Ngày hôm sau, hồn ma cực kỳ uể oải. Những sự kiện kịch tính kinh hoàng bốn tuần vừa rồi bắt đầu phát huy tác dụng của nó. Thần kinh lão hoàn toàn suy sụp và phản ứng với từng tiếng động nhỏ nhất. Năm ngày liền, lão chỉ ở lì trong phòng và cuối cùng cũng bỏ luôn cả việc làm mới vết máu trên sàn thư viện. Nếu gia đình Otis không muốn, thì rõ ràng là họ cũng chẳng xứng đáng có được nó. Hiển nhiên họ chỉ là dạng tồn tại vật chất tầm thường và kém cỏi, không biết quý trọng những giá trị biểu tượng của những hiện tượng siêu nhiên. Những câu hỏi về ảo ảnh hay sự phát triển của thiên thể thì tất nhiên là vấn đề khác rồi và cũng không nằm trong tầm kiểm soát của lão. Nghi thức của lão là phải xuất hiện ở hành lang một lần mỗi tuần, lảm nhảm quanh cái cửa sổ lồi vào ngày thứ tư đầu tiên và thứ ba mỗi tháng, và lão chưa thấy có lí do chính đáng nào để có thể từ bỏ nhiệm vụ này trong danh dự cả. Thật ra thì cuộc sống của lão cũng khá là xấu xa, nhưng nói một cách khác lão rất có ý thức trong tất cả các thứ liên quan đến những hiện tượng siêu nhiên. Ba ngày thứ bảy tiếp theo, quãng từ nửa đêm đến ba giờ sáng, lão lượn qua lại nơi hành lang, cố gắng hết sức để không bị ai phát hiện ra. Lão bỏ hết cả giày, bước hết sức khẽ khàng trên cái tủ bị mọt cắn, mặc một chiếc áo khoác không tay bằng nhung đen và cẩn thận tra dầu vào dầu vào dây xích của mình. Thật khó cho lão để gò mình theo những quy chuẩn an toàn như thế. Thế nhưng, một tối nọ, khi cả gia đình đang ăn tối, lão trượt vào phòng của ông Otis và lấy cái chai dầu đi. Lúc đầu lão cũng thấy hơi bị bẽ mặt một chút, nhưng rồi lão tự trấn an rằng dù sao đó là một phát minh và ở khía cạnh nào đó, cũng cần thiết cho mục đích của lão. Thế nhưng, bất chấp tất cả những nỗ lực này, lão vẫn không được yên thân. Trên hành lang cứ có những sợi dây chăng ngang để lão vấp vào khi lướt qua trong bóng tối, và một lần khác, khi đang mặc trang phục của Black Issac hay Gã thợ săn rừng Hogley, lão bị ngã oạch một phát khi giẫm phải một lát bơ do cặp song sinh cố tình bố trí ở lối vào căn phòng trải thảm trên đỉnh cầu thang gỗ sồi. Phi vụ này làm lão điên lên và quyết định sẽ làm một cú chốt để đòi lại danh dự và địa vị của mình. Lão định đêm hôm sau sẽ thăm hỏi cặp đôi xấc xược này trong vai diễn lừng danh của lão ở vở Rupert táo bạo hay Bá tước không đầu.
Hơn bảy mươi năm nay, lão đã không dùng đến bộ trang phục này. Chính xác là từ hồi lão dọa tiểu thư Barbara Modish sợ đến mức ngay tắp lự, nàng hủy lễ đính hôn với ông nội của Huân tước Canterville bây giờ mà chạy theo một gã Jack Castleton đẹp trai nào đó đến tận Gretta Green, tuyên bố rằng không cách nào thuyết phục được nàng quay trở lại với một gia đình mà cứ chạng vạng lại có một con ma kinh khủng thản nhiên lượn qua lượn lại trên sân. Khốn khổ cho gã Jack cuối cùng lại bỏ mạng trong cuộc đấu súng với Huân tước Canterville tại Wamdsworth Common còn tiểu thư Barbara thì đau tim mà chết ngay cuối năm đó ở Tumbridge Wells. Thế nên đó cũng coi là một phi vụ thành công của lão. Hóa trang được vai Bá tước không đầu này khó kinh khủng vì nó là hình ảnh kì bí nhất trong các hiện tượng siêu nhiên và hồn ma đã mất trọn ba giờ đồng hồ mới hoàn thành được. Cuối cùng thì mọi việc cũng xong và lão rất hài lòng với vẻ ngoài của mình. Đôi ủng da cùng bộ áo khoác hơi rộng, lão cũng chỉ kiếm được có mỗi một chiếc trong bộ đôi súng lục nhưng xét tổng thể thì lão rất hài lòng. Đến một giờ mười lăm phút đêm, lão trượt ra khỏi tấm lát tường rồi trườn xuống hành lang. Vừa đến căn phòng có tên là Phòng Giường Xanh, là phòng ngủ của cặp song sinh, lão nhận ra rằng cánh cửa phòng đang hé mở. Hi vọng có một màn khởi đầu ấn tượng, lão bèn mở toang cánh cửa ra thì một xô nước, đổ ụp xuống chỉ cách vai trái lão gang tấc, làm cho con ma Canterville ướt như chuột lột. Cùng lúc đó, lão nghe thấy tràng cười ngặt nghẽo vang lên từ phía chiếc giường. Con ma sốc đến nỗi mãi mới lê được về đến phòng và ngày tiếp theo thì nằm bết xác vì bị cảm nặng. Điều an ủi duy nhất của lão đã không mang theo cái đầu của mình trong phi vụ này, nếu không, hậu quả sẽ còn thảm thương hơn rất nhiều.
Con ma giờ đây hoàn toàn không còn hi vọng có thể dọa được gia đình Mỹ thô lỗ này và như một quy luật, lão hài lòng với việc bò quanh nhà trong đôi dép lê, thêm một cái khăn quàng cổ dày cui màu đỏ vì sợ gió lùa và một cây súng hoa mai nhỏ trường hợp bị cặp song sinh tấn công. Tai họa cuối cùng lão nhận được là vào ngày 19 tháng Chín. Hôm ấy, con ma đi xuống cầu thang ra sảnh chính, cảm thấy khá yên tâm rằng lão sẽ được yên thân và sẽ tự mua vui bằng cách để lại mấy nét nguệch ngoạc châm biếm trên tấm ảnh của ngài Công sứ và vợ, giờ đã thế chỗ của bức đại gia đình Canterville trước kia. Lão ăn vận gọn gàng, giản dị trong một tấm vải liệm dài lấm tấm vết đất nghĩa địa gắn lên quai hàm bằng một dải vải màu vàng, mang theo một cái đèn lồng nhỏ và một cái thuổng của khu đào huyệt. Thật ra lão hóa trang theo vai Jonas không mộ hay Một khúc xương người ở trang trại Chertsey, cũng là một trong những hiện thân ấn tượng nhất của lão làm cho Canterville được ghi nhớ và là nguồn gốc gây nên mối bất hòa giữa họ và láng giềng lân cận là Huân tước Rufford. Đó vào quãng hai giờ mười lăm phút sáng, và lão nghĩ rằng mọi người đã ngủ say, khi lão đang tiến về phía thư viện để kiểm tra vết máu, đột ngột, từ góc tối của căn phòng, hai bóng trắng kì lạ với hai cái tay lúc lắc đi đến và lao vào lão. Hai cái bóng trắng ấy vẫy tay dữ dội bên trên đầu và la to “BOO!” vào tai lão.
Sợ hết hồn, theo phản xạ tự nhiên, con ma cuống cuồng bay về phía cầu thang, gặp phải Washington Otis đang đợi sẵn với vòi tưới cây to tướng trong tay. Bị kẻ thù bao vây tứ phía, dồn vào đường cùng, lão xuyên vào cái lò sắt lớn may mắn thay lúc này đang tắt và phải quay về phòng mình qua đường ống khói trong tình trạng bẩn thỉu, rối loạn và tuyệt vọng.
Sau vụ này, lão không xuất hiện vào ban đêm nữa. Cặp song sinh vẫn nằm đợi lão thêm vài lượt, đêm nào cũng rải vỏ lạc ra lối đi nhưng chẳng ích gì mà chỉ gây phiền toái cho ông bà Otis và các gia nhân. Có lẽ lão đã bị tổn thương đến mức không còn muốn xuất hiện nữa. Ông Otis tổng kết công việc tuyệt vời của mình trong lịch sử đảng Dân chủ và tiếp tục nhiệm kì thêm vài năm; bà Otis tổ chức một bữa tiệc hải sản nướng làm cả hạt kinh ngạc; các chàng trai thì quay lại với các trò bóng gậy, bài u cơ, bài pô ke hay các trò chơi khác của Mỹ; Virginia được tháp tùng bởi Công Tước Chesire, dạo vòng quanh trên con ngựa pô ni của cô. Công tước đã dành tuần cuối trong kì nghỉ của mình tại lâu đài Canterville. Dường như con ma đã hoàn toàn biến mất, và sự thật là ông Otis đã viết một bức thư kể lại mọi chuyện cho Huân tước Canterville. Huân tước Canterville, trong bức thư hồi đáp cũng bày tỏ niềm vui lớn và gửi lời chúc mừng nồng nhiệt đến bà vợ của ngài Công sứ.
Thế nhưng nhà Otis không bị lừa rằng con ma sẽ ở yên trong nhà mà không cẩn tắc với những chuyện còn lại, nhất là khi có Công tước Chesire ở đây. Ông của ngài Công tước, Huân tước Francis Stilton, một lần đã đánh cược một trăm ghi nê với Đại tá Carbury rằng ngài sẽ chơi xúc xắc với hồn ma Canterville và rồi sáng hôm sau, người ta tìm thấy ngài nằm trên sàn phòng chơi bài trong tình trạng tê liệt và từ đó đến cuối đời, ngài chẳng nói được gì ngoài câu “lục-lục”. Câu chuyện đã rất đình đám thời gian đó bất chấp lòng kính trọng dành cho hai gia đình quý tộc hay những nỗ lực của họ để giấu nhẹm nó đi. Và tất cả những câu chuyện tương tự có liên hệ với sự kiện này cũng được kể chi tiết trong tập thứ ba của bộ sách Chuyện nhặt nhạnh của Hoàng tử Regents và các bạn của Huân tước Tattle. Từ đó, hồn ma lại càng háo hức thể hiện quyền năng ảnh hưởng của mình lên nhà Stilton vốn có người họ hàng là vợ kế của ngài de Bulkeley mà Công tước Chesire là hậu duệ. Theo đó, hồn ma quyết định sẽ xuất hiện trước tình nhân nhỏ bé của Virginia dưới dạng nhân vật Thầy tu Ma cà rồng hay Benedictine vô huyết, một màn trình diễn kinh dị khiến quý bà Startup ngày trước vừa trông thấy trong đêm Giao thừa năm 1764 đã thét lên một tiếng xé trời. Ba ngày sau, bà qua đời, tước đi mọi quyền thừa kế của nhà Canterville vốn là những họ hàng gần gũi nhất và dồn toàn bộ tài sản của mình cho xưởng chế thuốc London của bà. Thế nhưng đến phút cuối, nỗi sợ đối với cặp song sinh vẫn khiến lão không dám ra khỏi phòng giúp Công tước Chesire bình an tận hưởng tấm thảm lông trong phòng ngủ Hoàng Gia và mơ tưởng về nàng Virginia xinh đẹp.