Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xe đạp

❊ ❊ ❊

C

ó một câu chuyện tôi nhớ mãi, được truyền miệng kể lại một cách hài hước từ các anh chị du học sinh Việt Nam. Ở ngọn đồi cao cao tại Cambridge, trường tôi đặt một ký túc xá dành cho học sinh trên 18 tuổi. Mùa Đông giá lạnh, có một anh học sinh Việt Nam đạp xe từ trường về nhà trên sườn đồi. Trời lạnh, gió thổi ngược chiều và đường thì trơn vì nước đóng thành một lớp băng mỏng trong suốt. Anh chàng đạp mãi đạp mãi mà vẫn chưa về tới ký túc xá. Đoạn, anh trượt tay lái, ngã nhào xuống tuyết… và rồi,… anh quyết định nằm luôn tại chỗ, vừa nằm vừa thở dốc. Người ta thấy anh chàng nằm đó lâu thật lâu, từ lúc hoàng hôn đến khi trời tắt hẳn nắng, mới đứng dậy vươn vai rồi đạp tiếp về nhà. Ai nghe xong cũng bật cười, và cả chính tôi cũng vậy.

Năm đó, mùa Đông cũng giá băng không khác gì. Tôi tất tả đạp xe đi thi môn Văn học Anh – môn học đã lấy bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu là nước mắt và sự tủi thân. Chân đạp xe, gió lạnh quạt vào mặt, đầu nghĩ về những con chữ, những phân tích non nớt tuổi 15, 16. Đạp càng gần đến phòng thi, tim tôi càng đập mạnh. Trời lạnh nhưng mồ hôi tay của tôi lại túa ra vì sợ.

Bỗng nhiên, xe đạp tôi trượt mạnh vì trúng chỗ đóng băng trên đường, tay lái lạc hướng, tôi đập mặt xuống đường, ngã sóng soài trên tuyết. Tất cả xảy ra chỉ trong vòng vài giây, tôi chưa kịp định thần đã thấy cằm mình đau như ai lấy búa đập vào.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng chốc vừa buồn, vừa giận bản thân vừa xấu hổ vô cùng. Cằm đau đến mức dù không muốn khóc nhưng nước mắt cứ tự chảy ra lăn dài vương lên tóc và vương lên tuyết trắng. Tôi chỉ muốn nằm đó mãi mãi, không phải đứng dậy nữa, không phải đi thi, không phải học hành gì hết. Tôi tự hỏi, không biết anh chàng năm xưa lúc ngã xe có nghĩ như tôi bấy giờ hay không?

Thế nhưng dù muốn trốn tránh sự thật đến mấy, tôi cuối cùng cũng phải tỉnh giấc quay lại thực trạng, hớt ha hớt hải chạy đến phòng thi vì sợ trễ. Tôi đến nơi với cái áo lạnh dính đầy tuyết, hai tay lạnh cóng và cái cằm bắt đầu sưng lên. Xa xa đằng kia, tôi thấy Jess, cô bạn người Anh chung lớp đang đứng, ôn đi ôn lại đống giấy note viết ngoằn ngoèo toàn chữ và chữ.

“Nina! Bạn nhìn thật kinh khủng! Chuyện gì xảy ra vậy?” – Cô bạn tôi lật đật cất tập vào giỏ xách khi thấy tôi lò dò đi tới.

“Mình bị té.” – Tôi nói – “Bạn ôn bài xong chưa?”

“Mình sợ lắm Nina à, mình không hiểu gì cả. Làm sao cô giáo có thể nghĩ ra đủ thể loại ẩn dụ đằng sau từng câu thơ vậy?” – Jess than thở – “Mình chắc chắn mình sẽ bị điểm U.”

Trong hệ thống tính điểm ở Anh quốc cho hai năm A-level (tương tự lớp 11 và lớp 12 ở Việt Nam), điểm A* là mức điểm cao nhất, sau đó sẽ giảm dần đến các mức điểm thấp hơn là A, B, C, D, E và F, trong đó điểm F đã là thấp nhất, viết tắt cho chữ Fail (rớt). Điểm U, tuy không có trong thang điểm chính thức, vẫn có khả năng xuất hiện cho biết rằng bài thi quá tệ và không thể chấm điểm nổi. Chữ U được viết tắt cho từ Ungradable, nghĩa là không có khả năng cho điểm. Và dù đều dẫn đến kết quả là thi rớt như nhau, nhưng điểm U xem ra còn tệ hại hơn cả điểm F. Nhìn Jess vén từng lọn tóc vàng óng dắt vào sau tai để lộ sắc mặt lo lắng tột độ, tôi đùa để bạn ấy đỡ căng thẳng: “Bạn đừng nghĩ thế, điểm U nếu xoay ngang sẽ trở thành điểm C mà!”.

Jess vẫn không cười nổi. Lúc đó, tôi nhớ mình cũng lo lắng không kém gì bạn ấy. Ước gì có mẹ cạnh bên để sà vào vòng tay ấp ủ êm ấm ấy.

“Bạn gọi cho mẹ bạn đi, nói chuyện với mẹ là liều thuốc an thần tốt nhất đấy.” – Tôi gợi ý.

Jess nhìn tôi, đôi mắt nâu hạt dẻ sáng lên: “Ừ đúng rồi nhỉ, mình đi gọi cho mẹ đây”.

Nói rồi bạn ấy rút điện thoại ra, bước đi dọc hành lang phòng thi ra xa để bấm máy gọi cho mẹ.

Tôi nhìn theo cô bạn, theo phản ứng cũng rút điện thoại ra bấm số điện thoại của mẹ. Tôi muốn kể cho mẹ nghe tôi đã thức khuya học bài bao nhiêu đêm, đạp xe còn bị té rất đau, cằm đang sưng mà vẫn phải làm bài thi khó ơi là khó. Tôi muốn nũng nịu, muốn mẹ an ủi với tình thương bao bọc hết lớp này đến lớp khác, vỗ về thật an toàn. Ấy thế, trước khi bấm nút “Call”, tôi bỗng khựng lại… Giờ này ở Việt Nam, chắc mẹ vừa tranh thủ nửa tiếng đồng hồ chợp giấc trưa ngắn ngủi sau một buổi sáng bận rộn chạy vạy từ ngân hàng này qua phòng thuế nọ. Mẹ còn cả buổi chiều tất tả đi lựa nào da giày, nào guốc nào đế nào khuy cài. Mà cái nắng chiều Việt Nam gắt gỏng lắm chứ nào được im bóng như xứ sở mù sương Anh quốc này đâu.

img269

Cửa hàng bán fudge tôi đã mua hôm ấy.

Nghĩ đến thế thôi tôi lại chảy nước mắt. Đâu đó trong bộ não và trái tim của đứa trẻ hôm ấy nhận ra một điều, sự lo toan của người ra đi làm sao sánh bằng nỗi buồn của người ở lại. Ở xứ người, thử thách khó khăn có nhiều tới đâu, chính tôi tự biết mình sẽ phải nỗ lực từng ngày. Thế nhưng ba mẹ tôi – những người yêu thương dõi theo tôi từ xa nếu biết, họ sẽ phải trải qua cảm giác bất lực, muốn giúp mà không thể vì không biết cách gì để tiếp sức cho máu mủ ruột thịt của mình. Cảm giác đó chắc chắn còn khó vượt qua hơn nhiều so với sự lo lắng của tôi khi đứng trước phòng thi lúc bấy giờ…

Tôi nhớ sau hôm thi đó, tôi lại đi lang thang vòng quanh Cambridge, mua một khoanh fudge (một loại kẹo ngọt gồm bơ, sữa, chocolate, mềm mịn tan ngay trong miệng) và ngồi tì tì ăn cho kỳ hết trên hàng rào bằng đá trước King’s College Chapel, giữa phố phường người qua kẻ lại. Vừa ăn, vừa xoa xoa cái cằm tím lịm. Ở xa nhà, được thế này có phải đã là hạnh phúc lắm rồi không?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.