Pháp y kiểm tra xong, ra ngoài nói với đám lãnh đạo: "Sắc mặt người chết bình thản, không có vẻ đau đớn, không giống tự sát trong tình trạng tỉnh táo. Một người dù có quyết tâm phải chết đến đâu, khi thực sự cắt cổ tay, nhìn máu tươi chảy đầy giường, mà còn có thể bình thản như vậy, tôi vẫn chưa từng thấy qua."
Đái Nghiêu Thần nhíu mày hỏi: "Anh nói rõ ràng một chút, đừng có nói đố."
Pháp y là một người có kinh nghiệm phong phú, tầm bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò. Có lẽ do tính chất nghề nghiệp, cả người toát ra cảm giác âm u, tốc độ nói rất chậm, đối diện với nhiều lãnh đạo lớn như vậy mà mặt không cảm xúc. Có lẽ là người đã quen nhìn sinh tử, ngược lại mới là người có thể coi nhẹ những thứ mà người thường chấp nhất nhất!
"Đái Bí thư, dựa theo kinh nghiệm của tôi để phán đoán, hai người này trước đó đã hôn mê, sau đó mới bị người ta cắt cổ tay, tạo thành giả tượng tự sát. Đây là thủ đoạn kẻ sát nhân thường dùng, nhằm làm tê liệt mắt của đội hình trinh sát chúng ta. Nhưng thủ pháp của kẻ này không cao minh, sơ hở để lại cũng rất nhiều, người thường tiếp xúc nghề này như chúng tôi, liếc mắt là có thể nhìn ra điểm kỳ lạ."
Pháp y phân tích bình tĩnh, như đang làm báo cáo kiểm tra thường ngày, bày sự thật, nói bằng chứng, tiếp tục nói: "Thứ nhất, người chết không có vết hằn giãy giụa đau đớn, thứ hai, trên giường hai người, nữ nằm ở trong, nam nằm ở ngoài, mà con dao gọt hoa quả dùng để cắt cổ tay lại nằm trong tay trái người nam. Xét theo tình huống này, anh ta nên dùng tay trái cầm dao, cắt cổ tay phải mới đúng. Thế nhưng, hung thủ thật sự hoặc là do hoảng loạn, cắt cổ tay trái của anh ta, rồi nhét dao vào tay trái anh ta, điều này xuất hiện nghịch lý rồi! Một người không thể nào dùng tay trái cầm dao cắt cổ tay trái tự sát được chứ? Cho dù anh ta là người thuận tay trái, thì cũng nên là dùng tay trái cầm dao, cắt cổ tay phải mới đúng!"
Ông ta nói dễ hiểu, mọi người đều đã nghe rõ.
Lý Nghị không ngừng gật đầu, thầm nghĩ pháp y này không hổ là người ăn bát cơm này, những dấu vết rõ ràng thế này, mình lại không nhìn ra! Cách ngành như cách núi, thuật nghiệp có chuyên môn mà!
Trần Quân Đồng tuy biểu cảm ngẩn ngơ lắng nghe nhưng Lý Nghị chú ý tới, yết hầu của ông ta không ngừng trượt lên xuống, rất rõ ràng nội tâm ông ta không hề bình tĩnh!
Đái Nghiêu Thần nói: "Anh nói rất đúng, lúc nãy tôi vào đã thấy có chỗ không đúng, nghe anh nói thế này, tôi cũng nhớ lại rồi, chính là con dao kia rất chướng mắt! Rõ ràng là sau khi hung thủ giết người, muốn tạo giả tượng, nên nhét dao vào tay anh ta."
Pháp y nói: "Đái Bí thư anh minh! Tôi phải lăn lộn hai mươi năm mới học được bản lĩnh này, mà ngài liếc mắt đã nhìn ra điểm nghi vấn."
Câu nịnh hót này thật là, không để lại dấu vết gì cả!
Lý Nghị thầm nghĩ, ngay cả công chức thật thà như vậy, cũng học được cách nịnh hót cấp trên! Gần son thì đỏ, gần mực thì đen, thân ở cái hũ nhuộm quan trường này, muốn giữ mình trong sạch, thật là khó khăn làm sao!
"Anh là đang nghi ngờ bọn họ bị người ta sát hại?" Đái Nghiêu Thần nói.
"Không phải nghi ngờ, tôi gần như có thể khẳng định rồi! Khi chúng tôi tiến hành kiểm tra thi thể sâu hơn, sẽ tìm ra bằng chứng có lực hơn!" Pháp y nói: "Hai người này sở dĩ hôn mê không ngoài mấy tình huống, một là uống thuốc mê rất nặng, hai là uống quá nhiều rượu, ba là bị người đánh ngất. Hiện tại cơ bản có thể loại trừ việc uống quá nhiều rượu, vì tôi đã ngửi miệng người chết, không ngửi thấy mùi rượu gì nồng nặc cả."
Làm pháp y chính là như vậy, ngay cả miệng người chết cũng phải ngửi. Ai cũng bảo nghề bác sĩ rất đáng sợ, nhưng người thực sự làm công việc kinh tởm lại đau khổ, chính là pháp y! Công việc pháp y là giải phẫu thi thể, khám nghiệm hiện trường, giám định DNA, dùng kỹ thuật chuyên môn của họ để tìm ra bằng chứng giết người của nghi phạm. Bác sĩ đối diện ít nhất còn là người, dù bệnh nặng đến đâu, ít nhất vẫn là người đúng không? Mà pháp y phải đối mặt, không chỉ là người chết, đôi khi còn là xương cốt tàn vụn và những miếng thịt thối bị người ta chặt xác, vẫn phải ghép họ lại thành hình người! Thi thể phù nề do chết đuối, thi thể bẹp dúm não ruột chảy tràn ở hiện trường tai nạn xe cộ, thi thể thối rữa bị nước thối ngâm mấy tháng dưới cống ngầm, cảnh sát có thể chọn cách tránh xa, duy chỉ pháp y không thể trốn tránh.
Người mới làm nghề này, không mấy ai không nôn, nôn nhiều rồi cũng thành quen, người cũng gầy đi.
Pháp y này là ví dụ điển hình, người rất gầy, khi nói đến việc ngửi mùi miệng thi thể, mặt không đổi sắc, giống như là chuyện rất bình thường vậy.
Đái Nghiêu Thần nghẹn một cục đờm, tay phải vô thức lau đi lau lại trên quần, lúc nãy còn bắt tay ông ta đấy! Tối nay còn phải dùng bàn tay này bốc món chân giò kho mình ưng ý nhất để ăn nữa chứ! Nghĩ tới đây, Đái Nghiêu Thần có chút buồn nôn.
Lý Nghị không thể không khâm phục người làm nghề này!
Pháp y không để ý tới biểu cảm khác lạ của mọi người, tiếp tục nói không mang theo bất kỳ sắc thái tình cảm nào: "Tôi đã sờ kỹ phần đầu của hai người, sau não họ đều không có vết thương, phần cổ cũng không có vết thắt. Vì thế, cũng không thể là bị người ta dùng vật nặng đánh ngất."
Đái Nghiêu Thần chậm rãi gật đầu, không mở miệng nói chuyện, ông vẫn đang nghĩ tới món chân giò kho tối nay đấy!
Lý Nghị nói: "Đồng chí này, vất vả cho anh rồi, nghe anh nói thế, họ là bị người ta bỏ thuốc mê?"
Pháp y nói: "Vâng. Tôi thò tay vào miệng và cổ họng người chết, móc một hồi..."
"Ựa!" Người chịu không nổi đầu tiên là tên Tô Tân Lượng. Thấy mọi người đều nhìn mình, cậu ta bịt miệng, ừ ừ nói: "Tôi không sao, anh tiếp tục đi."
Pháp y nói: "Chàng trai trẻ, cái này có là gì đâu, có một lần, trong rừng núi khu Tây Trạch phát hiện một thi thể thối rữa, lại là mùa hè nóng nực, thi thể đó thối đến mức giòi bọ đầy mình! Ai cũng không dám lại gần! Đám người đội hình cảnh đó, cách xa trăm mét còn đang buồn nôn! Tôi vì tìm bằng chứng, cắt hộp sọ thi thể đó ra, kiểm tra óc trắng hếu, lại cắt khoang bụng lồng ngực ra, ồ, chẳng cần tôi động tay cắt, sớm đã bị giòi ăn nát rồi— tôi lôi hết mấy thứ ruột gan thối hoắc đó ra, lật dạ dày và ruột lên..."
"Ựa!"
"Ựa! Đừng nói nữa!"
"Kinh tởm quá!"
Pháp y vẫn một bộ mặt ngẩn ngơ, trên gương mặt gầy gò không nổi lên chút gợn sóng nào.
Cũng là công chức, cũng là vì nhân dân phục vụ, nhìn công việc của người ta đi! So với họ, những người ngồi văn phòng này, chỗ nào còn xứng đáng gọi là vất vả nữa chứ?
Người khác đều là buồn nôn kiêm sợ hãi, Lý Nghị lại từ trong thâm tâm phát ra cảm khái, cảm thấy pháp y này là một người đáng tôn trọng, nghề pháp y này, là một nghề đáng tôn trọng!
Lý Nghị nói: "Đồng chí, anh xưng hô thế nào?"
"Lý Bí thư, tôi tên Mạc Quảng Thắng."
Lý Nghị nói: "Đồng chí Quảng Thắng, công việc của anh rất vĩ đại, anh đã đóng góp to lớn cho công tác pháp y của Công an cục thành phố Giang Châu! Vừa rồi anh nói anh đã móc họng người chết, có phát hiện gì?"
Các đồng chí khác nghe xong cảm thấy tê rần cả người, rất muốn tránh xa, nhưng nghe đến đoạn hấp dẫn, lại nhịn không được muốn nghe tiếp, thế là đều cố nén cơn buồn nôn, yên lặng nghe đồng chí Mạc Quảng Thắng nói tiếp.
Mạc Quảng Thắng lấy ra một túi nhựa niêm phong, bên trong đựng một ít chất lỏng dính dính và một vài vật thể rắn, ông chỉ vào túi, nói: "Những thứ này, chính là tàn dư móc ra từ miệng và cổ họng người chết, tôi nghi ngờ bên trong chứa thuốc mê. Thành phần thường là loại thuốc mê hoặc Ether, không màu không mùi, có thể hòa tan trong các loại chất lỏng, không dễ bị phát hiện. Uống, tiêm là có tác dụng ngay, có thể khiến đại não mất kiểm soát, thần trí không rõ, mặc sức sai khiến. Thuốc còn được người ta gọi là thuốc đặc hiệu và thuốc mê hiệu quả cao. Người bình thường không nhìn ra túi này có gì không ổn, nhưng tôi dựa vào đôi mắt này, mũi này, liền biết trong tàn dư này chắc chắn chứa thuốc khiến người ta hôn mê! Tất nhiên, để xác nhận, tôi sẽ mang về tiến hành hóa nghiệm, và tiến hành hóa nghiệm tàn dư trong dạ dày người chết, không khó để kiểm tra ra."
Lý Nghị nhướng mày, nhìn Trần Quân Đồng, lạnh lùng hỏi: "Trần Bí thư, người chết trước đó ăn cơm trưa ở nhà ông, vậy họ trúng thuốc bằng cách nào? Lại là ai giết họ trên giường?"
Đái Nghiêu Thần cũng sa sầm mặt lại, nhìn Trần Quân Đồng, hỏi: "Lão Trần, rốt cuộc là chuyện gì thế này? Ông phải nói rõ ràng!"
Trần Quân Đồng dường như đang nghĩ xem nên trả lời bài toán khó này thế nào, chỉ cần hơi không ổn, sẽ đẩy mình vào vực sâu vạn trượng!
"Đái Bí thư, tôi thật sự không biết chuyện này là sao!" Trần Quân Đồng nghiến răng, một mực khẳng định mình không biết chuyện, phủi sạch mình ra: "Lúc bọn họ ăn cơm xong vẫn bình thường, còn cười nói vui vẻ với cả nhà chúng tôi, sau đó mới vào phòng, có lẽ họ sợ đau, nên uống thuốc mê trước?"
"Hahaha!" Mạc Quảng Thắng nhịn không được cười khẩy một tiếng.
"Anh cười cái gì?" Trần Quân Đồng hận thấu xương người chuyên giao tiếp với thi thể này, trừng mắt hỏi.
Mạc Quảng Thắng thu nụ cười lại, khôi phục vẻ mặt ngẩn ngơ đó, thản nhiên nói: "Một người uống nhiều thuốc mê như vậy, còn có năng lực cắt cổ tay tự sát, hơn nữa còn dùng thủ pháp tự sát mang tính tạp kỹ là tay trái cắt tay trái - ông đây là đang sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi, hay là đang lừa mấy vị lãnh đạo đây? Ông có muốn thử không?"
Trên gương mặt lạnh như băng của Trần Quân Đồng, đều có thể cạo ra được gai băng rồi!
Lý Nghị nhân cơ hội nói: "Đái Bí thư, xét từ các dấu hiệu, Trần Quân Đồng là kẻ có hiềm nghi giết người lớn nhất, tôi đề nghị bắt giữ tại chỗ Trần Quân Đồng, tiến hành điều tra thẩm vấn ông ta!"
Đái Nghiêu Thần sững sờ, lời Lý Nghị nói không phải không có đạo lý, thế nhưng, chuyện bắt giữ Trần Quân Đồng quan trọng như vậy, cũng không phải ông muốn quyết là quyết được. Trần Quân Đồng là Ủy viên thường vụ thành ủy hưởng đãi ngộ cấp chính sảnh, là cán bộ do tỉnh quản lý đấy! Cho dù ông ta phạm pháp, cũng phải đợi đồng chí Ủy ban kỷ luật tỉnh xuống điều tra lấy chứng cứ, thực hiện "song quy" với ông ta, sau khi chứng thực ông ta có tội, mới có thể báo cáo Viện kiểm sát để phê chuẩn bắt giữ!
Đây cũng có thể coi là một loại đặc quyền của quan chức ư? Ngay cả quy trình phạm pháp chịu thẩm vấn bị bắt cũng khác biệt. Quy trình này cũng cho quan chức phạm tội không gian và thời gian rất lớn để tẩu tán tài sản và di cư, trở thành "quan trần", thậm chí trốn ra nước ngoài để tị nạn!
Một gian phòng khác đột nhiên xông ra một phụ nữ, chính là vợ chính thất của Trần Quân Đồng, hét lớn: "Các người đừng bắt ông ấy, chuyện này là một mình tôi làm ra!"