Anh đã gặp em trai mình ở Venice. Huân tước Surbiton, người đã tới Venice bằng thuyền buồm từ đảo Corfu. Hai anh em đã trải qua hai tuần lễ thú vị. Sáng nào họ cũng cưỡi ngựa tới bãi biển, hoặc lướt trên những con sông đào bằng chiếc thuyền đáy bằng màu đen. Chiều đến, hai anh em tiếp đãi khách khứa trên thuyền. Buổi tối, họ thưởng thức các món ở nhà hàng Florian rồi ra quảng trường hút thuốc. Song không mấy khi Huân tước Arthur được vui vẻ. Ngày nào anh cũng lướt qua hàng cáo phó trên tờ Thời báo, mong người ta đưa tin buồn của Phu nhân Clementina nhưng mãi chưa thấy. Càng mong chờ tin tức của chị họ bao nhiêu, anh càng thất vọng bấy nhiêu. Huân tước Arthur bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Anh tiếc là đã ngăn bà uống aconitin lúc bà rất muốn thử tác dụng của thuốc. Anh đọc những lá thư của Sybil. Mặc dù lời lẽ trong thư đầy ắp tình yêu, niềm tin và trìu mến nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn. Nhiều lúc anh có cảm giác anh và nàng mãi mãi xa nhau.
Hai tuần trôi qua, Huân tước Surbiton cảm thấy chán Venice. Anh quyết định tới Ravenna để thử săn chim tại Vườn Thông. Thế nhưng trong khi anh háo hức muốn đi thì Huân tước Arthur lại từ chối đi cùng em. Vậy là Huân tước Surbiton phải thuyết phục anh mình rằng nếu phải ở Danieli một mình thì anh sẽ buồn đến chết mất. Sáng ngày mười lăm họ lên đường. Gió đông bắc thổi mạnh, những ngọn sóng nối đuôi nhau dập dềnh. Hoạt động thể thao trong không khí thoáng đãng ngoài trời khiến sắc mặt của Huân tước Arthur phần nào trở lại hồng hào, song cuộc sống tự do với trời nước bao la không kéo nổi Huân tước Arthur ra khỏi nỗi lo sợ. Anh nóng lòng muốn biết tin tức của Phu nhân Clementina. Bất chấp sự can gián của Surbiton, ngày 22 anh đà lên tàu quay về Venice.
Khi Huân tước Arthur vừa bước ra khỏi thuyền gondola8 lên bậc thang ngoài khách sạn, ông chủ đã ra đón anh với một xấp điện tín trên tay. Huân tước chộp lấy những bức điện và xé ra xem. Thành công như mong đợi. Chị họ anh đã đột ngột qua đời vào đêm 17!
Huân tước Arthur hướng suy nghĩ về Sybil. Anh gửi cho nàng bức điện thông báo thời gian trở về London của mình. Sau đó anh lệnh cho đầy tớ thu xếp, đóng gói đồ đạc gửi chuyển bưu kiện đêm, trả cho người chèo thuyền gondola gấp năm lần so với khoản phí thông thường rồi chạy lên phòng mình ở khách sạn. Trái tim anh tràn ngập niềm vui. Anh thấy trong phòng có ba lá thư: thư của Sybil tràn đầy tình yêu và nỗi buồn, thư của mẹ anh và thư từ vị luật sư của Phu nhân Clementina. Qua những bức thư, Huân tước Arthur mới biết tối hôm ấy phu nhân Clementina đã dự tiệc ở nhà nữ Công tước. Với tính hài hước và trí tuệ sắc sảo, bà đã khiến mọi người quý mến. Nhưng bà không ở được đến cuối buổi tiệc vì chứng ợ nóng tái phát. Tạm biệt bạn bè, bà vội ra về khá sớm. Sáng hôm sau, phu nhân Clem đã tắt thở. Bà ra đi thật nhẹ nhàng, dường như không chịu đau đớn gì. Bác sĩ Mathew Reid được mời tới ngay nhưng chẳng còn gì có thể cứu vãn. Ngày gia đình làm lễ mai táng Phu nhân Clementina ở nghĩa trang Beauchamp Chalcote. Trước lúc mất, bà đã làm di chúc đồng ý cho Huân tước Arthur được ở ngôi nhà nhỏ trên phố Curzon cùng với toàn bộ nội thất, những bức ảnh và vật dụng cá nhân, riêng hộ sưu tập những bức tượng nhỏ sẽ gửi cho em gái bà là Phu nhân Margaret Rufford, còn chuỗi hạt thạch anh tím của bà sẽ cho Sybil Merton. Mặc dù tài sản của Phu nhân Clem không có giá trị lớn nhưng luật sư Mansfield lại vô cùng lo lắng và điện tín cho Huân tước Arthur trở về sớm để chi trả các hóa đơn, bởi Phu nhân Clem chưa từng để dành ra khoản tiết kiệm nào.
Huân tước Arthur rất cảm động vì thiện ý của người chị họ quá cố, và thầm trách cứ Podgers là người khởi nguồn ra toàn bộ cơ sự này. Nhưng tình yêu anh dành cho Sybil vượt lên trên những xúc cảm khác, ý thức được rằng nhiệm vụ của mình nay đã hoàn thành, anh nghe lòng mình dịu lại và tràn ngập hạnh phúc khi đặt chân lên ngã tư Charing tại London.
Ông bà Merton thù tiếp con rể tương lai vô cùng nồng ấm. Huân tước Arthur hứa với người yêu sẽ không để cho bất cứ điều gì cản trở hạnh phúc của anh với nàng. Đám cưới được ấn định vào ngày mồng 7, tháng Sáu. Anh thấy cuộc đời như bừng sáng trong niềm hân hoan. Niềm vui ban xưa lại trở về với anh.
Một ngày nọ, khi anh cùng Sybil và vị luật sư của Phu nhân Clementina tới ngôi nhà nhỏ ở phố Curzon, đốt chồng thư đã ố màu và dọn dẹp các ngăn tủ thì Sybil bỗng kêu khẽ lên một tiếng vui thích.
“Điều gì làm em vui thế, Sybil thân yêu?” Huân tước Arthur ngừng công việc, mỉm cười hỏi nàng.
“Chiếc hộp kẹo bạc này đẹp quá anh ạ. Xuất xứ của nó ở Hà Lan phải không anh? Em có thể giữ nó được không? Chuỗi hạt thạch anh tím không hợp với em ở độ tuổi này. Phải bước qua tuổi tám mươi em mới dùng nó được.”
Đó chính là chiếc hộp đựng viên thuốc aconitin. Huân tước Arthur nhìn chằm chằm vào nó, má nóng ran. Anh gần như đã không còn nhớ việc mình từng làm với Phu nhân Clementina. Anh không nghĩ sẽ có lúc chính người yêu của mình lại là người đầu tiên gợi cho anh nhớ tới điều kinh khủng đó. Cố che đậy sự hoảng hốt, anh nói: “Nếu em thích chiếc hộp thì cứ dùng, Sybil ạ. Anh đã tặng Phu nhân Clem đáng thương hộp kẹo này đấy.”
“Ô, cám ơn Arthur của em. Em không nghĩ Phu nhân Clem lại thích của ngọt như thế. Ai lại tưởng tượng được hình ảnh chị ấy ngậm một viên kẹo như thế này. Em giữ luôn viên kẹo nhé, anh Arthur?”
“Kẹo nào cơ, Sybil? Em vừa nói gì thế?” Anh hỏi lạc cả giọng.
“Trong hộp có một viên kẹo nhỏ bám đầy bụi, nhưng em không định ăn đâu Arthur ạ. Arthur, có chuyện gì thế? Mặt anh tái nhợt đi kìa!”
Huân tước Arthur băng qua phòng thật nhanh và vồ lấy cái hộp. Trong hộp là viên thuốc màu hổ phách vẫn còn bọt thuốc aconitin. Phu nhân Clementina đã đi vào cõi vĩnh hằng một cách tự nhiên!
Điều phát hiện ra làm anh bị sốc. Anh ném viên thuốc vào lò lửa rồi thả rơi mình lên ghế xô pha. Huân tước Arthur bật ra một tiếng kêu thất vọng.