Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 2474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. Không ăn cá nóc để yên lòng chúng

❊ ❊ ❊

Các chức vị mà Tiểu Bình Thái từng đảm nhiệm trên thực tế bao hàm phạm vi rất rộng, nhưng cũng chính vì đảm đương nhiều nhiệm vụ nên coi như đã từng làm qua một chức quan thân dân. Tuy nhiên, chức quan thân dân này của y lại vô cùng bất đắc dĩ, vì đủ loại nguyên nhân mà hộ tịch chưa từng được chải chuốt, ruộng đất chưa từng được đo đạc, người trong nước cũng chưa từng được bái phỏng.

Thế nhưng điều này cũng không cản trở việc y nắm rõ suy nghĩ của đám dân thị (thương nhân ở phố thị) và quốc nhân này. Đám dân thị chẳng qua chỉ muốn biết định mức phí thị trấn hàng năm cũng như thuế nhà cửa, thuế đất đai thu thế nào, liệu có phải tăng thêm hay không.

Dân thị ở Giang Tỳ một phần kế thừa từ đám thương nhân Giang Tỳ của Bạch Xuyên thị trước kia, một phần là đám thương nhân Sơn Nội có được đặc quyền chuyên doanh mới từ chỗ Sơn Nội Nghĩa Trị. Thế nhưng đã tới cảng Giang Tỳ làm ăn, khi đối mặt với vị quan mới nhậm chức đầy lạ lẫm, khả năng cao sẽ sửa đổi thuế suất, hai nhóm người này tạm thời cũng ôm đoàn sưởi ấm cho nhau.

Nói đến chế độ thuế thương mại của Nhật Bản, cùng với phương pháp thu thuế đối với khối tài sản khổng lồ mà thương nhân nắm giữ, thực thi một kiểu mẫu vô cùng nực cười.

Mạc phủ Thất Đinh, chính phủ trung ương trên thực tế này, ngay từ thời khắc được thành lập đã mang ý nghĩa là chủ nhân của thiên hạ, cho dù đến thời kỳ tướng quân đời thứ ba Túc Lợi Nghĩa Mãn cũng chỉ là tăng cường thêm uy quyền của Mạc phủ mà thôi. Tướng quân Mạc phủ trên thực tế không thể truyền đạt chính lệnh đến tận từng quận dưới mỗi phân quốc, tức là mấy trăm năm nay Nhật Bản vẫn luôn không có một chế độ thuế thương mại phổ biến thông hành toàn quốc do chính phủ mạnh mẽ nào định ra cả. Thế là các đại danh ở địa phương và đám võ sĩ dưới trướng mỗi người mỗi cách, cũng không biết là vị đại ca nào vỗ đùi một cái, nghĩ ra một biện pháp hay.

Hàng hóa là vật hữu hình, có thể nhìn thấy, thu một phần hai mươi, mười lăm rút một phần năm, chuyện này đơn giản, cứ theo số lượng mà thu tiền là được. Cho nên thuế giao dịch tuy cũng có khả năng và kẽ hở trốn thuế, nhưng dù sao vẫn có căn cứ, cũng tiện thực thi.

Thế nhưng tài sản khổng lồ của thương nhân thì thu tiền thế nào đây? Dù sao vàng bạc tiền đồng đào cái hố chôn xuống, ngươi biết đâu mà tìm để thu thuế chứ. Thế là toàn bộ lãnh địa Sơn Nội từ mấy chục năm trước đã bắt đầu thực thi cơ chế thu thuế theo gian giá (độ rộng cửa nhà), một chế độ thuế "rất có lý".

Thế nào gọi là chế độ thuế gian giá? Tức là thông qua việc đo đạc kích thước cửa hàng nhà ngươi để xác định số lượng thu thuế. Cửa hàng nhà ngươi mở càng rộng, thuế thu càng nhiều. Thế là Tiểu Bình Thái có thể nhìn thấy những kiến trúc kỳ lạ trong phố có mặt tiền rộng năm mét, chiều sâu năm mươi mét (chuyện thật, trước năm 45, Nhật Bản vẫn có huyện thu thuế như vậy, hiện tại nhiều ngôi nhà cổ ở huyện Phú Sơn vẫn là kiểu kiến trúc dạng thanh tre dài).

Cho nên mọi người đi du lịch Nhật Bản bây giờ, nếu phát hiện một số cửa hàng và nhà ở có mặt tiền rất nhỏ thậm chí là rất hẹp, nhưng cả ngôi nhà lại rất dài. Xin đừng kinh ngạc, bọn họ chỉ là để tránh thuế mà thôi.

Hơn nữa Tiểu Bình Thái cũng không phải hạng quan lại khắc nghiệt chuyên đi lóc thịt trên chân muỗi, cạo tiền thì cạo được mấy đồng? Phải sinh tiền, từ không sinh có, biến hóa ra tiền mới được.

Còn về phần quốc nhân đương nhiên chỉ có hai việc phải dò hỏi, trước tiên, cũng là việc quan trọng nhất — kiểm địa, ngươi dám kiểm địa ta liền dám đứng lên làm ngươi, dù sao kiểm địa là chết đói, nhất quỹ (nổi dậy) là chiến tử, sắp chết thì lôi kẻ làm đệm lưng, giết một đủ vốn, giết hai còn lời, ai sợ ai?

Việc khác chính là có định ra quân dịch trướng mới hay không, cái này cũng dễ hiểu. Xuyên Xuyên chúng trước kia với tư cách ngoại dạng quốc nhân, lãnh địa một ngàn không trăm năm mươi quan mà lại phải xuất ra ba trăm mấy chục người, tỉ lệ tòng quân cao ngất ngưỡng. Trong Giang Tỳ chúng có rất nhiều quốc nhân chúng, Tiểu Bình Thái nếu như miệng ngậm thiên hiến, cầm Thượng phương bảo kiếm xuống yêu cầu tăng thêm quân dịch nhân số, chỉ cần không quá đáng, bọn họ vẫn sẽ ngậm lệ đáp ứng. (Với tư cách là tác thương chúng của Bắc Điều thị, quân dịch của Thiên Diệp Giới Trọng Dận cao tới ba ngàn kỵ, Nguyên Đại Xuy Giới cao tới hai ngàn kỵ, mà vị thế cao hơn một chút lãnh địa lại chưa bằng một nửa hai vị này là Thanh Thủy Khang Anh lại chỉ có quân dịch hai trăm kỵ. Khoảng cách giữa phổ đại và ngoại dạng hiển nhiên có thể thấy rõ.)

Tóm lại tiệc rượu với những tâm tư riêng biệt vẫn được tổ chức thuận lợi đúng hẹn, đám dân thị và quốc nhân đã sớm đợi ở Giang Tỳ mấy ngày rồi. Tiểu Bình Thái tới, cứ trực tiếp mở tiệc là được. Dù sao mọi người cũng không phải thật sự tới để ăn uống đón gió tẩy trần, chủ yếu vẫn là để thăm dò lẫn nhau.

Tiểu Bình Thái trước khi tới đã quyết định, mọi thứ y nguyên, không định làm bất cứ thay đổi gì, dù sao cũng chỉ là lãnh địa nhỏ bé của nửa phân quốc, không đáng để Tiểu Bình Thái vốn dĩ càng ngày càng bành trướng gần đây phải động can qua.

Đám đại diện địa phương có đầu có mặt ở Giang Tỳ đều câu nệ quỳ ngồi dưới vị trí chủ tọa của Tiểu Bình Thái, không ai dám lên tiếng trước. Tại đây chỉ có Tùng Hạ Nhã Nhạc Trợ Nhất Thanh và Tiểu Bình Thái là từng có vài lần gặp gỡ tại trận chiến Thượng Điền Nguyên, mọi người nhìn nhau, cuối cùng đều đẩy ông ta ra mặt.

Tùng Hạ Nhất Thanh cảm nhận được ánh mắt của hàng chục đồng hương Giang Tỳ, đành phải xuất liệt hành lễ với Tiểu Bình Thái. Nực cười là, Tùng Hạ Nhất Thanh là ngoại dạng thành chủ trên sổ sách có một ngàn năm trăm quan tri hành, Tiểu Bình Thái là thành đại có tri hành một ngàn ba trăm quan, vị này tri hành còn nhiều hơn Tiểu Bình Thái, nhưng vẫn được coi là thành chủ dưới quyền Tiểu Bình Thái.

“Đạn Chính, Giang Tỳ bên này không có thứ gì ngon để chiêu đãi ngài, nay cuối xuân, cá nhỏ trắng (cá nhỏ trắng là toàn thân loài cá thuộc họ cá chép Cutler alburnus Basilewsky, hiện là một trong những đặc sản của huyện Tĩnh Cương, Nhật Bản, đánh bắt vào mùa xuân và mùa đông) rất tươi ngon, có thể nếm thử nước canh nấu từ nó.” Tùng Hạ Nhất Thanh đắn đo suy nghĩ, hạ quyết tâm rất lớn, mở miệng vậy mà chỉ nói một câu nhàn thoại.

Thế nhưng điều này lại vừa đúng ý Tiểu Bình Thái, tới thời đại này, tivi máy tính căn bản không thể có, game streamer cũng không có mà chơi, thậm chí tắm nước nóng mỗi ngày đều phải sắp xếp trước. Ngoài mấy loại thực phẩm thuần tự nhiên này có chút hứng thú ra, thật sự không có gì đáng để lưu luyến.

Tiểu Bình Thái nâng bát sơn mài, uống một hớp quả nhiên rất ngon, khen ngợi một hồi, bầu không khí dần dần hoạt bát lên.

Một dân thị vì từng nhận thầu việc kinh doanh xuất khẩu nến của Tiểu Bình Thái, nhìn hơi quen mặt, “Thành đại có thể thêm chút mì ô đông vào trong canh, sẽ có hương vị đặc biệt.”

Tiểu Bình Thái vui vẻ tiếp nhận, quả nhiên cũng ngon.

Sau đó là cá tráp, thịt hươu khô, canh hạc vân vân, các món chính lần lượt được dọn lên, rau tươi mùa xuân không nhiều, chỉ có vài món điểm xuyết. Hải sản và lâm sản là chủ lưu của yến tiệc, đợi đến khi ăn tới cuối cùng thì chính là món cá nóc nổi tiếng (tinh cung ban đông phương đồn, máu và nội tạng có độc tính cực mạnh, nếu xử lý giết mổ không tốt, ăn vào sẽ nguy hiểm đến tính mạng, sản xuất nhiều tại vùng nước ven biển ven bờ biển Viễn Châu của Viễn Giang quốc.), đũa của Tiểu Bình Thái vừa chạm vào, trầm tư một lát, rồi tiện miệng nói một câu không chút để ý, “Đôi khi, có vài sự vật mới vẫn là không nên thử thì hơn.”

Nói đoạn liền nhẹ nhàng đặt đũa xuống, không còn nếm món cá nóc sống được cho là ngon tuyệt, mềm mại béo ngậy, tan trong miệng đó nữa.

Mà đám người trong sảnh không có mấy kẻ ngu ngốc, kẻ nào tâm tư linh hoạt đều lập tức phản ứng lại được, từng người hớn hở vui mừng.

Một mặt vội vàng sai người đem món cá nóc mà Đạn Chính không thích này rút đi, một mặt phân phó người lấy cơm nấm tùng nhung tới cho Đạn Chính ăn một bữa no nê.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.