Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Khi nào thì nó mới về thăm mình?

❊ ❊ ❊

img427

Ba tôi luôn hoài nghi và có phần phản đối việc cho tôi đi du học.

Hồi trước khi đi du học, ngạc nhiên thay, mẹ tôi lại là người rất ủng hộ trong khi ba tôi thì luôn hoài nghi và có phần phản đối. Ông hay nửa đùa nửa thật nói với mẹ tôi: “Em để cho nó đi, sau này nó lấy chồng sinh con bên đó, rồi khi nào nó mới về thăm mình?”.

Thoạt nghe, mẹ và tôi phì cười vì ba tôi luôn nói chuyện tiếu lâm như vậy. Mãi đến sau này tôi mới hiểu đâu đó trong câu nói ấy, phảng phất một nỗi đau vĩnh biệt và sự tuyệt vọng mơ hồ. Nhưng lúc đó, tôi không thể cảm nhận được.

Năm tôi vừa tròn 18 tuổi, đang học năm nhất đại học ở Birmingham, ba tôi ngày một yếu dần. Về phần mình, tôi cố gắng học rất chăm chỉ, ước mình có thể học thật nhanh để tốt nghiệp và sớm mời ba mẹ qua dự buổi lễ ra trường trang trọng của mình.

Tôi còn nhớ đó là một buổi tối tháng Hai lạnh lẽo, tuyết vẫn còn giăng đầy tứ phía thành những quả đồi nhỏ trắng xóa. Tôi về đến nhà khoảng 6 giờ tối sau giờ học, đang luộc ít cải thảo thì nhận được cuộc điện thoại của mẹ. Giờ này đã là 1 giờ sáng ở Việt Nam… Sao mẹ chưa ngủ mà còn gọi cho tôi?

“A lô mẹ, con đây, con vừa đi học về.”

“Bé ơi, con mua vé về Việt Nam đi.” – Mẹ tôi khẩn khoản nói.

Tôi nghĩ mẹ đang nói mua vé máy bay về Hè nên trả lời: “Giờ mới tháng Hai mà mẹ, mua làm chi cho sớm.”

“Không, con phải về liền đêm nay. Không thôi không kịp nữa.”

Tôi giật mình. Có một khoảng lặng giữa hai mẹ con. Dù mẹ không nói gì thêm nhưng tôi hiểu ngay. Cơ miệng tôi cứng đờ, ngay lập tức, tôi buông đôi đũa, tắt bếp, nhào vào máy tính dò tìm vé máy bay. Vừa tìm, tim tôi vừa đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi tự nói với mình rằng tôi đã chuẩn bị tư tưởng từ hai năm nay, và sớm muộn gì ngày này cũng đến. Nhưng cũng giống như các đợt tập dợt sơ tán hỏa hoạn, chỉ khi lửa thật sự bén, bạn mới bắt đầu biết sợ.

Không có vé về đêm nay. Chuyến bay sớm nhất đi Sài Gòn là 12 giờ trưa hôm sau. Tôi lật đật gọi lại cho mẹ. Bà bảo tôi mua ngay đi rồi chuyển máy cho ba tôi. Vừa nghe giọng ông nói “A lô”, bao nhiêu căng thẳng lo lắng của tôi bỗng tan biến. Tiếng của ông nghe như một người khỏe mạnh, ấm áp và điềm tĩnh, thế nhưng ông chỉ nói với tôi một câu duy nhất: “Giờ ba mệt lắm, về nhanh với ba nha con”. Rồi cúp máy.

Đột nhiên, những căng thẳng hoảng loạn lại tràn về, nhấm chìm cả trí óc và cơ thể tôi. Tôi nằm dài xuống sàn nhà lạnh ngắt, thở đều và cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi tự nhủ mọi việc sẽ ổn thôi và lần này cũng sẽ như bao lần trước, rồi bác sĩ cũng sẽ nói rằng ba tôi đã qua cơn nguy kịch.

Tôi nằm đó rất lâu, bắt đầu nhớ về khoảng thời gian gần đây tôi đã không gọi điện hỏi thăm ông, cũng chẳng còn email kể chuyện như trước. Tôi đã để cuộc sống đại học vô tình cuốn lấy mình. Và nếu ông mất ngay lúc này, tôi sẽ hối hận biết chừng nào. Trong sự bất lực tột cùng, tôi chỉ biết lẩm nhẩm niệm Quan Âm mong Người đại từ đại bi đỡ lấy ba tôi qua khỏi khổ nạn này.

Ngoài việc niệm Quan Âm và cách một tiếng lại gọi cho mẹ một lần, tôi hoàn toàn không làm được gì cả cho đến chuyến bay trưa ngày hôm sau. Lòng như lửa đốt, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình vô dụng đến như vậy. Có phải đây là một trong những cái giá phải trả của người đi xa hay không? Những gì tôi có thể làm là chờ đợi trong tuyệt vọng, và từng giây trôi qua, là từng giây tôi thấy tử thần đến gần ba tôi hơn một bước.

Cả đêm đó, tôi không ngủ, duy chỉ ngủ gục một tẹo và giật mình tỉnh dậy ngay lập tức. Ba tôi thì khác, ông cả đêm vẫn tỉnh táo, chỉ đợi đến lúc tôi ngủ gục ấy, ba đã lặng lẽ đi vào cõi vĩnh hằng.

Tôi quẹt mắt, nhìn đồng hồ, đã thấy mình ngủ được 20 phút. Lật đật bật dậy, tôi kiểm tra điện thoại thì thấy tin nhắn của một người chị họ từ Na Uy: “Chia buồn cùng gia đình em, mạnh mẽ lên nhé em gái”.

Tim tôi như ngừng đập. Đó là thời khắc kinh khủng và đau đớn nhất của cả cuộc đời tôi, mà có lẽ không có ngôn từ nào tả nổi. Tôi có cảm giác mình vừa chạm đáy sau hai năm trời rơi lơ lửng xuống một vực thẳm sâu hun hút. Và cú va chạm ấy làm tôi tan xương nát thịt trên sàn nhà. Tôi không tin. Tôi gọi cho mẹ.

“A lô con hả?” – Mẹ tôi nói giọng bình tĩnh. “Ba đâu rồi hả mẹ?” – Tôi run run hỏi.

Mẹ tôi không trả lời, thay vào đó, là tiếng òa khóc ngân dài phía đầu dây bên kia, vừa gần một bên mà vừa xa cả ngàn dặm. Tôi rất hoảng loạn, tôi không biết phải làm gì… Tôi không thể làm gì cả.

Rồi tôi nghe tiếng bác tôi trấn an: “Bây giờ ở đây có cả nhà lo cho ba con rồi, con bình tĩnh, thận trọng bay về đây cho an toàn đi đã”.

Và sau đó là những tiếng tút dài vô tận. Tôi nằm thừ trong căn phòng. Tôi chỉ còn một mình, bao lấy tôi là sự hối hận và yếu đuối tột cùng bò vòng quanh hút lấy phần oxy trong nhà. Tôi không thở nổi, tôi cố gắng bắt mình phải thức dậy và coi như đây chỉ là một cơn ác mộng, hay một cơn bóng đè nặng nề nào đó. Nhưng tất cả đều là thật, câu nói “Về nhanh với ba nha con” là câu nói cuối cùng mà ba nói với tôi, vậy mà tôi không thể làm được. Tôi đã quá trễ, tất cả đã quá trễ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.