Tội Ác Của Huân Tước Arthur Savile Và Các Truyện Ngắn Khác

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương III

❊ ❊ ❊

Mười hai giờ trưa Huân tước Arthur mới thức giấc. Mặt trời xối nắng qua tấm rèm cửa bằng lụa màu ngà. Anh đứng dậy nhìn ra cửa sổ. Nắng nóng lan tỏa khắp thành phố. Những mái nhà như phủ một lớp xám bạc. Vậy mà đám trẻ vẫn chạy nhảy nô đùa trên thảm cỏ xanh như đàn bướm trắng. Ngoài phố, dòng người nối tiếp nhau tới công viên. Dường như chưa bao giờ cuộc sống lại đẹp đẽ đến thế, và cũng chưa bao giờ những điều xấu lại ở khuất xa như vậy.

Người hầu bưng tới cho anh một cốc sô cô la đặt trên khay. Sau khi uống xong, anh đẩy rèm cửa dày bằng nhung màu quả đào về một bên rồi vào phòng tắm. Ánh nắng chiếu qua ô cửa, qua những phiến đá mã não mỏng trong suốt, rọi xuống bồn tắm cẩm thạch, khiến mặt nước lấp lánh như hàng ngàn viên đá mặt trăng. Huân tước Arthur hụp đầu xuống nước. Nước mát ùa qua vai, lên cổ rồi luồn vào tóc anh. Anh muốn nhờ nước rửa sạch những ký ức đáng hổ thẹn của mình. Khi bước ra khỏi bồn tắm, anh cảm thấy tâm hồn thư thái hơn. Cơ thể anh tràn ngập một trạng thái thể chất viên mãn, tươi mới – điều thường xảy đến với những thể trạng được khuôn đúc khéo léo; bởi giống như lửa, các giác quan có khả năng tàn phá cũng như thanh tẩy bất cứ khi nào nó muốn.

Sau bữa ăn sáng, anh thả mình trên đi văng, châm một điếu thuốc. Trên bệ lò sưởi trải vải gấm thêu kim tuyến cầu kì dựng một bức ảnh to của Sybil Merton. Anh gặp nàng lần đầu trong buổi khiêu vũ ở nhà Phu nhân Noel. Mái đầu nhỏ nhắn, tao nhã hơi ngả về một bên, như thể cái cần cổ thanh mảnh kia phải khó khăn lắm mới nâng đỡ được chừng ấy vẻ đẹp kết tụ. Đôi môi hé mở sinh ra để cất lên những làn điệu dịu ngọt. Đôi mắt mơ màng, hứng khởi với cuộc sống, phát lộ những êm ái thuần khiết của thì con gái. Vẻ dịu dàng, mềm mại của nàng trong bộ váy áo lụa Trung Quốc bó sát vào người cùng với chiếc quạt to hình lá cây trong tay nàng làm anh liên tưởng đến câu chuyện công chúa được tìm thấy trong rừng ô liu vùng Tanagra. Phong thái nàng có nét yêu kiều, duyên dáng của một cô gái Hy Lạp. Nàng không phải tạng người nhỏ nhắn song thân hình thật cân đối – một điều hiếm có ở thời buổi mà những người con gái đồng lứa hoặc là phát phì hoặc là nhỏ thó. Huân tước Arthur ngắm nhìn bức ảnh của nàng, lòng ngập tràn nỗi sầu khổ vì tình yêu. Anh chỉ mong được sống cùng nàng, nhưng số phận thật trớ trêu. Một kẻ giết người làm sao còn xứng đáng đón nhận tình yêu được nữa. Tội của anh còn nặng hơn tội phản bội Chúa Jesus của Judas, tồi tệ hơn những tội trạng mà Borgia thường hay mơ thấy. Hạnh phúc nào còn đón chờ họ nữa đây khi bất cứ lúc nào lời tiên đoán in dấu trên bàn tay anh cũng có thể trở thành sự thực. Tương lai nào dành cho họ nữa đây khi Định Mệnh đã dành sẵn cho anh một Số Phận đáng sợ nhường ấy trên đôi bàn tay anh. Bất cứ giá nào cũng phải hoãn cuộc hôn nhân này lại. Anh đã quyết rồi. Anh yêu Sybil nồng nàn đến mức nàng chỉ cần chạm nhẹ những ngón tay búp măng vào anh khi họ ngồi kề nhau, lòng anh đã tràn ngập niềm vui. Từng dây thần kinh trên người anh rộn ràng vì vui sướng. Anh nhận thấy rõ trọng trách của mình đối với nàng và đủ tỉnh táo để hoãn hôn sự trước khi mọi việc được làm sáng tỏ. Khi ấy, anh mới có thể cùng nàng đứng trước bệ thờ và trao cho nàng cả cuộc đời mình với không chút vướng gợn trong lương tâm. Khi ấy, anh mới có thể ôm nàng vào lòng mà yên tâm rằng người con gái ấy sẽ không vì cưới anh mà phải tủi hổ hay cúi đầu trong ô nhục. Điều đó phải được tiến hành càng sớm càng tốt cho cả hai người.

Phần đông đàn ông thích đùa giỡn, tán tỉnh phụ nữ hơn là dốc lòng gánh vác trách nhiệm nặng nề. Huân tước Arthur không nằm trong số đó. Anh không đặt lạc thú cao hơn các phép tắc. Tình yêu anh dành cho Sybil không chỉ là đam mê, với anh nàng là biểu tượng của những gì tinh tế và cao thượng nhất. Trong khoảnh khắc một mối xung khắc tự nhiên dấy lên khi nghĩ đến việc anh sắp phải làm, nhưng rồi nó cũng chóng tan biến như khi xuất hiện. Trái tim anh mách bảo rằng đó không phải tội lỗi mà là sự hi sinh, chẳng còn cách nào khác. Anh phải lựa chọn giữa việc sống vì mình hay sống vì người. Dù trách nhiệm ấy có kinh khiếp đến đâu, anh sẽ không để bản thân mình trở nên ích kỷ chỉ để có được tình yêu. Sớm hay muộn ai trong chúng ta cũng sẽ được gọi để đưa ra quyết định cho trách nhiệm ấy, câu hỏi tương tự được đặt ra với tất cả chúng ta. Với Huân tước Arthur, điều ấy đến khá sớm trong cuộc đời anh – trước cả khi bản tính của anh bị làm hư bởi sự hoài nghi có tính toán của tuổi trung niên hay trái tim anh bị gặm mòn bởi chủ nghĩa cá nhân nông cạn đang là thời thượng ngày nay. Anh không cảm thấy chút do dự trong việc phải hoàn thành trách nhiệm của mình. May mắn thay, Huân tước Arthur không phải là kẻ mộng mơ hay gã tài tử lười nhác. Nếu là người như vậy hẳn anh đã thoáng chút do dự, như Hamlet, và để sự phân vân lưỡng lự làm tổn hại mục đích của mình. Song về cốt lõi Huân tước lại là người vô cùng thực tế, với một tri giác minh mẫn. Cuộc sống với anh nằm ở hành động hơn là trong suy nghĩ.

Những dòng cảm xúc lộn xộn của anh từ đêm hôm trước giờ đã hoàn toàn biến mất. Anh cảm thấy xấu hổ khi nhớ lại đôi chân mình đã lang thang hết phố này sang phố khác trong trạng thái bực tức, đau khổ tột độ. Những nỗi đau của anh lúc này dường như hư ảo. Anh ngạc nhiên tự hỏi sao anh lại có thể xuẩn ngốc đến mức thốt ra những lời nguyền rủa về sự việc không thể tránh được trong cuộc sống như thế. Câu hỏi duy nhất vẫn luẩn quẩn trong đầu anh lúc này là, một vụ giết người có cần nạn nhân, vậy thì đó là ai? Giống như những tôn giáo của thế giới Đa thần luôn cần có một nạn nhân và một thầy tế lễ vậy. Bản thân Huân tước không phải là nhân tài xuất chúng gì để đến nỗi có kẻ ganh ghét. Lúc này đây anh cảm thấy thật không thích hợp khi đem ban tặng bất kì ai nỗi oán giận hay mối hiềm khích cá nhân, một nhiệm vụ mà anh nghiêm trang thực hiện hầu như hàng ngày. Huân tước Arthur lập danh sách những người họ hàng thân thuộc và đám bạn của anh ra một tờ giấy viết thư. Sau khi cân nhắc kĩ, anh quyết định đó chỉ có khả năng là Phu nhân Clementina Beauchamp. Bà là một phụ nữ đứng tuổi đáng kính, là con của bác anh. Nhà bà ở đường Curzon. Anh rất quý trọng chị họ mình. Mọi người thường gọi bà là Phu nhân Clem. Giờ đây, khi anh đã là một người giàu nứt đố đổ vách vì được sở hữu toàn bộ tài sản của cha anh là Huân tước Rugby thì việc anh rắp tâm thu lợi từ khoản tiền thừa kế nhờ cái chết của người chị họ quả là một suy nghĩ phi lý và thô tục! Song càng nghĩ, anh càng cảm thấy người ấy chỉ có thể là Phu nhân Clem; anh quyết định phải hành động ngay bởi bất kì sự chậm trễ nào cũng là bất công cho Sybil.

Đương nhiên, việc đầu tiên phải làm là thu xếp ổn thỏa với ông thầy bói chỉ tay. Anh ngồi vào bàn viết nhỏ kiểu Sheraton kê sát cửa sổ và ký tên vào tấm séc để rút một trăm lẻ năm bảng Anh trả ông Septimus Podgers, cho tấm séc vào phong bì và lệnh cho đầy tớ đem tới đường West Moon. Rồi anh gọi xe ngựa, phục trang chỉnh tề và rời khỏi nhà. Khi ra đến cửa, Huân tước Arthur còn quay lại nhìn bức ảnh Sybil Merton lần nữa. Anh thề sẽ không để lộ cho nàng biết việc anh đang làm là vì nàng.

Vì tình yêu, anh chấp nhận hi sinh.

Trên đường đến Buckingham, anh dừng chân ở hàng hoa, mua tặng Sybil lẵng thủy tiên xinh đẹp với những cánh hoa trắng muốt, điểm xuyết những bông mắt chim trĩ đang độ nở rộ. Tới thư viện, anh rung chuông gọi bồi bàn đem cho anh một ly xô đa chanh kèm theo cuốn sách nghiên cứu khoa học về chất độc. Sau khi tìm hiểu, anh thấy cách dùng thuốc độc là giải pháp hiệu quả nhất. Những trò bạo lực xô xát khiến anh ghê tởm, hơn thế anh rất lo lắng và không hề muốn sát hại Phu nhân Clementina theo bất kì cách nào có thể thu hút dư luận. Anh rất không muốn trở thành chủ đề đàm tiếu trong những buổi khiêu vũ ở nhà Phu nhân Windermere, hay thấy tên anh trên mặt báo. Rồi anh còn nghĩ đến song thân của Sybil, đều là những người coi trọng gia phong nền nếp, rất có thể sẽ ngăn cản cuộc hôn nhân nếu một vụ tai tiếng nào vỡ lở. Dù rằng anh khá chắc chắn nếu như họ biết toàn bộ sự tình, họ sẽ là những người đầu tiên cảm kích vì động cơ của anh. Càng nghĩ, Huân tước càng cảm thấy thuốc độc là sự lựa chọn đúng đắn. Dùng thuốc độc vừa đảm bảo tác dụng mong muốn vừa giúp người ta lặng lẽ ra đi, không gây sự đau đớn – như hầu hết những người đàn ông Anh quốc, anh có một mối ác cảm đã bén rễ sâu bên trong với mọi nỗi đớn đau.

Tuy nhiên anh hoàn toàn không biết cách thức pha chế thuốc độc. Anh cần một cuốn sách chỉ dẫn nhưng người hầu không tìm thấy. Cậu ta chỉ đưa ra được cuốn Ruff Guide và tạp chí Bailey’s Magazine mà thôi. Huân tước Arthur phải tự tìm trên giá sách. Bất ngờ anh thấy cuốn Dược thư được đóng bìa khá bắt mắt, đưa tên các loại dược liệu có kèm hướng dẫn cách dùng và bản sao cuốn Nghiên cứu khoa học độc dược của Erskine do ông Mathew Reid, hiệu trưởng trường Cao đẳng Y dược Hoàng gia biên tập. Ông là một trong những thành viên lớn tuổi nhất ở Buckingham, đã được chọn do bị nhầm lẫn với một người khác. Một phi vụ trớ trêu làm điên tiết cả Hội đồng đến nỗi khi ứng cử viên thật đến, Hội đồng nhất trí bỏ phiếu từ chối cho ông này nhậm chức.

Huân tước Arthur lúng túng với những từ chuyên môn trong cả hai cuốn sách. Anh hối tiếc những năm tháng ở Oxford anh đã không chịu học hành tập trung hơn trong lĩnh vực này. Trong cuốn Nghiên cứu khoa học độc dược của Erskine, anh đã thấy phần ghi chép rất đầy đủ về tác dụng và tác hại đặc tính của aconitin, được viết một cách khá dễ hiểu. Sách chỉ cho anh cách dùng loại thuốc độc anh đang cần. Aconitin tác động rất nhanh, hoàn toàn không gây đau đớn. Nó được bào chế dưới dạng chất lỏng trong suốt trong viên con nhộng. Đó là cách thức bảo quản thuốc của ông Mathew. Huân tước Arthur đã ghi chép kĩ liều dùng của thuốc trên cổ tay áo sơ mi. Xong đâu đấy, anh cất hai cuốn sách vào đúng vị trí và rời khỏi thư viện. Anh rảo bước trên đường St. James, rồi tới một hiệu thuốc lớn tên Pestle và Humbey. Bác sĩ Pestle, người thường được triệu đến để phục vụ cho tầng lớp quý tộc, vô cùng ngạc nhiên khi nhận yêu cầu kê toa thuốc; bằng vẻ nhún nhường cung kính ông lẩm nhẩm điều gì đó về việc cần phải có một giấy chứng nhận ngành Y trong những trường hợp thế này.

Để tránh sự nghi ngờ, Huân tước Arthur đã giải thích rằng anh cần lượng thuốc aconitin này để tiễn con chó tai cụp Na Uy của mình vì nó có dấu hiệu của bệnh dại. Người đánh xe ngựa đã hai lần bị nó cắn vào bắp chân. Chỉ khi ấy khuôn mặt bác sĩ Pestle mới giãn ra, ông khen ngợi sự am hiểu của Huân tước Arthur về độc dược học và kê thuốc cho anh ngay lập tức.

Huân tước Arthur để viên thuốc aconitin vào một hộp kẹo bằng bạc nhỏ anh mua ở một cửa hàng trên phố Bond, ném cái hộp thuốc xấu xí của Hiệu Pestle và Hambey đi, rồi đánh xe tới nhà Phu nhân Clementina.

“Ôi chà, monsieur le mauvais sujet.”6 Phu nhân kêu lên khi anh vào phòng. “Vì sao bấy lâu nay cậu không đến thăm tôi?”

“Chị Clem yêu quý của em, em bận đến mức chẳng có thời gian của riêng mình chị ạ.” Huân tước Arthur mỉm cười đáp lời Phu nhân.

“Cậu chỉ giỏi chống chế. Chắc cậu lại dành hết thời gian ở bên Sybil Merton, mua sắm váy áo và đồ trang sức cho cô ấy rồi lại chuyện trò dông dài phải không? Tôi chẳng hiểu nổi vì sao mọi người cứ nhặng xị hết cả lên vì chuyện cưới xin. Thời chúng tôi làm gì có chuyện đưa tin rầm rộ như vậy.”

“Thưa chị, em xin thề với chị trong hai bốn giờ qua em chưa gặp Sybil. Cô ấy đang mải tìm người thiết kế mũ và trang phục cho mình chị ạ.”

“Vì thế nên cậu mới rảnh thời gian đến thăm bà lão xấu xí này phải không? Tôi đang tự hỏi sao đàn ông các cậu lại thiếu nhạy cảm đến thế! On a fait des folies pour moi,7 còn tôi thì ở đây, mắc bệnh thấp khớp, phù phiếm và nóng tính, dễ cáu giận không đâu. Nếu không nhờ những cuốn tiểu thuyết Pháp lãng nhách mà Phu nhân Jansen thường gửi tới, tôi không biết phải tiêu pha hăm tư giờ một ngày thế nào đây. Tụi bác sĩ cũng chẳng được tích sự gì, chỉ giỏi khoản thu tiền khám chữa. Có mỗi cái chứng ợ nóng cỏn con mà chữa cũng không xong!”

“Thưa chị, em đem thuốc chữa ợ nóng cho chị đây.” Huân tước Arthur nói bằng giọng trang nghiêm. “Đó là thần dược do người Mỹ điều chế.”

“Tôi không thích dùng đồ của Mỹ, Arthur ạ. Đó là điều chắc chắn. Gần đây tôi có xem một vài cuốn truyện Mỹ. Tôi thấy toàn những điều vô lý.”

“Không phải thế đâu chị ạ. Em đảm bảo với chị đây là thần dược. Nhất định chị phải dùng thử nhé.” Dứt lời, Huân tước Arthur lấy chiếc hộp nhỏ ra khỏi túi rồi đưa cho Phu nhân Clem.

“Ôi, chiếc hộp đẹp quá Arthur ạ. Đây là món quà cậu tặng bà già này ư? Cậu thật tốt bụng. Loại thuốc kì diệu đó đây à? Trông giống kẹo quá nhỉ. Tôi phải dùng ngay mới được.”

“Lạy Đấng tối cao! Chị Clem,” Huân tước Arthur thốt lên và nắm lấy bàn tay Phu nhân, “chị không được làm thế. Thuốc này được bào chế theo nguyên lý vi lượng đồng căn. Bình thường nếu uống sẽ lợi bất cập hại song nếu uống ngay sau cơn ợ nóng chị sẽ ngạc nhiên vì sự hiệu nghiệm của nó.”

“Nhưng tôi muốn uống thuốc ngay bây giờ.” Vừa nói, Phu nhân Clementina vừa giơ viên thuốc lên để soi cho kĩ dưới ánh đèn. Viên thuốc trong suốt chứa dung dịch aconitin với những bọt khí li ti bên trong. “Tôi tin nó có vị ngọt như kẹo. Mặc dù tôi không ưa các bác sĩ nhưng tôi lại thích dùng thuốc. Nhưng tôi sẽ làm theo lời khuyên của cậu, cất thuốc đi. Khi nào phát bệnh, tôi mới dùng đến nó.”

“Bệnh của chị sẽ đến sớm phải không ạ?” Huân tước Arthur hỏi với giọng hăm hở.

“Có lẽ là nội trong tuần, sáng qua tôi vừa bị chứng bệnh hành hạ một phen ra trò. Không thể nói trước được.”

“Vậy là chắc chắn cơn bệnh sẽ tái phát trước cuối tháng này, phải không chị?”

“Có lẽ vậy. Chà, hôm nay cậu có vẻ sốt sắng lo lắng cho bệnh tình của tôi quá nhỉ? Quả thực tình yêu của Sybil đã làm cho cậu thay đổi. Đã đến lúc cậu phải về rồi. Tối nay tôi sẽ dùng bữa với một vài người vô cùng nhàm chán, chẳng biết gì về mấy vụ tai tiếng om sòm thời thượng hết, nếu giờ không chợp mắt một lát thì tối nay tôi sẽ ngủ gục ngay trên bàn mất. Tạm biệt Arthur, cho tôi gửi lời chào thân ái tới Sybil. Cảm ơn cậu rất nhiều vì cậu đã đem thuốc cho tôi.”

“Chị đừng quên uống thuốc nhé, chị Clem!” Huân tước Arthur vừa nói vừa đứng dậy.

“Đương nhiên rồi, em trai yêu quý của tôi. Cậu đã biết quan tâm đến người thân trong gia đình rồi đấy. Nếu tôi cần thêm thuốc, tôi sẽ liên lạc với cậu.”

Huân tước Arthur ra về với cảm giác nhẹ nhõm. Dường như mọi nỗi buồn lo không còn trĩu nặng trong lòng anh.

Tối hôm ấy anh đã tâm sự với Sybil Merton những điều cần thiết, từ chuyện anh bất ngờ bị rơi vào một tình thế nguy nan – mà danh dự và trách nhiệm đều không cho phép anh được lùi bước, đến việc hoãn đám cưới. Trước khi đến với hôn nhân, anh phải thoát khỏi những nỗi ám ảnh đáng sợ. Anh cầu khẩn Sybil hãy tin anh, mọi việc sẽ tốt đẹp. Điều thiết yếu nhất bây giờ là sự kiên nhẫn.

Cảnh ấy diễn ra trong nhà kính trồng cây của gia đình Sybil trên đường Park Lane, khi hai người đang cùng dùng bữa tối. Sybil đã hạnh phúc biết bao khi chờ đám cưới. Trong một khoảnh khắc, ý định viết thư cho Phu nhân Clementina về viên thuốc lóe lên trong đầu Huân tước Arthur, anh đã định đóng vai một gã hèn nhát, và cứ thế tiến hành hôn lễ như chưa hề chạm mặt gã Podger nào trên thế giới cả. Song bản tính tốt của anh ngay lập tức tự đòi quyền lợi, kể cả khi Sybil khóc lóc lao vào vòng tay vị hôn phu tương lai, anh cũng không chút dao động, vẻ đẹp đã khuấy động những xúc cảm của anh nay cũng đã chạm đến lương tâm của anh. Bất cứ kẻ mẫn tiệp nào trong tình thế của anh cũng không đời nào đổi vài tháng lạc thú đến sớm rồi để cả đời bị tàn phá. Anh ở lại với Sybil tới nửa đêm, đôi tình nhân trẻ an ủi vỗ về nhau. Trước lúc khởi hành đi Venice vào sáng sớm hôm sau, anh đã can đảm viết thư gửi người cha của Sybil trình bày việc hoãn đám cưới.

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện. Chúng t
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.