Đêm, trăng sáng sao thưa, ánh trăng trong vắt, tựa như ngọc bích treo giữa không trung, rải xuống hào quang bạc, vài ngôi sao sáng điểm xuyết. Trong hồ Thấm Tâm, sóng nước dập dềnh, dưới ánh trăng phản chiếu ra từng gợn sóng lấp lánh. Nơi này rất yên tĩnh, vạn vật không một tiếng động. Trên hòn đảo nhỏ giữa hồ, kết giới màu tím đỏ giống như một quả cầu ánh sáng, bao bọc toàn bộ hòn đảo. Ánh sáng màu tím đỏ lượn lờ, tuy không quá chói mắt nhưng trong đêm lại vô cùng nổi bật.
Trong kết giới, trên một tảng cự thạch ở nơi cao nhất giữa hòn đảo, Ninh Thái Thần ngồi xếp bằng. Hắn không lập tức bế quan nhập định mà trong tay lại cầm một cuốn cổ kinh!
"Tam Sinh Kinh", đây là thứ có được lúc trảm sát Trương Giác, cùng với "Lôi Đế Pháp Kinh". Tuy nhiên cuốn cổ kinh này lúc trước hắn chỉ đọc qua loa vài lần, sau đó liền để đó. Lúc này lại cầm cuốn cổ kinh lên, vì hắn đang khẩn thiết hy vọng thực lực của bản thân có thể nâng cao thêm một tầng lầu.
Lần trước nam hạ, trước tru diệt Nga Mi, sau diệt Minh Đài, nhìn qua thì phong quang, cũng đúc nên uy danh của hắn, vượt xa các cự đầu, một bước nhảy vọt trở thành tồn tại ở tầng thứ của Hạng Vũ. Thế nhưng hắn biết, bản thân bây giờ, cảnh giới không tính là Cực Cảnh, thậm chí cự đầu cũng không phải. Về chiến lực, nhiều người so sánh hắn với Hạng Vũ, có lẽ chiến lực hiện tại của hắn có thể sánh ngang Cực Cảnh, nhưng nếu thực sự tranh phong với Hạng Vũ, hắn cảm thấy, phần thắng của mình sẽ không quá ba thành.
Hơn nữa, dù cho hắn có thể sánh ngang Cực Cảnh thì đã sao? Doanh Chính một trăm năm trước mạnh mẽ biết bao, người đứng đầu thiên hạ được công nhận, được xưng là tồn tại gần với chứng đạo nhất, thậm chí thực lực đã vượt qua Cực Cảnh, có thể cứng đối cứng với Cực Đạo Thần Binh hồi phục toàn diện. Thế nhưng thì sao, cuối cùng chẳng phải vẫn bị vây giết ở sông Trường Giang, máu nhuộm sơn hà đó sao.
Trong lòng Ninh Thái Thần có một mối nguy cơ to lớn, một phần đến từ Côn Luân. Tru Tiên Kiếm lúc trước chưa hồi phục đã có phong mang tuyệt thế, thật sự hồi phục thì sẽ khủng bố đến mức nào? Trong truyền thuyết, khi xưa Tiệt Giáo có bốn thanh sát kiếm: Tru Tiên Kiếm, Lục Tiên Kiếm, Tuyệt Tiên Kiếm, Hãm Tiên Kiếm. Bốn kiếm hợp nhất tạo thành Tru Tiên Kiếm Trận có thể tru sát Chân Tiên. Chỉ riêng một thanh Tru Tiên Kiếm chưa hồi phục đã khủng bố như vậy, nếu bốn kiếm cùng xuất thế, hồi phục toàn diện thì sẽ như thế nào, sợ rằng thực sự có uy năng thí tiên đồ thần. Đây mới chỉ là Tiệt Giáo, vậy còn Xiển Giáo đứng ngang hàng với Tiệt Giáo năm xưa thì sao? Côn Luân là hậu thế của Tiệt Giáo, Xiển Giáo, rốt cuộc ẩn chứa nội tình khủng bố đến nhường nào, ai có thể tưởng tượng được? Hơn nữa hai cỗ khí thế bộc phát từ núi Côn Luân lần trước cũng không hề yếu hơn hắn chút nào, Côn Luân Thần Sơn, đây tuyệt đối là một thế lực khủng bố đến cực hạn.
Còn có cự đầu có ấn ký màu xanh nơi mi tâm xuất hiện lần trước, và Phật môn, đại giáo này lúc nào cũng có thể tiến vào Thần Châu. Ngày xưa từng ngang hàng với Tiệt Giáo, Xiển Giáo, Minh Đài Tự phần lớn chính là hòn đá dò đường của Phật môn khi tiến vào Thần Châu, lại bị hắn diệt trừ, đây là một phần đại nhân quả, đã định trước là khó mà thiện liễu. Hơn nữa, những thứ này cũng chỉ là một phần nổi lên mặt nước mà thôi...
Nước Thần Châu quá sâu, cho dù mạnh như Ninh Thái Thần hiện tại cũng cảm thấy một mối đại nguy cơ. Hắn có dự cảm, không lâu nữa chiến cục Thần Châu mở ra sẽ là một cảnh tượng khó có thể tưởng tượng nổi, tàn khốc hơn nhiều so với chư hầu tranh bá trước kia, thậm chí vượt ra ngoài sự tưởng tượng của hắn. Loạn thế xuất anh hào, thời đại càng hỗn loạn, thường lại càng có những tồn tại khủng bố nhảy ra.
Ninh Thái Thần không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, bởi vì hắn không thể dự đoán tương lai, điều hắn có thể làm là nắm chắc hiện tại.
Thực lực, dù là trong thái bình thịnh thế hay thời loạn lạc khói lửa, đều là căn bản để lập thân, đặc biệt là loạn thế, thực lực càng tỏ ra quan trọng.
Ninh Thái Thần khao khát, khao khát thực lực tiến thêm một bước, đạt tới Cực Cảnh, thậm chí vượt qua Cực Cảnh, chiến lực đạt tới tầng thứ của Doanh Chính một trăm năm trước, thậm chí trở thành tầng thứ của Tam Hoàng Ngũ Đế, một thân sức mạnh, độc đoán càn khôn, nhìn xuống cổ kim, chân chính vô địch thiên hạ, không sợ hãi điều gì, một thân sức mạnh có thể hoành tảo cửu thiên thập địa.
Hắn văn, võ, đạo tam tu, phân biệt đạt tới cảnh giới Đại Nho, Võ Đạo Thần Thông, Nguyên Thần Đại Tu, tính là cùng cảnh giới, thực lực đã đạt tới một đỉnh điểm. Muốn tiến thêm một bước là ngàn khó vạn khó, rất khó có thể tiến thêm, trừ khi hắn ngộ ra đạo của mình, trở thành cự đầu chân chính. Đến lúc đó, Ninh Thái Thần tự tin, thực lực của mình tuyệt đối sẽ là một bước nhảy vọt. Hiện tại hắn đã có chiến lực sánh ngang Cực Cảnh, thật sự trở thành cự đầu, có lẽ chiến lực có thể đuổi kịp Doanh Chính năm xưa. Đến lúc đó, không nói tới hoành tảo thiên hạ, nhưng cũng không còn mấy điều đáng sợ, trừ khi giống như loạn Bách Gia năm xưa, gần như hơn nửa cao thủ thiên hạ cùng vây giết hắn, còn động dụng cả Cực Đạo Thần Binh hồi phục toàn diện.
"Tam Sinh Kinh, Tam Sinh, quá khứ thân, hiện tại thân, tương lai thân..."
Lật mở từng trang Tam Sinh Kinh, Ninh Thái Thần cẩn thận nghiên cứu, cuốn cổ kinh này rất bất phàm, những thứ và pháp môn ghi chép bên trong dù là Ninh Thái Thần cũng cảm thấy kinh tâm động phách.
Theo ghi chép trên kinh thư, con người có tiền kiếp và kiếp này, quá khứ thân, hiện tại thân, tương lai thân, đây là một luân hồi. Tiền kiếp kiếp này, cứ tuần hoàn lặp đi lặp lại như vậy, đấu tranh trong khổ hải thời gian, vĩnh viễn không thoát ra được. Điều này rất giống với thuyết nhân quả luân hồi của Phật môn, kiên trì tin vào luân hồi, kiên trì tin rằng sinh mệnh luân hồi cũng giống như bốn mùa thay đổi, cỏ cây khô vinh vậy.
Ninh Thái Thần cẩn thận nghiên cứu, hắn không biết liệu có luân hồi thật hay không. Nếu có luân hồi, tiền kiếp của mình là gì, kiếp sau lại sẽ ra sao, bản thân xuyên việt đến thế giới này, tự thân có tính là luân hồi hay không? Trái Đất kiếp trước chính là kiếp trước của mình, nếu đây là luân hồi, tại sao mình lại có thể nhớ lại ký ức kiếp trước.
Ninh Thái Thần không chắc chắn, cho dù đạt tới cảnh giới này của hắn, đối với người bình thường đã giống như thần minh, thế nhưng bọn họ cũng chỉ là đang đấu tranh trong khổ hải thời gian mà thôi, cũng không dám khẳng định về luân hồi. Đế hoàng cổ xưa còn không thể nhìn thấu luân hồi, huống chi là hắn hiện tại. Mắt không chớp nhìn cuốn cổ kinh, từng chữ một đọc kỹ, Ninh Thái Thần có một loại kinh tâm. Cuốn cổ kinh này thật sự rất kinh người, giảng giải về Tam Sinh, theo cách nói trên đó, trảm đi quá khứ, hiện tại, tương lai tam thế thân, là có thể thấy được Chân Ngã, nhảy thoát khỏi luân hồi, cấn cổ trường tồn.
Từ xưa đến nay, ai có thể trường thịnh không suy, cùng nhật nguyệt huy hoàng, cùng tuế nguyệt tồn tại? Không có ai, tuổi thọ của đế hoàng cổ xưa cũng chỉ là ngàn năm. Thế nhưng cuốn cổ kinh này lại đang giảng giải về Tam Sinh, theo đuổi pháp trường sinh.
Ninh Thái Thần kinh tâm, tuy nhiên hắn biết, cuốn cổ kinh này không hoàn chỉnh, cũng không phải là bị tàn khuyết, mà là bản thân cổ kinh chưa được sáng tạo hoàn thành. Giống như một môn bảo thuật, chỉ mới là phác thảo, cuốn cổ kinh này cũng là như vậy. Giảng giải về pháp Tam Sinh, trảm đi quá khứ thân, hiện tại thân, tương lai thân của mình, là có thể thấy được Chân Ngã, nhảy thoát khỏi luân hồi, trong tuế nguyệt trường tồn. Điều này rất giống với một môn cổ pháp trong truyền thuyết, truyền thuyết kể rằng, thời đại thần thoại, có một tồn tại sáng tạo ra một môn pháp, có người gọi là Trảm Tam Thi pháp, trảm đi Thiện thi, Ác thi và Tự ngã thi của mình. Tồn tại đó cũng nhờ môn pháp này mà chứng đạo, được tôn xưng là Đạo Tôn, chí tôn trong đạo. Lại có người xưng hô môn pháp này là Nhất Khí Hóa Tam Thanh, bởi vì trong truyền thuyết, ba thi đã trảm đi không hề tiêu tán, ngược lại còn có chiến lực của bản tôn. Một khi thi triển môn pháp này, tương đương với bốn người mình cùng chiến đấu với kẻ địch. Trảm Tam Thi, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, môn cổ pháp này siêu phàm, cũng bởi vì môn pháp này, rất nhiều người suy đoán, Đạo Tôn có lẽ là người mạnh nhất trong số những tồn tại chứng đạo cổ kim, bởi vì môn pháp này quá biến thái. Nhất Khí Hóa Tam Thanh, tương đương với bốn người mình, ai có thể tranh phong?
Ninh Thái Thần không biết môn cổ pháp này với Trảm Tam Thi pháp trong truyền thuyết có gì khác biệt hay không, bởi vì hắn chưa từng được chứng kiến cái gọi là Trảm Tam Thi pháp.
"Quá khứ, tương lai, hiện tại, thế gian này thực sự có luân hồi sao? Cho dù có luân hồi, ký ức tiền kiếp đã sớm tan biến, vậy thì vẫn là mình sao?"
Ninh Thái Thần tự nói với chính mình, thế nào là luân hồi, vạn vật thay đổi, cỏ cây khô vinh, thế nhưng cho dù thực sự có luân hồi, đánh mất ký ức tiền kiếp, còn có thể coi là chính mình hay sao? Cho dù cùng một chỗ, cùng một địa điểm, cùng một cái cây, cùng một đầu cành, chiếc lá xanh mọc ra năm nay, lẽ nào ngươi còn có thể nói đây chính là chiếc lá xanh của năm ngoái sao?
Luân hồi tam sinh, tam sinh tam thế, sau ba kiếp lại là gì?
Ninh Thái Thần không rõ ràng. Vừa xem ghi chép trên cổ kinh, vừa kết hợp với cảm ngộ của bản thân, Tam Sinh Kinh tuy tên là Tam Sinh, chú trọng việc trảm đi quá khứ thân, hiện tại thân, tương lai thân, trảm đi tam thế thân để thấy Chân Ngã, nhưng lại không trọn vẹn. Cuốn cổ kinh này không biết là do ai viết, nhưng Ninh Thái Thần nhìn ra được, vẫn chưa hoàn thành. Trên đó chỉ ghi chép phương pháp trảm đi quá khứ thân, tương lai thân, còn hiện tại thân làm sao để trảm, lại nói rất mơ hồ, không có phương pháp cụ thể, chỉ là một vài ngôn ngữ kiểu giả thuyết. Có thể thấy được, người viết cuốn Tam Sinh Kinh này lúc đầu cũng chưa hoàn thành triệt để việc sáng tác cuốn cổ kinh này, phần lớn chính bản thân ông ta cũng không rõ ràng làm sao để trảm Tự ngã thân.
Đây là một môn pháp chưa sáng tác hoàn thành, tuy nhiên Ninh Thái Thần quyết định tu luyện, bởi vì cuốn cổ kinh này thực sự rất bất phàm. Phương pháp trảm đi quá khứ thân, tương lai thân đều có ghi chép, chứng minh pháp này khả thi. Còn phương pháp trảm đi hiện tại thân ở phía sau, đó đã là chuyện của tương lai. Chuyện tương lai, sau này hãy nói. Xe đến trước núi ắt có đường, cho dù không có đường, chính mình cũng phải đi ra một con đường.
"Từ xưa đến nay, các đế hoàng cổ đại, không ai không phải là tự đi ra con đường của mình, sáng tạo ra pháp của mình. Ninh Tiến Chi ta một đời, quật khởi ở Sâm huyện, ba năm từ một thư sinh nghèo khó trở thành một chủ nhân quốc gia, nhìn xuống thiên hạ, túng quan cổ kim, Ninh Tiến Chi ta từng yếu hơn người khác bao giờ? Con đường của ta, đạo của ta, cũng phải là độc nhất vô nhị, không yếu hơn người."