Vài ngày sau, Virginia với chú ngựa lông quăn của mình đi dạo ở bãi cỏ Brockley. Hôm ấy cô đã làm rách mất bộ quần áo cưỡi ngựa của mình khi nhảy qua hàng rào, nên khi về nhà, cô quyết định sẽ theo lối cầu thang sau để khỏi bị trông thấy. Khi đi ngang qua Căn Phòng Trải Thảm, cánh cửa đột nhiên mở ra và cô gái kinh ngạc nhìn thấy bóng người trong đó. Tưởng rằng đó là bà giúp việc của Phu nhân Otis thỉ thoảng vẫn làm việc ở đây, Virginia thò đầu vào nhờ bà ta mạng lại bộ quần áo giúp mình. Trước sự ngạc nhiên tột độ của cô, con ma Canterville đang ngồi đấy. Lão ngồi cạnh cửa sổ, ngắm sắc vàng của tán cây vung ra trong không khí, và những chiếc lá đỏ nhảy nhót trên con đường dài. Đầu lão tựa trên tay và nom lão rất buồn. Ý định bật ra trong đầu Virginia nhỏ bé là bỏ chạy thật nhanh về phòng và khóa trái cửa lại, nhưng dáng vẻ u sầu, cô độc như bị bỏ rơi của lão lại khiến cô thương cảm và muốn an ủi lão. Cô nhón chân lại gần, thật nhẹ nhàng đến nỗi lão không hề nhận ra sự hiện diện của cô cho đến tận khi cô cất lời.
“Tôi rất xin lỗi ngài,” cô ấy nói, “nhưng hai người em của tôi sẽ trở lại Eton vào ngày mai, và sau đó, nếu ngài cư xử đúng mực, sẽ không ai làm phiền ngài nữa.”
“Thật vô lý khi yêu cầu tôi cư xử đúng mực,” con ma trả lời, “tôi phải làm dây xích của tôi kêu lách cách, rên qua lỗ khóa, và đi bộ vào ban đêm. Đó là lý do duy nhất mà tôi tồn tại.”
“Không có lý do nào cho sự tồn tại như thế cả, và ngài cũng biết rằng ngài đã cư xử rất khó chịu. Ngày đầu chúng tôi đến đây, bà Umney kể rằng ngài đã giết vợ mình.”
“Tôi thừa nhận,” lão nói, “nhưng đấy là chuyện gia đình và chẳng liên quan đến ai cả.”
“Giết người là vô cùng sai trái,” Virginia, người kế thừa một vị tổ tiên New Enghland cũ nào đấy dòng máu Thanh giáo sùng đạo, đáp lời.
“Hừm, tôi rất ghét những quan điểm đạo đức rẻ tiền! Vợ tôi chẳng tốt đẹp gì, tôi chưa bao giờ có được một cái cổ áo hồ bột tử tế, và cô ta không biết gì về nấu ăn cả. Thế nào chứ, có lần tôi bắn được một con thỏ đực trong rừng Hogley và cô biết cô ta nấu thành cái gì không? Tuy nhiên, mọi chuyện đã qua rồi, và tôi không nghĩ rằng nó là tốt đẹp khi anh em của cô ta bỏ đói tôi cho đến chết vì nghĩ rằng chính tôi là người đã giết cô ta.”
“Bỏ đói đến chết? Ôi, ngài ma, ý tôi là ngài Simon, ngài có đói không? Tôi có một cái bánh xăng uých trong giỏ của tôi. Ngài có muốn dùng nó không?”
“Không, cảm ơn cô, giờ đây tôi không ăn bất cứ thứ gì nữa, nhưng cô thật tốt bụng, cô tốt hơn nhiều so với những người còn lại trong gia đình thô lỗ, khó chịu, dung tục và không trung thực của cô.”
“Thôi đi!” Virginia kêu lên và giậm chân. “Ngài mới là người đã thô lỗ, khó chịu, dung tục và không trung thực, ngài đã ăn cắp màu vẽ ra khỏi hộp của tôi để làm mới vết máu nực cười trong thư viện. Trước tiên, ngài lấy tất cả màu đỏ của tôi và tôi không thể vẽ hoàng hôn, sau đó ngài lấy màu xanh lá và màu vàng. Đến cuối cùng, tôi không còn gì cả trừ màu xanh dương và màu trắng, và tôi chỉ có thể vẽ ánh trăng, và đó là khung cảnh nom phát buồn. Tôi chưa từng kêu ca gì ngài mặc dù tôi rất bực mình và trên hết, thật là nực cười khi lại đi làm một vệt máu màu xanh ngọc.”
“Quả đúng là vậy thật,” con ma đáp lời, vẻ ngoan ngoãn, “nhưng tôi biết làm sao được? Kiếm được máu thật bây giờ rất khó. Và khi anh trai cô cứ dùng thuốc tẩy để tẩy nó đi thì tôi chẳng thấy có lý do gì để tôi không lấy màu vẽ của cô cả. Nhân nói về chuyện màu sắc, đó là vấn đề gu thẩm mỹ, cô hiểu chứ: Những người nhà Canterville có dòng máu màu xanh, xanh nhất nên toàn nước Anh này; nhưng tôi biết cô là người Mỹ nên chắc không để tâm đến những chuyện kiểu thế này.”
“Ông chẳng hiểu gì hết, tốt nhất ông nên chuyển sang chỗ khác và hoàn thiện bản thân mình đi. Cha tôi sẽ rất vui được cấp cho ông quyền tự do di cư mặc dù nó là một vấn đề tinh thần rất nặng nề nhưng nếu ông chọn Tòa nhà Thuế quan thì sẽ không có chuyện gì đâu vì tất các nhân viên ở đó đều là thành viên đảng Dân chủ. Nếu đang ở New York, chắc chắn ông đã đạt được tột đỉnh vinh quang rồi. Tôi biết rất nhiều người sẵn sàng chi hàng trăm đô la để có được một người ông hoặc bất kì ai trong gia đình là một con ma đấy.”
“Tôi không nghĩ là tôi sẽ thích nước Mỹ.”
“Tôi lại tin là ông sẽ thích vì chúng tôi không làm tổn thương ai và cũng không tò mò.”
“Không làm tổn thương ai! Không tò mò!” con ma đáp lại; “với hạm đội Hải quân và lối cư xử ấy à?”
“Tạm biệt ngài. Tôi sẽ đi xin cha tôi thêm một tuần nghỉ phép cho cặp song sinh.”
“Ôi, cô đừng đi, tiểu thư Virginia,” lão kêu lên. “Tôi đang cô đơn, buồn khổ vô cùng, và tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Tôi muốn đi ngủ mà không thể.”
“Thật nực cười! Ông chỉ cần nằm lên giường và tắt nến đi. Có những khi thật không thể nào giữ cho mình tỉnh táo được, nhất là trong nhà thờ, nhưng để ngủ được thì chẳng khó khăn chút nào. Đến trẻ con cũng biết ngủ mà chúng thì đâu có thông minh gì lắm.”
“Tôi đã không ngủ ba trăm năm nay rồi,” con ma buồn bã nói và đôi mắt xanh xinh đẹp của Virginia đang mở to kinh ngạc, “đã ba trăm năm tôi không ngủ và tôi rất mệt mỏi.”
Virginia sửng sốt, môi cô mấp máy như cánh hồng. Cô tiến về phía lão, quỳ xuống bên cạnh và ngước mắt nhìn khuôn mặt trắng bệch già nua của con ma.
“Tội nghiệp, thật tội nghiệp,” cô thì thầm, “không có nơi nào mà ngài có thể ngủ ư?”
“Xa rất xa phía sau khu rừng thông có một khu vườn nhỏ.” Con ma trả lời. “Ở đó cỏ mọc rất cao và rất dày, có những bông hoa độc cần trồng thành hình những ngôi sao rất lớn, có một con chim sơn ca lảnh lót suốt đêm. Suốt cả đêm thâu nó hót mãi, và mặt trăng trong suốt buốt giá từ trên cao rọi xuống bóng cây thủy tùng vươn cành ôm trọn lấy những người ngủ yên.”
Đôi mắt của Virginia ngấn lệ, cô giấu khuôn mặt vào lòng bàn tay thổn thức.
“Ông nói tới khu nghĩa trang phải không?”
“Đúng rồi, Cái Chết. Cái Chết đẹp đến thế. Được nằm trong lòng đất mềm mại, cỏ rậm rì trên đầu và lắng nghe âm thanh của sự lặng im. Không có quá khứ, cũng chẳng có tương lai. Được quên đi thời gian, được tha thứ cho cuộc sống và được an nghỉ. Cô có thể giúp đỡ tôi. Cô có thể mở cánh cửa đến với Cái Chết cho tôi. Tình Yêu luôn ở bên cô, mà Tình Yêu thì muôn đời mạnh hơn Cái Chết.”
Virginia run rẩy, một cơn rùng mình chạy dọc cơ thể cô và trong một lúc, họ im lặng. Cô tưởng chừng mình đang gặp một cơn ác mộng khủng khiếp.
Thế là hồn ma lại lên tiếng, giọng lão nghe như tiếng gió thổi.
“Cô đã bao giờ đọc lời tiên tri trên cửa sổ thư viện chưa?”
“Có, thỉnh thoảng,” cô gái nhỏ kêu lên, ngước nhìn. “Tôi nhớ nó khá rõ. Nó được vẽ bằng những ki tự màu đen kì lạ và rất khó đọc. Chỉ có sáu dòng thế này:
Khi một cô gái vàng có thể chiến thắng
Lời nguyện cầu phát ra từ đôi môi của tội lỗi
Khi những cánh đồng hạnh nhân hoang vắng khai hoa
Và một đứa trẻ trao đi những giọt nước mắt
Thì ngôi nhà sẽ được yên tĩnh
Sự thanh bình sẽ trở lại Canterville
Nhưng tôi không hiểu ý nghĩa của nó là gì.”
“Chúng có nghĩa là cô phải khóc thay tôi cho những tội lỗi của tôi, vì tôi không có nước mắt; và cầu nguyện cùng tôi thay cho linh hồn tôi, vì tôi không có đức tin; rồi vì cô luôn là một cô gái tốt bụng, ngọt ngào, dịu dàng, Thần Chết sẽ ban ân huệ cho tôi. Cô sẽ nhìn thấy những hình thù đáng sợ trong bóng tối, những giọng nói quỷ quái sẽ thì thầm bên tai cô, nhưng chúng không hại được cô vì trước sự tinh khiết của một đứa trẻ thì quyền năng của Địa Ngục cũng phải chịu thua.”
Virginia không trả lời. Hồn ma siết chặt hai tay trong một nỗi tuyệt vọng hoang dại khi nhìn xuống mái tóc vàng đang cúi xuống của cô. Bỗng nhiên, cô vụt đứng dậy, sắc mặt nhợt nhạt, với một tia sáng kì lạ trong đôi mắt. “Tôi không sợ.” Cô nói chắc chắn, “tôi sẽ xin Thần Chết ban ân huệ cho ngài.”
Hồn ma đứng dậy với một tiếng khóc vui sướng, cầm lấy tay cô và hôn nó một cách biết ơn. Sau đó, lão dẫn cô qua căn phòng. Trên tấm thảm màu xanh nhạt có thêu hình những người thợ săn. Họ đang thổi những chiếc tù và, những bàn tay tí xíu của họ vội vã vẫy cô gái trở lại. “Quay lại đi Virginia bé nhỏ!” họ kêu lên, “quay lại đi!” nhưng hồn ma giữ tay Virginia chặt hơn và cô nhắm mắt lại. Những loài vật khủng khiếp với chiếc đuôi thằn lằn, mắt trợn tròn nhìn cô gái không chớp từ những đường nét trạm trổ trên ống khói, và lẩm bẩm: “Tỉnh táo lại đi, Virginia bé nhỏ, tỉnh táo lại đi! Chúng ta có thể sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại nhau nữa,” nhưng hồn ma lướt đi vội vã hơn và Virginia không nghe thấy gì nữa. Khi đến cuối căn phòng, lão dừng lại, miệng lẩm bẩm vài từ gì đó mà cô không hiểu. Virginia mở mắt và thấy bức tường từ từ mờ dần đi như một màn sương, một cái hang đen khổng lồ hiện ra trước mặt cô. “Nhanh, nhanh,” con ma kêu lên, “không thì muộn mất.” Sau đó các bức tường đóng lại sau lưng họ, và căn phòng trống không.