Đêm Tiểu Bình Thái nghỉ ngơi tại nhà, một bản điều lệnh đã được đưa tới án thư. Tiểu Bình Thái bị điều từ chức Thành đại ở Giang Tỳ sang làm Bút đầu Đại tướng của kỳ bản chúng nhà Sơn Nội, việc bổ nhiệm này hoàn toàn bất ngờ, không hề được báo trước.
Tiểu Bình Thái tuy tốn nhiều tâm trí cho việc cai trị ở Giang Tỳ, nhưng việc kiểm kê ruộng đất rốt cuộc vẫn gây đắc tội với người khác. Hơn nữa, chỉ hai tháng nữa là đến vụ thu hoạch mùa thu, sau khi thu hoạch xong, việc trưng thu niên cống cho năm mới sẽ bắt đầu. Tiểu Bình Thái đã từng chứng kiến cảnh tượng khi trưng thu niên cống rồi, năm nay không biết kết cục sẽ thế nào. Sơn Nội Nghĩa Trị điều Tiểu Bình Thái về, hoàn toàn là vì muốn bảo toàn cho công thần, tránh để bị tổn hại.
Hơn nữa, người đi Giang Tỳ đảm nhiệm chức Thành đại lần này là người giữ chức Bút đầu kỳ bản chúng trước đây, Tiểu Tây Nguyên Tả Vệ Môn Trị Trường, là tâm phúc trọng thần của Sơn Nội Nghĩa Trị, lại xuất thân từ gia lão phổ đại. Thân phận của ông ta hoàn toàn có thể trấn áp được các quốc nhân lớn nhỏ ở một cõi Viễn Giang, đảm bảo việc trưng thu niên cống năm nay diễn ra thuận lợi.
Về ý nghĩa sâu xa hơn, Tiểu Bình Thái cũng đã nghĩ tới. Do xuất thân cao quý vốn có của nhà Sơn Nội, thời điểm hạ cố xuống ngự môn, Sơn Nội Nghĩa Minh đời thứ nhất chỉ mới là đứa trẻ mười lăm tuổi, khi đó người nắm giữ gia chính là hai vị gia lão Tế Xuyên và Nhất Sắc đi theo hộ tống. Sau này gia nghiệp tích lũy qua nhiều đời, quyền uy của đại danh không ngừng tăng lên, nhưng vẫn không thoát khỏi những quy tắc trói buộc của chế độ nghị sự trọng thần. Sơn Nội Nghĩa Trị tuy có quyền quyết định cuối cùng và quyền phủ quyết một phiếu, nhưng kiến nghị của các trọng thần dưới trướng vẫn là nhân tố quan trọng nhất để ông tham khảo. Đây cũng chính là lý do Tiểu Bình Thái nỡ tiến cử An Trạch Thanh Khang lên, không phải nhân vật chính nào cũng là Long Ngạo Thiên, Diệp Lương Thần, lúc nào sau gáy cũng toàn là xương phản nghịch. Chẳng nghĩ ngợi gì, suốt ngày chỉ mưu tính tích lũy lực lượng để làm phản.
Lôi kéo các gia thần có năng lực lên vị trí cao, tuy bề ngoài không kết bè kết đảng, nhưng người có quan hệ tốt chắc chắn sẽ ủng hộ nhau trước. Chỉ cần không cản trở yêu cầu của nhà Sơn Nội, những ý tưởng Tiểu Bình Thái đưa ra, thúc phụ Cương Lương thường sẽ lập tức giơ cả hai tay hai chân ủng hộ. Giờ đây An Trạch Thanh Khang cũng đã xuất đầu lộ diện, y chắc chắn cũng sẽ ủng hộ Tiểu Bình Thái. Như vậy dần dần quyền phát ngôn mà Tiểu Bình Thái nắm giữ sẽ ngày một nhiều, cuối cùng đạt đến mục đích đủ để ảnh hưởng tới gia chính.
Đây cũng là một trong những cách phổ biến nhất mà các quyền thần từ xưa đến nay, qua các triều đại, thường dùng để thăng tiến. Một người lực yếu, nhiều người lực mạnh. Đạo lý sáng tỏ, thiên hạ ai cũng biết.
Tiểu Bình Thái vốn tưởng rằng nếu không thu nạp An Trạch Thanh Khang làm gia thần thì có thể thuận buồm xuôi gió mà đẩy mạnh việc này, nhưng Sơn Nội Nghĩa Trị dường như vẫn nhìn ra manh mối. Ông sắp xếp An Trạch Thanh Khang ở Viễn Giang, điều Tiểu Bình Thái về Sơn Nội. Nói trắng ra là để ngăn chặn việc thủy quân mà y dùng tiền nuôi dưỡng, ngược lại trở thành lực lượng tư nhân đi theo Tiểu Bình Thái.
Hơn bốn mươi năm cuộc đời chiến quốc của Sơn Nội Nghĩa Trị quả nhiên không phải hư danh, thật cao tay.
Còn về lý do tại sao An Trạch Thanh Khang lại tìm đến Tiểu Bình Thái, ngoài việc cảm ơn Tiểu Bình Thái đã tiến cử mình ra làm quan, y còn nói rằng cha y, tức An Trạch Đông Khang, trước khi xuất phát tới thành Phạn Thị từng giao cho y một món đồ, bảo y chuyển lại cho Tiểu Bình Thái.
Người trẻ mà, thích thể hiện. Y chỉ mải mê phô trương cơ bắp, muốn nổi bật nên đã quên khuấy mất thứ của cha mình. Nay mọi việc đã xong xuôi, bụi trần đã định. Y rảnh rỗi, chuyện này mới được y nhớ lại. Thế là y lập tức sai người tới Giang Tỳ, lấy di vật này của cha mình về giao cho Tiểu Bình Thái.
Mặc dù không rõ là thứ gì, nhưng vì cha y từng dặn nhất định phải cầm nhẹ đặt nhẹ, cẩn thận bảo quản, nên An Trạch Thanh Khang rất nghe lời, giữ gìn chiếc hộp gỗ này hết sức cẩn thận, dùng vải bông mịn loại tốt quấn từng lớp một, rồi lại dùng vải gai chắc chắn gói lại thành một bọc xách tay.
Chà, thứ này, tháo từng lớp từng lớp ra chắc phải mất hai phút. Thứ gì mà cần phải làm thế cơ chứ, danh đao hay giáp trụ gì đó chắc chắn là không thể. Chiến thuật thủy quân của An Trạch Đông Khang thì rõ ràng lão già đó chỉ truyền cho hai người con trai, bảo thủ không chịu truyền ra ngoài.
Vậy thì có thể là gì? Chẳng lẽ là một thỏi vàng ư. Nhưng cho dù là một thỏi vàng thì cùng lắm cũng chỉ một ngàn lượng, số tiền này còn không đủ để chi tiêu cho thủy quân của An Trạch Thanh Khang.
Thế nhưng khi bọc ngoài được gỡ bỏ hoàn toàn, Tiểu Bình Thái biết mình đã lầm, sai lầm một cách vô cùng nghiêm trọng. Bởi vì trên chiếc hộp gỗ sơn mài không mấy bắt mắt kia, có đề bốn chữ lớn rồng bay phượng múa: "Đường Tác Danh Vật"!
Tiểu Bình Thái lập tức ngẩng đầu nhìn An Trạch Thanh Khang: "Nhiếp Tân Thủ thực sự tặng vật này cho ta?"
An Trạch Thanh Khang có vẻ không rành trà đạo lắm, nên giọng điệu có chút không mấy coi trọng: "Đại khái là một món trà cụ nào đó của cha thôi, cũng không phải chỉ tặng cho Đạn Chính. Trà cụ của cha khá nhiều, trước khi đi ngoài việc giao cho huynh trưởng mấy món, vài vị ở Giới và Nại Lương ông cũng đều có tặng."
Tiểu Bình Thái đương nhiên biết An Trạch Đông Khang là trà nhân nổi tiếng thiên hạ, trà cụ ông sưu tầm nhiều không kể xiết. Nhưng trà cụ duy nhất trong thiên hạ có tư cách được gọi là "Đường Tác Danh Vật", đồng thời còn lưu truyền bảo quản trong tay An Trạch Đông Khang thì chỉ có một món.
Đường Tác Danh Vật — Thanh từ Tùng Bản trà nhập!
Còn về giá cả, chúng ta có thể "hà hà" một cái, năm ngàn lượng vàng!
Nó còn có một cái tên lẫy lừng hơn, Tùng Bản Gia Tử, người đời gọi là một trong "Thiên hạ Tam Gia Tử". Đây là loại trà cụ được người thời bấy giờ coi là danh phẩm trong các danh phẩm, đứng thứ hai thiên hạ, chỉ kém danh phẩm đứng đầu thiên hạ là Cửu Thập Cửu Phát Gia Tử một chút xíu mà thôi.
Tiểu Bình Thái mở nắp hộp, chỉ dựa vào cái nắp ngà voi được chạm khắc tinh xảo kia là lập tức khẳng định suy đoán của mình không sai. Đợi sau khi nhẹ nhàng lấy ra, cái kiểu dáng miệng hẹp thân rộng, tròn trịa đầy đặn, ôn nhuận dễ chịu hình quả cà càng khẳng định thêm phán đoán của Tiểu Bình Thái. Món đồ này rốt cuộc là cổ vật thời Tống hay thời Đường thì Tiểu Bình Thái không muốn truy cứu, nhưng có thể khẳng định là, đẹp, thực sự là đẹp đến mức quỷ khóc thần sầu.
Nhẹ nhàng đặt Tùng Bản Gia Tử xuống, Tiểu Bình Thái hỏi: "Ngươi có biết giá trị của món trà cụ này không?"
"Chắc cũng không rẻ, hình như vài trăm quan, hoặc một ngàn quan gì đó. Cha vốn không cho con đụng vào, nói con vụng về, vật quý giá như vậy mà làm hỏng thì đáng tiếc quá." An Trạch Thanh Khang vẫn còn là người sáng suốt, biết đây là trà cụ có giá trị không nhỏ. Nhưng vẫn câu nói đó, y chưa từng trải qua cảnh nghèo túng nên khái niệm về tiền bạc vẫn không nặng nề lắm.
"Vậy ta nói cho ngươi biết, đây là danh vật trong các danh vật đứng thứ hai thiên hạ, được gọi là Tùng Bản Gia Tử, một món Đường Tác trà nhập, giá trị năm ngàn quan tiền!" Tiểu Bình Thái đã đóng nắp hộp lại một cách trân trọng, mỉm cười nhìn An Trạch Thanh Khang.
"Năm ngàn quan? Năm ngàn quan!" Lúc này An Trạch Thanh Khang mới phát hiện ra mình đã sai, đôi mắt hoàn toàn dán chặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ bé kia.
"Thế nào?" Tiểu Bình Thái mỉm cười nhìn An Trạch Thanh Khang.
"Đã là cha muốn tặng Đạn Chính, thì Đạn Chính cứ nhận lấy đi." Yết hầu của An Trạch Thanh Khang chuyển động mạnh, nuốt khan một cái.
"Ha ha ha ha, Thần Tam, mau bảo người nhà chuẩn bị rượu thịt." Tiểu Bình Thái kéo An Trạch Thanh Khang vẫn còn đang ngẩn ngơ ngồi xuống hiên nhà, uống một trận thỏa thuê.