Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bài học người lớn đầu tiên

❊ ❊ ❊

img395

Tôi đã từng mơ mộng về một cuộc sống trưởng thành.

Trường đời khác với trường học ở chỗ, chúng ta không học theo một thứ tự lớp lang từ nhỏ đến lớn. Thay vào đó, hiểu đời không đi theo một đường thẳng nhất định. Có những diễn biến xảy ra từ năm mười 17, 18 tuổi nhưng đến năm, bảy năm sau, tôi mới thấm hiểu được.

Trước khi vào đại học, tôi có những mộng tưởng về một cuộc sống trưởng thành, một sự tự do mơ hồ nào đó mà tôi chưa hình dung ra được. Tất nhiên, tôi sẽ không sống trong ký túc xá với sự quản lý nghiêm ngặt của trường cấp ba và không phải ăn đồ ăn căng- tin nấu; tôi sẽ đường đường chính chính được mua dao kéo cũng như các dụng cụ làm bếp, rồi nấu nướng thoải mái mà không bị ai giám sát chặt chẽ nữa. Tôi đã tưởng tượng mình sẽ làm chủ được cuộc sống của mình, sẽ gia nhập những hội sinh viên, đóng góp kỹ năng của mình vào những dự án thú vị, rồi sau đó cả đám sẽ cùng nhau mua vài chai bia leo lên đồi cỏ của trường đại học nhâm nhi. Có thể khi đó, tôi sẽ tìm được một cậu trai tâm đầu ý hợp và chuyện tình đại học của tôi sẽ bắt đầu… Tôi đã bước vào giảng đường với những ý niệm đầy tính tiểu thuyết viển vông như vậy đấy.

img398

Hình chụp vào năm nhất đại học. Hình: Phạm Bình.

Tôi nhớ có lần, giáo sư bảo chúng tôi lập nhóm hai hoặc ba người để viết bài báo cáo. Các bạn ngay lập tức bắt ngay người kế bên thành một đội. Tôi nhìn quanh, thấy còn hai bạn nữ ngồi băng ghế dưới, nên đi đến với ý định gia nhập. Thế nhưng vừa thấy tôi bước tới, hai bạn nhìn nhau rồi nói: “Xin lỗi bạn nhé, tụi mình đủ người rồi”.

Tôi ngạc nhiên, ngây thơ hỏi: “Vì sao? Là nhóm hai đến ba người mà”.

Một bạn trả lời: “Ừ, nhưng mà tụi mình đủ người rồi”.

Mãi sau đó, tôi mới biết được rằng các sinh viên bản xứ rất ngại làm nhóm chung với học sinh ngoại quốc vì nghĩ rằng chúng tôi không giỏi tiếng Anh và tất nhiên điều đó không ít thì nhiều sẽ ảnh hưởng đến chất lượng bài viết và điểm số của cả nhóm.

Hôm đó, tôi nặng bước lê chân về nhà với những suy nghĩ lẫn lộn. Không chỉ suy nghĩ về việc phải viết bài một mình ra sao, tôi còn cố gắng đếm những con số ít ỏi trong tài khoản ngân hàng, chật vật tiết kiệm từng xu mua đồ ăn, đi tàu xe, để trả hóa đơn tiền điện, tiền nước, tiền gas, tiền nhà mà hằng tháng lại ngập tràn ùa đến. Từ khi nào, tôi đã quên bẵng những hình ảnh lãng mạn mình mơ nghĩ trước đó. Tôi không nhớ mình đã bước vào trường đại học với niềm hân hoan như thế nào và tôi quên luôn sự háo hức của con tim tuổi gần đôi mươi. Lúc đó, những gì hiện hữu trong não bộ của tôi là đống bill nhét ẩu tả vào hộp thư khi tôi về tới nhà…, và nụ cười mỉa mai của hai cô sinh viên bản xứ…, và cả bài báo cáo sắp phải nộp… tôi cáu bẳn giằng lấy đống bill, trong đó có thư của công ty gas thông báo rằng chúng tôi vẫn chưa trả tiền tháng trước và họ sẽ cắt gas vào tuần sau.

Trong cơn tức giận tích trữ mỗi lúc một tăng, tôi bước vào nhà, nói như quát: “Tại sao không một ai trong các bạn biết đem thư vào nhà vậy? Các bạn thật vô trách nhiệm!”

Từng con chữ phóng nhanh ra khỏi miệng tôi không kiểm soát, và từ từ chìm xuống bóng tối yên ắng bao trùm cả căn nhà. Trống trơn. Tôi bất chợt nhận ra các bạn sinh viên cùng share nhà với tôi, chưa ai về cả. Và vì thế tôi càng tức giận hơn khi nghĩ đến việc chính tôi là người đại diện đứng ra ký kết hợp đồng. Rồi chính tôi cũng là người gọi cho các công ty phát điện, nước, gas để phân bua, giải thích hằng tháng, vậy mà đến đem bill vào nhà, cũng không ai thèm ngó ngàng tới.

Tôi bực bội bật đèn, ngồi xuống bàn khách, lôi đống bill ra đếm đếm chia chia cho từng người trong nhà. Thế nhưng, không hiểu vì sao, chỉ một lúc, sự tức giận trong tôi biến đâu mất, chỉ còn lại một nỗi hối hận vương vấn. May mà cả nhà đi vắng, nếu không, tôi không biết mình sẽ mù quáng để cơn tức giận đưa đi đến ngưỡng nào. Tôi bùi ngùi nhận ra, không ai trên thế giới này đáng bị nhận lấy những hành động vô lý của người khác khi họ nóng giận, dù sự nóng giận ấy có nguồn gốc từ lý do chính đáng đi chăng nữa.

Và khi từng bạn về nhà, tôi vui vẻ nói cho họ biết số tiền họ cần phải trả cho tôi, để tôi thanh toán cho các công ty phát điện, nước, gas. Tối đó, ngồi viết bài báo cáo một mình, tôi nhớ đến câu nói của mẹ tôi: “Mình thà chịu thiệt một tí, nhưng mình sẽ được đền bù hơn như vậy nữa con à”.

Mẹ tôi nói không hề sai, vài năm sau, khi tôi bắt đầu một cuộc sống mới ở Canada, tôi may mắn liên tục gặp được rất nhiều quý nhân giúp đỡ. Đợt chuyển nhà, những người bạn tôi quen biết đều đến thi nhau giúp tôi khiêng vác nào thùng, nào va-li lên những ba tầng lầu. Nhìn qua người yêu tôi, anh đang kiên nhẫn gọi đến công ty phát điện, nước, gas để set-up tài khoản đâu vào đó, sau đó còn nhanh chóng giúp tôi đăng ký các thể loại nộp thuế và những thủ tục pháp lý lằng nhằng khác. Lúc đó, tôi đã bật khóc.

Tôi khóc, vì nhận ra vẻ đẹp của cuộc đời này. Có thể bạn cho rằng tôi đang cổ tích hóa hiện thực, nhưng không hề, tôi đang kể cho các bạn những sự kiện có thật xảy ra trong cuộc đời tôi. Bài học mà tôi thấm thía khi tuổi mình vừa tròn 23, chính là nếu bạn sống tốt với người khác, dù chưa chắc gì họ sẽ tốt lại với bạn, nhưng đời còn rất dài và trong tương lai, tôi chắc chắn bạn sẽ gặp được những người không ngại vì bạn mà ra sức giúp đỡ đến cùng.

Và như thế, tôi khóc, vì nhớ đến những mơ ước lãng mạn đầy tính tiểu thuyết năm 18 tuổi, hành trình đi tìm lấy hạnh phúc của mình và sự chứng ngộ ở tuổi 23 về một lẽ sống rất đỗi bình thường mà ai cũng nên biết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.