Tội Ác Của Huân Tước Arthur Savile Và Các Truyện Ngắn Khác

Lượt đọc: 191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương VI

❊ ❊ ❊

Khoảng mười phút sau, tiếng chuông vang lên báo hiệu bữa trà của gia đình, và khi Virginia không xuống nhà, bà Otis sai người hầu đi gọi cô. Một lát sau, anh ta trở lại và nói rằng anh ta không thể tìm được cô Virginia ở đâu cả. Virginia vẫn thường mặc đồ cưỡi ngựa ra vườn mỗi tối để hái hoa bày bàn ăn nên lúc đầu bà Otis không thấy gì bất thường cả. Cho đến tận sáu giờ vẫn chưa thấy Virginia xuất hiện, bà bắt đầu thấy bồn chồn và bảo mấy cậu con trai ra ngoài tìm cô trong khi bà và ông Otis tìm hết các phòng trong nhà. Đến sáu rưỡi tối, các cậu trai trở về nhưng họ không tài nào tìm được một dấu vết của Virginia. Cả gia đình bắt đầu căng thẳng nhưng họ đều không biết cần phải làm gì, đúng lúc ông Otis chợt nhớ ra mấy ngày trước ông đã cho một nhóm người Di Gan cắm trại trong trang viên. Ông cùng với cậu con trai cả và hai người làm vội vã đến Blackfell Hollow là nơi những người Di Gan dừng chân. Công tước Chesire lo lắng tột độ, nài nỉ được đi cùng ông Otis nhưng bị chối từ vì ông lo sợ có thể sẽ xảy ra xô xát ở đó. Đến nơi, ông mới phát hiện ra rằng nhóm Di Gan đã đi mất, vừa mới ngay đây thôi vì lửa vẫn còn đang cháy dở và một vài chiếc đĩa vẫn đang nằm trên bãi cỏ. Cử Washington và hai người làm đi dò tìm trong hạt, ông chạy về nhà, đánh điện tín cho tất cả các thanh tra cảnh sát trong hạt, bảo họ tìm kiếm một cô gái nhỏ bị nhóm người Di Gan bắt cóc. Ông ra lệnh thắng ngựa sẵn sàng và sau khi cố nài vợ cùng ba cậu con trai ngồi xuống dùng bữa tối, ông chạy xe xuống đường Ascot với một người giữ ngựa. Ông đã phi xe được chừng hai dặm thì nghe tiếng ngựa đuổi gấp phía sau và khi quay lại, ông thấy vị Công tước trẻ tuổi đầu trần đang phi như bay trên con ngựa pô ni của mình, khuôn mặt ửng hồng. “Tôi vô cùng xin lỗi, thừa ngài Otis,” chàng trai trẻ hổn hển, “nhưng tôi không thể ăn được gì khi Virginia vẫn mất tích. Xin đừng nổi giận với tôi; nếu ngài đồng ý cho chúng tôi đính hôn từ năm ngoái thì những rắc rối này đã không xảy ra. Ngài không đuổi tôi về chứ, thưa ngài? Tôi không thể về được! Tôi sẽ không về đâu!”

Ngài Công sứ không thể không mỉm cười trước chàng trai ưa nhìn bộp chộp và thực lòng xúc động trước tấm chân tình của chàng dành cho Virginia. Tựa vào con ngựa của mình, ông thân mật vỗ vai chàng trai trẻ và nói. “Được thôi Cecil, nếu không về thì chắc hẳn là cậu sẽ đi cùng tôi, nhưng đến Ascot tôi sẽ phải kiếm cho cậu một cái mũ mất.”

“Ôi, ngài đừng bận tâm đến chuyện mũ nón. Tôi chỉ cần Virginia quay về thôi!” vị Công tước trẻ tuổi thốt lên cười và họ phi nước kiệu đến ga xe lửa. Ở đây ông Otis hỏi vị trưởng ga xem có ai thấy Virginia xuất hiện ở sân ga hay không nhưng chẳng có tin tức gì của cô cả. Vị trưởng ga đánh điện liên tục và đảm bảo rằng họ sẽ để mắt kĩ để tìm cô gái và sau khi mang đến cho vị Công tước một chiếc mũ của người bán vải nỉ vừa giải nghệ, ông Otis rời xe đến Bexley, một ngôi làng cách đó khoảng bốn dặm nơi thường gặp nhiều dân Di Gan lai vãng. Ở đây, họ đánh thức viên cảnh sát địa phương nhưng cũng chẳng có được thêm thông tin gì từ anh ta. Sau khi dạo một vòng quanh bãi đất trống, họ quay ngựa trở về và đến lâu đài lúc mười một giờ đêm, mệt rã rời và trái tim như tan thành từng mảnh. Họ cảm thấy Washington và cặp song sinh đang đứng chờ ngoài cửa với cây đèn lồng trong tay vì đường vào nhà tối thui. Chẳng có dấu vết nào của Virginia cả. Nhóm Di Gan đã bị bắt ở cánh đồng Brockleys, nhưng cô không ở cùng họ và họ giải thích rằng vì nhầm ngày phiên chợ Chorton nên họ phải vội vã rời đi như vậy để khỏi đến muộn. Sự thật là họ rất buồn khi biết tin Virginia biến mất vì họ rất cảm kích sự rộng lượng của ông Otis đã cho họ cắm trại trong lãnh địa của ông và họ cử bốn người ở lại cùng để giúp việc tìm kiếm. Cầu treo được kéo lên, mọi chỗ trong lâu đài đều đã được tìm qua nhưng vẫn không có kết quả gì. Rõ ràng là đêm nay họ vẫn chưa tìm được Virginia. Ông Otis và các chàng trai rầu rĩ tột độ đi lên nhà, xà ích lặng lẽ theo sau với hai con ngựa và một chú pô ni. Trong sảnh chính, họ gặp một nhóm gia nhân đang sợ hãi vô cùng, nằm trên ghế bành là bà Otis, gần như bất tỉnh trong trang thái kinh hoảng thất thần, trán đẫm dầu được bà quản gia già xức lên. Ông Otis nài nỉ bà phải ăn thứ gì đó và ra lệnh nhà bếp chuẩn bị một bữa ăn nhẹ cho cả đoàn. Bữa ăn diễn ra trong không khí buồn bã, chẳng mấy ai nói câu gì, đến cả cặp song sinh cũng lặng thinh sợ hãi vì chúng rất yêu quý chị gái mình. Khi mọi người đã ăn xong, ông Otis, bất chấp lời khẩn nài của ngài Công tước trẻ, lệnh cho tất cả mọi người đi ngủ vì đêm nay cũng chẳng làm được gì thêm nữa, và sáng mai, ông sẽ điện cho Scotland Yard đề nghị cử ngay mấy vị thám tử đến đây. Vừa khi tất cả mọi người rời phòng ăn, tiếng chuông báo nửa đêm điểm từ tháp đồng hồ và khi tiếng chuông cuối cùng vừa gõ, họ nghe thấy một tiếng vỡ và một tiếng khóc bất ngờ thét lên, một tia sét kinh hoàng giáng xuống ngôi nhà, một âm thanh khủng khiếp vang vọng trong không khí, một tấm ốp gỗ đầu cầu thang bay ngược vào trong với tiếng động ầm ĩ, từ đó, Virginia bước ra, khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt, tay cầm một chiếc hộp nhỏ. Tất cả mọi người vội chạy ùa đến chỗ cô. Bà Otis ôm choàng lấy cô, ngài công tước phủ kín khuôn mặt cô bằng những nụ hôn mãnh liệt còn cặp song sinh sung sướng nhảy nhót như điên quanh mọi người.

“Ơn chúa! Virginia, con đã ở đâu?” Ông Otis nói, vẻ giận dữ, tưởng rằng cô đã chơi trò trẻ con nào đó để lừa họ. “Cecil và ta đã phải đi vòng quanh hạt để tìm con, còn mẹ con thì đã hoảng sợ vô cùng. Từ nay con không được đùa như thế này nữa.”

“Trừ có con ma, trừ có con ma!” cặp song sinh ré lên cười.

“Ôi, con yêu của mẹ, ơn chúa là đã tìm được con rồi, con không bao giờ được rời mẹ nửa bước nữa,” bà Otis lẩm bẩm khi ôm hôn đứa con đang run rẩy của mình, và vuốt nhẹ lên mái tóc vàng óng của cô.

“Ba ơi!” Virginia nói nhỏ. “Con đã ở cùng với con ma. Ông ấy đã chết, ba phải tới gặp ông ấy. Ông ấy đã cư xử rất tệ nhưng đã xin lỗi vì tất cả những gì ông ấy làm, ông ấy còn đưa con chiếc hộp chứa toàn những trang sức rất đẹp này trước khi chết.”

Cả gia đình đăm đăm nhìn Virginia trong một sự im lặng kinh ngạc, nhưng cô vẫn rất nghiêm nghị và từ tốn; quay người lại, Virginia dẫn họ qua một lối đi xuyên tường xuống một hành lang hẹp bí mật, Washington cầm theo một ngọn nến nhặt được trên bàn. Cuối cùng, họ đến được cánh cửa gỗ sồi lớn đóng đinh gỉ. Khi Virginia vừa đưa tay ra chạm nhẹ, cánh cửa mở ra trên chiếc bản lề nặng nề của nó và mọi người bước vào một căn phòng thấp có mái vòm và một chiếc cửa sổ cũ nát bé xíu. Gắn trên tường là một cặp vòng sắt lớn xích một bộ xương hốc hác nằm vươn dài suốt cả mặt sàn đá. Bộ xương có vẻ như đang muốn túm lấy chiếc khay và bình đựng nước kiểu cũ nằm ngoài tầm với bằng những ngón tay dài xương xẩu của mình. Chiếc bình hẳn đã từng đựng nước vì bên trong nó phủ một lớp rêu xanh. Trên chiếc khay chẳng còn gì ngoài một lớp bụi. Virginia quỳ xuống bên cạnh bộ xương, chắp đôi tay nhỏ bé của mình lại, bắt đầu lặng lẽ cầu nguyện trong khi tất cả những người còn lại nhìn tấn bi kịch khủng khiếp này và băn khoăn tự hỏi trước bí mật vừa được hé ra trước mắt họ.

“Ô kìa!” một trong hai anh em sinh đôi la lên, cậu đã nhìn ra ngoài cửa sổ để cố tìm xem cái gì cứ đu đưa ngoài căn phòng. “Nhìn kìa! Cây hạnh nhân già đã trổ hoa. Con nhìn thấy những bông hoa rất rõ dưới ánh trăng.”

“Thế là Chúa đã tha thứ cho ông ấy!” Virginia từ tốn nói và đứng dậy, một tia sáng đẹp đẽ như ngời lên trên khuôn mặt cô.

“Em thật là một thiên thần!” vị Công tước trẻ thốt lên, choàng tay qua cổ cô gái và âu yếm hôn cô.

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện. Chúng t
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.