Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thay đổi diện mạo

❊ ❊ ❊

T

ôi nhớ khi bước vào trường sixth-form ở Anh, nhìn tôi giống như một đứa trẻ con mười tuổi hơn là một cô học sinh cấp ba chững chạc. Xung quanh tôi, các bạn đồng trang lứa đã phổng phao và già dặn hơn nhiều, kể cả Mila và Sophia, hai cô gái cùng tầng ký túc xá với tôi. Đi cùng hai bạn ấy, tôi như đi cùng hai người chị lớn. Ngày ấy, tôi vừa nhỏ bé lại còn không biết trang điểm, mỗi sáng vẫn để mặt mộc chạy tới trường. Trời lạnh mà tôi thì hay “mém” trễ nên lúc nào gương mặt hớt ha hớt hải của tôi cũng ửng hồng, nhờ thế mà đỡ tái và nhợt nhạt.

Ban đầu, tôi chẳng để ý đến cái vẻ ngoài trẻ con ấy của mình đâu, thậm chí tôi còn khá thích thú nữa cơ. Vì các bạn thường hay béo nhẹ má tôi rồi khen là tôi đáng yêu như một em cúp bê. Cho đến một ngày… Hôm đó, tôi bước vào thư viện thì thoáng thấy bóng của Mila và Sophia. Chưa kịp gọi thì đã nghe hai cô bạn đang thì thầm nói chuyện.

“Sáng nay mình vừa nói chuyện với Nina và Jennifer.” – Mila buông cây bút, kể với âm lượng nhỏ nhất có thể – “Mình không hiểu vì sao Nina lại có thể để môi mình khô như thế để đến trường!”

Nghe tới đó, tôi bỗng đứng hình, nép ra sau bức tường, không biết phản ứng ra sao, thì nghe Sophia nói tiếp.

“Ôi, đúng luôn! Mỗi lần nói chuyện với Jennifer, mình luôn tự hỏi sao lại để da dẻ tái nhợt thế kia.” – Sophia lém lỉnh nhìn chung quanh, ý như dò xem lỡ đâu tôi hay Jennifer đang có mặt tại thư viện.

Jennifer là một du học sinh từ Hồng Kông, nên từ đầu tôi đã luôn đồng cảm với bạn ấy. Nghe hai cô bạn Tây nói mình và Jennifer như vậy, mặt tôi bỗng nóng ran vì xấu hổ. Tay tôi bất giác chạm lên những vết nứt trên môi. Đó là lần đầu tiên tôi phải đối diện với cái giá rét xuống âm độ của mùa Đông mà không hề có một sự chuẩn bị gì cả.

Tôi nghe Mila kết luận: “Đồng ý là hai bạn ấy rất tốt, nhưng nếu không chăm sóc bản thân như thế là không lịch sự, không tôn trọng người chung quanh”.

Điều Mila vừa nói, nghe thật xa lạ và khó hiểu. Tôi không hiểu vì sao chuyện môi khô hay có da dẻ nhợt nhạt lại là không tôn trọng người chung quanh. Tôi lẳng lặng bỏ về, vừa đi vừa tức vì cảm thấy bị xúc phạm. Thế nhưng, chỉ vài ngày sau, tôi đã hiểu. Đó là khi tôi cùng một số bạn trong lớp Kinh doanh tranh luận, phân tích một tình huống. Tôi nhớ mình đã không đồng tình với đa số, và dõng dạc bảo vệ những luận điểm của mình. Tôi đã rất nghiêm túc. Tuy vậy, sau khi trình bày xong, các bạn trong lớp lại cười khúc khích và nói rằng: “Trông bạn như một đứa con nít hưng phấn đứng trình bày trước lớp!”.

Tôi ngớ người trước câu nhận xét đó. Thay vì nêu ý kiến đóng góp hoặc phản biện trong bài học, cả lớp lại cười ồ lên kèm theo những câu nói: “Đáng yêu chưa kìa! (How cute!)”. Chỉ đến khi cô giáo tằng hắng và mời người tiếp theo lên thuyết trình, mọi người mới thôi cười. Tôi bực mình nhưng không trách các bạn vì nhận ra chính vẻ bề ngoài thiếu “chuyên nghiệp” của tôi đã vô tình làm trôi sông đổ biển tất cả sự nghiêm túc và thành quả nghiên cứu trong bài thuyết trình. Giây phút ấy, tôi bỗng nhớ tới lời nói của Mila hôm trước, và ngay lập tức, nó đã khai sáng ý thức non trẻ của tôi, một đứa chân ướt chân ráo vừa đến Anh quốc.

Lúc đó, tôi mới giật mình nhận ra thiếu sót này. Ở Việt Nam, văn hóa chúng ta nằm lòng câu nói “Cái nết đánh chết cái đẹp”, mà quên đi rằng, một trong những yếu tố tạo nên cái nết chính là biết giữ cho diện mạo mình đoan trang. Điều đó không những có nghĩa là tôn trọng người khác, mà còn tôn trọng chính bản thân mình.

Hẳn là như vậy, tôi gật gù một mình khi ngồi một góc trong căng-tin, lặng lẽ quan sát mọi người. Trường tôi không có đồng phục, đa số học sinh đều ăn mặc chỉn chu, không cầu kỳ nhưng không hề luộm thuộm. Tôi còn thấy các bạn nam vẫn giữ trong túi quần một ống son dưỡng môi giữa tiết trời Thu Đông. Điều này trước đây làm tôi bật cười vì ở nước tôi, chẳng ai làm như vậy, nhưng bấy giờ tôi đã hiểu.

Vì thế tối hôm ấy, khi ngắm nhìn ngoại hình trẻ con của mình trong gương, tôi quyết định phải thay đổi. Có thể ở nhà, tôi là bé yêu của mẹ, chó con của ba, nhưng ngoài vòng tay của họ, tôi không còn nhỏ nữa. Tôi phải đứng vững trên đôi chân của tôi, và tôi phải lớn, về cả tâm hồn lẫn diện mạo! Nghĩ đến đó, tôi chạy đến phòng Jennifer, gõ cửa.

“Có chuyện gì sao Nina?” – Jennifer lấp ló sau cánh cửa phòng.

“Ừm…” – Tôi gãi đầu – “Bạn có muốn đi ra cửa hàng Boots với mình sau giờ học ngày mai không?” (Boots là chuỗi cửa hiệu bán mỹ phẩm tại Anh.)

“Mình không rành lắm về mỹ phẩm. Bạn rủ Mila hay Sophia đi cùng đi.” – Jennifer ngại ngùng đáp.

“Không, mình muốn đi cùng bạn cơ. Tụi mình cùng nhau học cách chăm sóc bản thân nhé.” – Tôi thuyết phục cô bạn. Jennifer tư lự một chút, rồi gật đầu.

Tan học ngày hôm sau, hai đứa chạy đến hiệu Boots, nhìn những sản phẩm đầy màu sắc qua tấm kính trong veo của cửa hàng. Tôi hồi hộp lắm, đó là lần đầu tiên tôi tự đi mua mỹ phẩm cho mình. Chúng tôi ở trong hiệu Boots rất lâu, đến khi trời chập tối mới về tới nhà. Vừa đi, vừa cười nói bàn luận cách sử dụng những sản phẩm lạ lẫm mà đứa trẻ con 15 tuổi ở Việt Nam như tôi chẳng bao giờ nghĩ đến.

img259

Cửa hàng Boots trong trung tâm Cambridge.

Hai năm A-level, tôi thân với Jennifer lắm, chúng tôi chạy sang phòng nhau suốt, tíu tít cả tối để thử trang điểm cho nhau theo các video hướng dẫn của Michelle Phan trên Youtube. Những năm đó, không có mẹ cạnh bên để bảo ban, hướng dẫn, tôi chỉ có Jennifer để chia sẻ và cùng giúp nhau lột kén lớn lên, chập chững từ một cô nhóc trở thành một thiếu nữ. Một điều khiến tôi vô cùng tiếc nuối là sau hai năm A-level, bạn trở về Hồng Kông. Trước khi đi, bạn tặng cho tôi một chiếc vòng tay kim loại kết từ những mắt xích mảnh làm kỷ niệm. Rồi từ đó trở đi, đến những năm đại học sau này, tôi không còn gặp bạn nữa.

Chắc phải sáu, bảy năm sau, tôi mới gặp lại Jennifer trong một lần đi công tác ở Hồng Kông. Jennifer lúc đó đang chuẩn bị đến một buổi phỏng vấn xin việc làm. Gặp lại nhau, tôi đã rơi nước mắt nhớ lại khoảng thời gian cấp ba, sống trong cùng một ký túc xá với nhau, vừa lọng cọng định hình vẽ chân mày cho nhau, vừa khóc vì đau lại vừa buồn cười. Chiếc vòng tay mắt xích Jennifer tặng, tôi vẫn còn đeo từ ngày ấy đến tận giây phút này, khi đang viết lại những dòng văn đầy ắp kỷ niệm. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu, và trước khi chào tạm biệt, tôi nói: “Nhớ thoa chút son nhé!”. Jennifer cười lớn, bạn ôm chầm lấy tôi lần nữa rồi đi vào tòa nhà lớn để dự buổi phỏng vấn. Tôi nhìn theo bạn và mong rằng một ngày nào đó, chúng tôi sẽ lại gặp nhau ở một điểm cắt khác trên đường đời.

img262

Lần đi công tác ở Hồng Kông, tôi có dịp gặp lại bạn cũ.

img265

Hình chụp từ cuộc hội ngộ của tôi và cô bạn Jennifer (không phải tên thật).

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.