Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 2970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16. Bàn tính của Bình Lục gõ vang

❊ ❊ ❊

Sơn Nội Nghĩa Thắng bắt đầu điều động quân ngũ thường xuyên dọc theo tuyến thành Phạn Điền, Linh Cương, Y Đậu Mộc, Cát Cương, Thần Chi Phong, đồng thời huy động quân tư, điều phối các trang bị như thiết pháo, cung, tên, trường thương lần lượt vận chuyển tới.

Tiểu Bình Thái một mặt chuẩn bị tốt công tác hậu cần chuyển vận, mặt khác lại bắt đầu công khai thu mua lá sơn ngưu bàng, công xưởng dưới thành cũng đại thể đã xây dựng hoàn tất. Trước hết thuê hai ba trăm gia quyến của túc khinh quân dịch chúng dưới thành, bắt đầu mở rộng quy mô sản xuất.

Lá sơn ngưu bàng thu mua về không cần phải rửa hay phơi nắng gì cả. Trực tiếp đặt lên thớt, dùng dao nhỏ cạo, cũng chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực, lớp lông nhung nhỏ ở mặt sau lá sơn ngưu bàng liền nhanh chóng được cạo xuống.

Sau đó đem số lông nhung này rửa sạch lọc bỏ tạp chất, dùng búa gỗ thủy lực đập qua một lượt, phơi râm hay phơi nắng đều được. Rồi tỉ mỉ bện vào trong dây gai và dây cỏ, đảm bảo toàn bộ sợi hỏa thằng đều được bện dày đặc lông nhung, không bỏ sót chỗ nào.

Cuối cùng là so sánh với hỏa thằng thông thường, trong điều kiện phòng không ẩm ướt và không có gió thì đồng thời châm lửa. Sợi dây gai có thêm lông nhung sơn ngưu bàng so với hỏa thằng thường có thời gian cháy tăng thêm hơn một nửa, có thể cháy liên tục tới hơn sáu tiếng đồng hồ, hoàn toàn đủ đáp ứng chiến sự suốt cả ngày.

Còn hỏa thằng bện bằng cỏ tuy thời gian cháy giảm mạnh, chỉ vỏn vẹn hơn hai tiếng đồng hồ. Nhưng cũng đạt tới trình độ hơn một nửa so với hỏa thằng thường, huống hồ chi phí lại thấp hèn, cỏ vốn dĩ coi như không mất tiền. Chớp mắt đã khiến chư tướng Sơn Nội đang quan sát thử nghiệm phải tâm phục khẩu phục.

Thứ này chỉ cần hạ giá xuống còn một nửa so với hỏa thằng thông thường để bán, khẳng định là sẽ có người mua. Dẫu sao ngoài việc thời gian cháy ngắn hơn, thì ở hai chỉ số vô cùng quan trọng là khả năng kháng gió và chịu ẩm, nó hoàn toàn vượt trội so với hỏa thằng kiểu cũ.

Đặc biệt là Trợ Tả Vệ Môn, người được Tiểu Bình Thái đích thân mời tới xem thử nghiệm, bản thân "Nạp Ốc" của họ vốn cũng kiêm kinh doanh vũ khí. Sau khi nhìn thấy các số liệu của loại hỏa thằng này, ông ta không chút do dự liền đặt hàng với Tiểu Bình Thái, hơn nữa sản xuất bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

Điều này khiến các thương nhân Sơn Nội và thương nhân Giang Tỳ khác vẫn đang toan tính giá cả và lợi nhuận lập tức giật mình, làm ăn không ai làm như thế, cái gì cũng muốn thâu tóm hết, người khác còn làm ăn gì nữa?

Thế là những người khác cũng thi nhau bày tỏ muốn đặt hàng, chỉ sợ tụt lại phía sau Trợ Tả Vệ Môn. Thậm chí có người tại chỗ muốn mở "Vũ Trát", tức là giấy bạc kiểu chi phiếu viết tay. Biểu thị muốn thanh toán trước nhận hàng sau, không chỉ trả tiền cọc mà là trả toàn bộ tiền.

Kết quả này khiến Sơn Nội Nghĩa Trị cực kỳ hài lòng, dẫu sao ba ngàn quán tiền nói ít thì không ít, nói nhiều cũng chẳng nhiều. Người hai quán, kẻ ba quán, chẳng mấy chốc mà cạn sạch. Hơn nữa cơ bản thiết lập là khoản vay không lãi hoặc lãi suất thấp một phân, căn bản không thể sinh lời từ dự trữ kim.

Đồng thời còn phải trả lương cho các "Đồng Tâm" phụ trách công việc thực tế, vài vị Khám Định Dịch cũng phải trả niên bổng. Ban đầu chắc chắn không vấn đề gì lớn, nhưng qua không đầy hai năm có thể sẽ lỗ vốn.

Nay hỏa thằng được đánh giá cao, thương nhân các nơi đều muốn nhận thầu sản phẩm này. Thậm chí hàng còn chưa ra lò đã thấy tiền rồi. Điều này khiến Sơn Nội Nghĩa Trị thở phào nhẹ nhõm, chuyện dự trữ kim xem như đã thành công mỹ mãn. Chỉ cần lợi nhuận từ dây cỏ không ngừng bổ sung vào, dự trữ kim này sẽ không gặp vấn đề gì lớn.

Sơn Nội Nghĩa Trị đối với cách làm việc của Tiểu Bình Thái vẫn rất yên tâm, đối với việc phân phối bán hàng cụ thể ông cũng lười quản, ông chỉ cần xác nhận lợi nhuận đủ là được. Ông quản lợi nhuận này lấy từ ai làm gì? Là một hào cường đại danh bận rộn trăm công nghìn việc, ông không có nhàn tâm để quản những chuyện lặt vặt như thế này.

Tiểu Bình Thái lần này lại muốn thử thách người mới nhậm chức, đảm đương vị trí hỏa thằng phụng hành là Bình Lục. Dẫu sao cậu ta xuất thân thương nhân, đối với việc vận hành mô hình kinh doanh hẳn phải có cách nhìn của riêng mình.

Nếu ý tưởng của cậu ta hợp lý hoặc hiệu quả hơn chế độ thầu khoán của Tiểu Bình Thái, Tiểu Bình Thái hoàn toàn không ngại lật đổ phương thức bán hàng cũ. Sau đó theo ý tưởng của Bình Lục mà cải cách mạnh tay, biết đâu lại tăng thêm được không ít thu nhập.

Bình Lục đối với các võ sĩ có lẽ vẫn còn vài phần khiếp nhược, dẫu sao cậu ta xuất thân là kẻ bán nước tương, lại còn bị chủ cũ quét sạch ra khỏi cửa, chỉ là một thủ đại nhỏ nhoi. Ở Sơn Nội vừa không có đồng tộc lại không có đồng tính, ngay cả vợ con để sưởi ấm lòng cũng không có.

Trước khi được đề bạt làm võ sĩ vốn là một thị dân ti tiện, về thân phận thậm chí còn là tôi tớ của Tiểu Bình Thái. So với Tiểu Bình Thái là quân dịch chúng ba đời, đời đời phụng sự Sơn Nội gia, đẳng cấp thân phận cách biệt quá xa.

Nhật Bản hiện nay tuy không hoàn toàn tồn tại bốn đẳng cấp sĩ nông công thương, nhưng đối với thương nhân mà nói, võ sĩ luôn ở vị thế cao cao tại thượng. Lý do chính Bình Lục được đề bạt làm võ sĩ là do trận chiến U Thượng Nguyên đã dùng thiết pháo bắn chết Bảng Viên Tín Phương, nhưng thủ cấp của Bảng Viên lại được tính cho Tiểu Bình Thái. Mọi người đều không rõ người thực sự bắn chết Bảng Viên Tín Phương là Bình Lục, dù có người biết cũng cho rằng tôi tớ thảo phạt địch tướng cũng là công lao của chủ nhân.

Nếu không phải lần trước Bình Lục cũng "dẻo miệng" như Tiểu Bình Thái, không phân thắng bại. Ở Giang Tỳ vừa lừa người lại lừa quỷ, vẽ ra chiếc bánh lớn, lừa Sơn Nội Nghĩa Trị tới bốn ngàn thạch lương thực. Công lao này đã nhận được sự công nhận của cả võ sĩ đoàn Sơn Nội, nay mọi người cứ nhắc đến Bình Lục, ấn tượng đầu tiên chính là thằng nhóc đó rất gian, một bàn tính gõ rất điêu luyện, quỷ cũng có thể bị cậu ta lừa lấy tiền.

Dù sao thì Bình Lục nay đã đứng vững chân trong võ sĩ đoàn Sơn Nội, đối mặt với những đại thương nhân mà trước kia cậu phải ngước nhìn, giờ đây hoàn toàn có thể đối mặt một cách nhẹ nhàng, không ti không kháng.

Quay lại chuyện cũ, Tiểu Bình Thái lúc trước ở Giang Tỳ bán cỏ, thực hiện chế độ nhận hàng trước trả tiền sau, "ức phối" toàn thể. Hoàn toàn không để Sơn Nội gia đứng ra bán, mà cưỡng chế ép hàng cho thương nhân theo thực lực, để họ tự đi bán, sau đó định kỳ thu hồi tiền hàng từ thương nhân.

Cái lợi rất rõ ràng, không cần phiền phức, chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng. Cái hại là thương nhân nhỏ hoàn toàn không thể so với thương nhân lớn, rất nhanh việc kinh doanh cơ bản tập trung vào trong tay vài gia tộc, hạn ngạch mỗi tháng đều bị chia chác trước. Tất nhiên do giá xuất hàng là quan định, nên hạn hán hay lụt lội đều thu hoạch ổn định, bất kể ai nhận thầu, Sơn Nội gia luôn có một khoản tiền cố định.

Sản phẩm do Sơn Nội sản xuất nhờ vào sản xuất tập trung hóa tại công xưởng thủ công quy mô lớn, nên trình độ tổng thể hoàn toàn vượt xa sản xuất thủ công gia đình của tiểu nông hộ. "Sơn Nội sản" dần dần trở thành danh từ đại diện cho chất lượng vững chắc, nhưng ban đầu Sơn Nội gia và Tiểu Bình Thái làm chủ quầy "khoán tay", chỉ xuất hàng với giá chín mươi tiền một xấp. Mà giá trên thị trường đã vượt quá một trăm hai mươi tiền, thậm chí là một trăm ba mươi tiền, rất nhiều lợi nhuận trực tiếp chảy vào túi của nhà thầu.

Lần này Bình Lục thay đổi phương pháp nhìn thì tiện lợi ngồi mát ăn bát vàng của Tiểu Bình Thái, thay đổi thành mỗi nửa năm dựa theo tình hình thị trường sáu tháng trước để phát thầu bán sản phẩm của nửa năm tiếp theo.

Chiến tranh cả nước đang diễn ra ngày càng kịch liệt hơn, vũ khí trang bị chỉ có càng dễ bán, chứ không hề khó bán.

Bình Lục tuyệt đối không làm cái gọi là kỳ hạn, mà giống như lần lừa lương thực trước, cho các thương nhân một cơ hội đánh bạc. Dựa theo giá thị trường lúc phát hành để định một giá khởi điểm, từ giá khởi điểm này để thương nhân ra giá mua sản lượng của nửa năm tiếp theo. Nếu nửa năm đó chiến sự kịch liệt, tất nhiên sẽ kiếm đậm. Nếu chiến sự không mặn không nhạt, thì có thể chỉ kiếm được chút tiền chạy việc.

Dù sao Bình Lục không quản giá bán thực tế, chỉ dựa theo giá xuất xưởng thấp nhất mà cậu đưa ra, chọn người ra giá thực tế cao nhất, giao cho người đó quyền bán độc quyền nửa năm.

Sơn Nội gia chỉ bán theo giá họ đưa ra, rủi ro thị trường do thương nhân gánh chịu, tiến thêm một bước so với Tiểu Bình Thái trong việc thu hoạch ổn định.

Quả nhiên là "cả bụng toàn nước xấu" mà!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.