Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Anh quốc và những hy vọng tuổi trẻ

❊ ❊ ❊

M

ẹ ôm tôi vào lòng thật lâu, còn ba chỉ vội choàng vòng tay qua vai tôi. Ông có phần bối rối. Dù thế, tôi biết ông rất tự hào về tôi.

“Nó được học bổng đi du học ở Anh đó.” – Vẻ mặt đăm chiêu của ông biến mất khi có người hỏi về con gái ông, thay vào đó là nụ cười mãn nguyện và đôi mắt sáng ngời.

Về phần tôi, một mình một va-li, háo hức đi đi lại lại trong phi trường. Không biết trước mắt là gì, cũng chẳng quan tâm đất nước kia có dang tay đón chào tôi như vòng tay êm ấm của ba mẹ hay không.

Tôi chia tay gia đình, phiêu du sang Anh quốc. Năm đó tôi 15 tuổi. Tôi quyết định rời khỏi Sài Gòn bằng cách đi săn lùng học bổng. Hào hứng là thế, vậy mà khi đứng xếp hàng xuất cảnh, tôi không cầm được nước mắt quay lại nhìn ba mẹ bên ngoài. Hình ảnh hai bóng hình thân thuộc vẫy tay, mắt mẹ hoen nhòe, sắc mặt lo lắng của ba, chắc mãi sau này khi đã có một mái ấm riêng, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ quên được.

Thiết nghĩ nếu ba mẹ không cho tôi đi học trường quốc tế, có lẽ họ sẽ chẳng phải xa tôi sớm như thế. Thế nhưng, họ vẫn chấp nhận. Thời đó, tôi may mắn được phát triển trong một môi trường giáo dục hoàn toàn khác so với nền giáo dục ở trường công Việt Nam. Kể cả một đứa trẻ 14, 15 tuổi cũng nhận ra rằng lối tư duy và lối suy nghĩ tại đất nước yêu thương mà nó được sinh ra rồi dần dần sẽ không còn phù hợp. Và tôi biết, trăm nhớ ngàn thương và nỗi buồn chia xa máu mủ ruột thịt của ba mẹ tôi có lớn đến bao nhiêu cũng không bằng một niềm hy vọng nhỏ nhoi để tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Và thế là máy bay cất cánh.

Tôi xa ba mẹ, xa những đứa bạn mà tôi biết sớm muộn cũng sẽ cất đôi cánh riêng của mình rời xa quê hương. Tôi, trên chuyến bay đêm đó, cũng chính là chuyến đi một chiều ra khỏi tuổi thơ mãi mãi. Những chiếc vé bay về thăm Sài Gòn sau này, đều không bao giờ là vé để quay lại ngày thơ ấu cũ. Mãi về sau tôi mới hiểu vì sao giây phút khi máy bay cất cánh, tim tôi lại chất đầy cảm xúc đến như vậy, những cảm xúc mà ở lứa tuổi đó, tôi không thể lý giải.

“Từ từ rồi quen thôi em ạ.” – Nghe tiếng lạ, tôi vội lau vài giọt nước mắt nhìn qua bên cạnh. Một chị gái nom lớn hơn tôi vài tuổi đang rướn người đẩy cái va-li xách tay vào khoang hành lý trên đầu, nhìn tôi nhoẻn miệng cười.

Không hiểu sao chị ấy lại đọc được những cảm xúc lộn xộn của mình, tôi đoán người này cũng đã từng như tôi. “Chị cũng đi du học ở Anh hả?” – Tôi tròn mắt nhìn.

“Không, trước đây chị học A-level ở Anh nhưng bây giờ chị đang học đại học ở Thụy Sĩ.” – Chị gái nọ nói.

Tôi nhìn chị, người ta trông rất nhanh nhẹn và điệu bộ thật tự tin. Đúng là ra dáng người có kinh nghiệm. Tôi hỏi khi chị ấy ngồi vào ghế: “Nước Anh như thế nào hả chị?”.

Chị chẳng chờ tôi kết thúc câu hỏi mà đã trả lời vanh vách những suy nghĩ của chị về Anh quốc, những kinh nghiệm chị có, và chị bắt đầu so sánh, lập luận sự khác biệt giữa Anh và những nước châu Âu khác… chẳng hạn như Thụy Sĩ, nơi chị đang theo học năm thứ hai ngành Quản lý khách sạn.

Mặc dù những gì chị huyên thuyên nói đêm đó chẳng đọng vào đầu tôi được bao nhiêu, nhưng ít nhất, tôi bỗng thấy ngưỡng mộ con người này quá đỗi. Cuộc trò chuyện gieo vào đầu tôi một ước mơ đơn giản rằng sau hai hay ba năm nữa, mình cũng sẽ sành sỏi sự đời như chị ấy.

Có một câu chuyện vui là, nhiều năm sau, lúc ở Canada, tôi gặp một cậu bé vừa chập chững từ Việt Nam tới để học CEGEP (một chương trình tương tự A-level ở Anh). Cậu cũng hỏi tôi: “Ở đây như thế nào hả chị?”. Và tôi cũng hệt như người chị năm xưa, thao thao bất tuyệt về kinh nghiệm, cuộc sống xứ người cùng những luận điểm so sánh về giáo dục Anh quốc và giáo dục Canada. Bỗng giây phút ấy, tôi ngừng lại, cậu em nhìn tôi với cặp mắt mơ màng: “Không biết khi em bằng tuổi chị, em có được như chị hay không”. Câu nói ấy làm tôi nhận ra, những gì tôi nói chắc thấm vào não cậu chẳng bao nhiêu như tôi ngày nào.

Kinh nghiệm thật sự chỉ có thể học được khi mình tự lăn lộn vùng vẫy mà thôi.

Tôi và người chị ấy tạm biệt nhau ở Doha, nơi chị đón chuyến bay đi Thụy Sĩ còn tôi đi Anh. Và rồi qua những giấc ngủ chập chờn, co rúm trong diện tích bé nhỏ của ghế máy bay, tôi giãn người, đẩy tấm che, nhìn ra ô cửa tròn góc. Máy bay hãy còn ở trên cao, nhưng xuyên qua lớp mây mỏng, tôi đã có thể thấy được Vương Quốc mà mình mơ ước đặt chân đến. Những ngọn đèn rực sáng trong đêm càng lúc càng rõ. Dù đang bay trên không trung nhưng bên dưới kia hệt như một bầu trời đầy sao mà tôi sắp sửa với tới.

Tôi đặt chân đến sân bay Heathrow, London. Từ đây, cuộc đời tôi rẽ sang một bước ngoặt mới.

img192

Tôi rời khỏi Việt Nam khi chỉ mới 15 tuổi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.