính canh đều chạy sang phía Tây hỗ trợ, thành ra lại tiện cho Linh. Linh khom người, linh hoạt men theo bóng tối của những căn nhà tôn mà xuyên qua đó. Mục tiêu của cậu là căn nhà cao nhất và lớn nhất ở phía Đông này, nếu Khải Lâm chưa chết, thì hẳn là cô ấy đang ở bên trong.

Khi đi đến căn nhà mục tiêu, cánh cửa lớn đột nhiên mở ra. Một tên Lang Đạo xách quần vội vã chạy từ trong nhà ra, hắn gào thét bằng thứ ngôn ngữ mà Linh không hiểu, phía Tây rất nhanh đã có người đáp lại. Thế là tên Lang Đạo chửi thề rồi nhanh chóng chạy về hướng Tây, lúc cánh cửa lớn khép lại chậm rãi, thì bị một bàn chân khẽ chặn lại. Linh trốn trong bóng tối, khả năng ẩn nấp của cậu cũng tốt như tay súng vậy, trừ khi là tay bắn tỉa cao cấp mới có đủ năng lực trinh sát để phát hiện ra Linh. Còn về phần đám Lang Đạo, trong mắt Linh chúng chẳng qua chỉ là mấy con gấu bạo ngược hình người mà thôi.

Linh lách mình vào trong nhà, trong phòng vang lên tiếng rên rỉ khe khẽ của người phụ nữ, xem ra tên Lang Đạo kia vừa mới làm chuyện tốt lành gì đó trong này. Bên trong căn nhà cũng giản lậu y như vẻ bề ngoài, chẳng có trang trí gì cả, chỉ có vài món đồ nội thất tìm được từ đống đổ nát điểm xuyết cho căn nhà tôn này.

Ở phía cuối căn nhà tôn đặt một chiếc giường lớn, rộng tới bốn năm mét, nhìn qua có vẻ là do hai ba chiếc giường hàn lại với nhau. Trên giường thấp thoáng có thể thấy một người phụ nữ, Linh bước tới, nhìn thấy hai tay của người phụ nữ này đều bị buộc dây da bò, mỗi tay buộc vào một bên giường. Người phụ nữ nhắm nghiền mắt, vẻ mặt đau đớn. Mái tóc màu trà bị mồ hôi làm ướt đẫm, đang dính chặt vào khuôn mặt.

Tuy gầy gò nhưng khuôn mặt vẫn còn thanh tú. Trên người không mặc quần áo, chỉ có vài mảnh vải che thân. Phần thân dưới lại mặc một chiếc váy dài, váy bị kéo lên một chút, để lộ ra đôi chân dài rắn chắc.

Dường như phát hiện ra sự có mặt của Linh, người phụ nữ khẽ mở mắt, nhưng thấy Linh không phải là Lang Đạo thì lập tức kinh ngạc.

Cô định mở miệng nói gì đó, Linh lập tức đưa tay ấn lên miệng cô, rồi làm hiệu ra dấu bảo cô đừng nói.

"Khải Lâm?" Linh hỏi.

Trong mắt người phụ nữ đan xen giữa nghi hoặc và ngạc nhiên mừng rỡ, cô gật đầu mạnh mẽ.

Linh buông tay đang ấn miệng cô ra, nói: "Tôi thay Victor đến cứu cô đây."

Cậu vừa nói vừa cởi dây trói cho Khải Lâm. Nhưng khi cậu định đỡ Khải Lâm dậy, trong khoảnh khắc tiếp xúc với người phụ nữ này, đầu ngón tay Linh bỗng truyền đến cảm giác tê dại, đó là tín hiệu của kịch độc. Điều này khiến cậu theo phản xạ thần kinh mà rụt tay lại, rồi nhìn Khải Lâm đầy kinh nghi bất định.

"Anh đi đi." Khải Lâm yếu ớt nói: "Tôi sắp không xong rồi, biết Victor vẫn chưa từ bỏ tôi, tôi rất vui. Vậy là đủ rồi, anh đi đi. Tôi không cứu được nữa đâu, lũ súc sinh đó sau khi chơi chán chê tôi, mỗi ngày đều ép tôi uống thuốc hưng phấn hệ thần kinh chứa bức xạ mạnh. Tuy liều lượng rất ít, nhưng nửa năm nay, tôi đã không thể xuống giường được nữa. Cơ thể tôi tuy không thể cử động, nhưng cảm giác lại nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều, chúng thích vừa làm nhục tôi vừa nhìn biểu cảm của tôi để tiêu khiển, tôi sống như một con chó hèn mạt, bộ dạng này của tôi, không thể để Victor nhìn thấy..."

Khải Lâm nói một hơi nhiều như vậy, liền há miệng thở dốc. Nơi khóe miệng, còn có tơ máu hòa lẫn với nước bọt trào ra, đó là triệu chứng các cơ quan tạo máu trong cơ thể đã hoại tử. Linh không phải bác sĩ, nhưng cũng có thể cảm nhận được sinh cơ trên người Khải Lâm đã đến lúc dầu cạn đèn tắt. Đổi lại là người khác e rằng đã chết từ lâu rồi, không biết là thứ gì đã chống đỡ cho cô sống đến tận bây giờ.

"Giúp tôi, lấy chiếc nhẫn này đưa cho Victor." Khải Lâm nhìn chiếc nhẫn bạc trên tay phải mình: "Xin hãy nói với anh ấy, phải sống thật tốt. Khải Lâm... mãi mãi yêu anh ấy."

Linh cẩn trọng tháo nó xuống, rồi cất vào túi áo sát người.

Khải Lâm hít sâu một hơi, nở nụ cười nói: "Được rồi, bây giờ xin anh hãy giết tôi đi."

Khoảnh khắc này, người phụ nữ đã sắp đi đến cuối đường đời này, lại tỏa ra vẻ đẹp chưa từng có. Gương mặt cô an tường, thánh khiết như thiên thần. Linh rút dao găm ra, lần đầu tiên cảm thấy do dự.

"Tin tôi đi, anh đang giúp một người phụ nữ đáng thương kết thúc cuộc đời bất hạnh này. Hay là, anh muốn nhìn thấy lũ súc sinh đó dùng thuốc duy trì mạng sống của tôi, rồi tiếp tục chà đạp cơ thể tôi hơn?" Khải Lâm mỉm cười nói, làn da cô bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ ửng bất thường, mà lỗ chân lông và đôi mắt cũng bắt đầu rỉ máu.

Nếu Linh không ra tay, thì Khải Lâm còn có thể sống thêm một hai ngày nữa. Nhưng sự hoại tử của các mô cơ thể sẽ khiến hệ thần kinh nhạy cảm của cô phải chịu đựng sự đau đớn gấp bội người thường.

Dao găm vung lên, rồi đâm xuống nhanh như chớp. Linh dùng thủ pháp chính xác và nhanh chóng cắt đứt sự liên kết giữa tim và mạch máu của Khải Lâm, với tốc độ nhanh nhất, nỗi đau ít nhất, để người phụ nữ này yên bình trút hơi thở cuối cùng trong căn nhà tôn này.

Bàn tay nắm dao găm của Linh chưa bao giờ siết chặt đến thế, một nỗi bi ai không thể diễn tả bằng lời như tảng đá lớn đè nặng khiến cậu nghẹt thở. Khoảnh khắc này Linh rất muốn giết sạch đám Lang Đạo bên ngoài, nhưng cậu vẫn lặng lẽ dùng ga trải giường bọc lấy thi thể Khải Lâm, rồi dùng dây buộc cô vào người mình.

Dù Khải Lâm đã chết, cậu vẫn phải đưa cô về cho Victor. Thi thể của cô nên được hỏa táng, ngọn lửa sẽ thiêu rụi mọi nhơ bẩn trên người cô. Còn tro cốt nên được chôn cất trong nghĩa trang mà Victor đã chuẩn bị cho cô, như vậy hai người có thể đoàn tụ theo một cách khác. Tóm lại dù thế nào đi nữa, Khải Lâm cũng không nên tiếp tục ở lại trong tay lũ Lang Đạo, để rồi thi thể lại bị chúng lấy ra làm trò tiêu khiển biến thái.

Khi Linh cõng Khải Lâm mở cửa bước ra, một tên Lang Đạo vừa vặn quay về. Thấy tình cảnh này, tên Lang Đạo đưa tay sờ vào khẩu súng bên hông. Linh lại lao thẳng vào lòng hắn, dao găm lặng lẽ cắt đứt cổ họng hắn, rồi một cước đá văng hắn ra ngoài cửa.

Linh bước ra khỏi căn nhà tôn, nỗi bi thương to lớn không thể chịu đựng nổi trong lòng khiến cậu không kìm được mà ngửa mặt lên trời gào thét, tựa như một con sói bị thương trên hoang dã.

Tiếng gào thét thu hút sự chú ý của những tên Lang Đạo khác, chúng chửi bới cầm lấy vũ khí ùa về phía căn nhà tôn.

Đôi mắt Linh đỏ ngầu, một khẩu súng lục và một khẩu shotgun lần lượt xuất hiện trên hai tay.

Cậu nhất định sẽ rời khỏi nơi này, không ai có thể ngăn cản cậu!

[Dịch từ bản vi] ChuongId:65
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.