Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bài thi môn Kinh doanh

❊ ❊ ❊

T

rước khi ba tôi ngã bệnh, tôi chỉ là một cô du học sinh mơ mộng và đôi lúc rất yếu đuối nữa. Nhiều khi bài khó, học không nổi, tôi lại úp mặt vào tay khóc trên đường từ trường về nhà. Thế nhưng, sau đợt nghỉ hè chứng kiến ba mình ngã bệnh, tôi quay lại Anh như một người khác. Tôi tự dặn mình không được khóc nhiều như hồi trước nữa. Vì khi đã vững vàng đối mặt được với việc đếm ngược thời gian sống của ba, tôi cảm giác không có gì là không thể vượt qua cả.

Và thời gian đó, một trong những thử thách trước mắt mà tôi phải vượt qua chính là kỳ thi cuối năm để vào đại học. Dù đối với nhiều người, tấm bằng đại học không phải là cánh cửa duy nhất vào đời, nhưng tôi hiểu vì sao ba tôi muốn tôi vào đại học. Hành trình giành lấy tấm bằng cử nhân chính là thời gian người ta tôi luyện bản thân, sự kiên nhẫn, mở mang tri thức và tầm nhìn để đứng vững trong cuộc đời này.

Ở Anh, có nhóm trường đại học Russell Group gồm 17 trường danh tiếng mà đa số học sinh nào cũng muốn theo học (trong đó có cả Cambridge và Oxford – hai trường nổi bật nhất của Anh). Lúc đó, tôi cũng cố gắng hết mình để vào Đại học Birmingham, trường đầu tiên có mặt trong Russell Group. Họ gởi thư nhận học với điều kiện tôi thỏa mãn được đủ điểm số họ đề ra. Tính đi tính lại, tôi phải nâng điểm thi môn Kinh doanh của mình từ B+ lên A thì mới mong vào được. Điều này không dễ, vì bản thân tôi đã thuộc loại học sinh khá giỏi trong lớp rồi.

Tôi nhớ có lần ngồi đau đầu suy nghĩ làm sao cải thiện tình hình học tập của mình, thì một bạn người Azerbajan nói với tôi: “Mình không hiểu sao bạn lại phải cố gắng nhiều đến như vậy. Vô mấy trường đại học giỏi, bạn lại phải nai lưng ra học tiếp. Mình thà vô mấy trường làng nhàng thôi để có thời gian đi chơi cho dễ. Dù sao sau này về nước mình thì bằng đại học gì cũng như nhau, miễn từ Anh về là ok rồi.”

“Mình không làm như vậy được.” – Tôi trả lời, rồi lại loay hoay dán mắt xuống bài phân tích kinh doanh của mình. Có một sự thật là, du học, dù là du hay học, dù là có học bổng hay bảo trợ, dù là học trường nào đi chăng nữa, tính ra đều đắt đỏ không thua gì nhau. Cái giá phải trả không chỉ tính bằng con số, có khi phải trả bằng mồ hôi, nước mắt và cả mạng sống của gia đình mình. Tôi lại nghĩ đến hình ảnh ba tôi trên giường bệnh viện đêm đó, cầm tay mẹ tôi nhắn nhủ về khoản tiền ông muốn để dành cho tôi học đại học. Hình ảnh đó là một động lực vô cùng lớn, nhân cấp cho mọi nỗ lực của tôi để biến ước mơ của tôi và của ba mẹ tôi thành sự thật.

Cầm những bài luận mình viết, tôi chạy đến văn phòng cô giáo Kinh doanh học để hỏi làm cách nào nâng từ B+ lên A. Thời gian đến ngày thi càng gần và tôi không thể cứ chăm chỉ vùi đầu vào phân tích hết bài luận này đến bài luận khác một cách mù quáng. Cô nhìn tôi và nói: “Từ hai năm nay dạy trong lớp, cô rất thích những luận điểm của em, chúng rất sắc bén. Nhưng cô chưa bao giờ chấm cho em điểm A vì cô không muốn em ngừng phấn đấu. Điểm thi không phải do cô chấm, mà là một người khác. Họ không biết gì về em, họ chưa bao giờ nghe em diễn thuyết trong lớp, họ cũng không quan tâm em là học sinh quốc tế. Đứng trên phương diện đó, cô phải chấm thật gắt để các em đừng đặt hy vọng quá ngưỡng của mình”.

img335

Cô giáo dạy môn Kinh doanh của tôi.

Tôi rời khỏi văn phòng của cô với câu hỏi vẫn chưa được cô giải đáp. Nhưng rồi tôi dần dần hiểu ra, không có cách thần tiên nào giúp học sinh nâng điểm từ B+ lên A cả, chỉ có cách phải tự vượt qua điểm mù của bản thân mình mà thôi. Phải chăng khuyết điểm duy nhất ngăn bước ta đến thành công chính là không cảm nhận và vận dụng được lợi thế của chính mình? Từ lúc đó tôi thay đổi phương thức trình bày luận văn của mình.

Tôi nhớ như in ngày thi Kinh doanh hôm đó. Tôi đọc một lượt đề bài. Hai câu hỏi luận văn. Đảo mắt nhìn một lượt cả phòng thi, các bạn đã bắt đầu hí hoáy viết với tốc độ như tia chớp. Chỉ vài tháng trước, tôi cũng từng như các bạn, lia cây bút bi nhoay nhoáy, mau mắn nhảy vào viết ngay mở bài. Nhưng không, lần này, tôi nhanh chóng trình bày một dàn ý ngắn gọn những luận điểm tôi muốn đưa vào bài, sau đó gạch ngang ngay ngắn rồi mới bắt đầu viết bài luận văn bám sát dàn ý bên trên. Trong bài thi, tôi cũng thôi viết thật nhanh thật nhiều như những lần khác trong lớp, mà thay vào đó, tôi lợi dụng ưu điểm của tôi – một người Việt được uốn nắn nét chữ từ nhỏ, trình bày hai bài luận rõ ràng, sạch sẽ, không chấm phẩy lung tung, hạn chế tối đa gạch xóa trong bài thi và nhất là không để cho cây bút bi trong tay mình chạy ẩu.

Bài thi mang tính quyết định ngày đó, tôi đạt điểm tuyệt đối, nâng số điểm tôi từ B+ lên đến A*. Tôi trở thành học sinh đầu tiên trong cả trường đạt được điểm A* trong môn Kinh doanh học. Nhận lại bài thi từ cô giáo, tôi thỏa mãn vô cùng khi thấy hội đồng chấm thi cộng thêm 5% điểm presentation (trình bày) cho tôi, giúp điểm thi của tôi tròn trịa 100/100. Nhìn từng hàng chữ thẳng thớm mình viết, tôi tự hỏi từ khi nào tôi đã quên phát huy ưu điểm này của chính mình cho tới ngày thi cuối năm…

Ngày tôi về thăm trường, chính cô giáo Kinh doanh học mời tôi đến lớp cô đang dạy, và giới thiệu với những gương mặt non trẻ: “Hôm nay, có một cô gái rất quan trọng trong sự nghiệp nhà giáo của tôi đến để trò chuyện với các em. Hiện tại cô ấy đang là sinh viên năm nhất trường Đại học Birmingham…” rồi cô nháy mắt cho tôi tiếp lời. Cả lớp im lặng nhìn tôi – một cô gái Á châu da vàng, tóc đen dài xõa đến ngang lưng.

Tôi hít một hơi thở thật sâu, trong lòng cảm thấy vừa hồi hộp vừa tự hào không thể nào tả nổi. Tôi cảm thấy mình đã lấy lại được lòng tự hào dân tộc của chính mình. Tôi ước, giá như ba mẹ tôi có thể nhìn thấy tôi ngày hôm ấy. Rồi với ánh mắt rạng ngời, tôi bắt đầu bằng câu:

“Xin chào các bạn, tôi tên là Nina Le, và tôi đến từ Việt Nam…”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.