Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyện ở London

❊ ❊ ❊

N

hững năm tháng sống ở Anh, dù không sống tại thủ đô hoa lệ nơi đó, nhưng số lần tôi đi London thì nhiều vô kể. Ngày còn ở Cambridge, tôi rất thích đi chơi ở London với các bạn của mình. Sau này, khi Hà chuyển đến London để theo học thời trang tại London College of Fashion, tôi và Trâm Anh lại có cớ để đến chơi nhiều hơn nữa.

London cách Birmingham về phía nam một chuyến tàu gần hai tiếng, là nơi tôi thường hẹn hò với Hà và Trâm Anh mỗi dịp nghỉ lễ hoặc cuối tuần. Đây là thủ đô của nước Anh, cũng là thành phố lớn nhất nước này. Đa số người dân sống tại London đến từ khắp nơi trên thế giới vì đây là thành phố đầy cơ hội, là mảnh đất kiếm tiền mà ai cũng nuôi mộng đặt chân đến.

Lần đầu tiên tôi biết London đẹp như thế nào, là khi tôi đáp chuyến bay xuống sân bay Heathrow.

img371

London từng là nơi hẹn hò của chúng tôi những năm đại học.

Hình chụp với tháp đồng hồ Big Ben.

img373

Vòng quay London Eye trở nên thật lung linh vào buổi tối. Hình chụp với Hà.

img375

Tấm hình kỷ niệm trong một tiệm mỹ phẩm tại London với hai cô bạn.

Lúc ngồi trên xe của trường đón về Cambridge, tôi đã mở to mắt nhìn ngắm nhà cửa và phố xá. Đó là những hình ảnh về nước Anh đầu tiên của tôi, mới ngày nào còn lạ lẫm, mà đến bây giờ đã trở thành quen thuộc như thể quê hương của mình. Ngồi trong xe hơi hôm đó, dù mệt vì vừa bay ngàn dặm đến đất nước này, tôi vẫn không thể chớp mắt được vì cảm giác như mình đã nếm được sự tự do khám phá của tuổi trẻ. Hai bàn tay tôi tự chạm vào khung cửa sổ giá lạnh, tôi đưa mắt nhìn ra ngoài, quan sát những ngôi nhà gạch nâu, gạch vàng, gạch trắng san sát nhau, xen kẽ là những nhà thờ uy nghiêm xây bằng đá. Những chiếc xe buýt hai tầng đỏ rực lướt qua các con phố xám đông người di chuyển vội vội vàng vàng. Đâu đó là những bốt điện thoại công cộng màu đỏ đặc trưng. Tôi cứ ngắm nhìn không biết chán… Thì ra đây là xứ sở của Dương Thụy trong “Oxford thân yêu”, của Giáng Uyên trong “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”, của những cuốn sách truyền cảm hứng tôi đã được đọc. Tôi nhớ mình đã ngấu nghiến đọc hết những cuốn sách đó và tiếc lấy tiếc để khi lật đến trang cuối cùng. Thế mà giờ đây, tôi đã đặt chân đến được nơi những trang truyện ấy nhắc đến. Đối với một bé con 15 tuổi mơ mộng, không còn gì có thể tuyệt vời hơn.

img378

Đường phố London.

img380

Khu vực gần cung điện của Hoàng gia Anh.

Ở London, có một phiên chợ đồ cổ tại khu Portobello. Không có lần nào hẹn hò nhau ở London mà cả ba chúng tôi lại không tay trong tay đi qua từng ngóc ngách của Portobello cả. Có lần, lúc đó trời đã chạng vạng, ánh mặt trời chỉ còn lập lòe vài tia sáng ở phía tây thành phố, tôi, Trâm Anh và Hà vẫn còn ở Portobello, đi ngắm nghía những đồ vật xa xưa được trưng bày. Khi ấy, chúng tôi nghe tiếng chào của một ông cụ, da mặt nhăn nheo nhưng ông có một đôi mắt biết cười. Ông đội cái nón thủy thủ và mặc áo khoác của Hải quân Hoàng gia (The Royal Navy). Ông nói: “Chào buổi chiều các quý cô yêu dấu!” (Good afternoon, my dear ladies!)

img383

Máy chụp ảnh cổ được bày bán trên đường phố Portobello.

img385

Chợ đồ cổ ở London.

Chúng tôi lịch sự đáp lại lời chào. Tôi liếc nhìn, bảng tên cửa hiệu đồ cổ của ông là một dòng chữ viết tay rất khiêm tốn: “Captain Bob’s little shop” (Cửa hàng nhỏ của thuyền trưởng Bob), rồi nói: “Hẳn ông là thuyền trưởng Bob đúng không?”.

Ông cười hiền và nói với giọng run run: “Phải, ta chính là thuyền trưởng Bob. Các cháu muốn tìm mua cái gì, ta sẽ chỉ cho”.

Tôi cũng chẳng nhớ chúng tôi đã mua cái gì từ cửa hàng của ông, nhưng điều tôi nhớ nhất là khi thuyền trưởng Bob gói ghém đồ đạc cho ba đứa, mắt ông bỗng sáng lên như vừa nhớ ra một điều gì đó. Ông bảo chúng tôi chờ và đi vào sâu bên trong nhà. Một lát sau, ông quay lại với ba chiếc nhẫn bạc và ba đồng tiền. Ông nói: “Dù mới gặp, nhưng ta rất trân trọng tình bạn của các cháu. Trông các cháu thân thiết như ba chị em chứ không phải bạn bè. Vì thế ta muốn tặng cho các cháu ba chiếc nhẫn bạc này để lúc nào cũng nhớ tới nhau, nếu nhỡ trong tương lai mỗi đứa phải ở một nơi. Còn nữa, đây là ba đồng tiền xu mang mệnh giá sáu pence. Đồng tiền này không phải ai cũng có vì nó đã bị ngưng lưu hành vào năm 1980. Ta cho mỗi cháu một đồng để luôn nhớ về ta, về London và về Anh quốc.”

img388

Thuyền trưởng Bob chụp cùng ba đứa chúng tôi.

Tình bạn ấy của chúng tôi đáng quý lắm. Ấy thế, nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng thân thiết với nhau như ba chị em. Đó là thời gian đầu đại học, khi ba đứa chúng tôi thật sự ở một nơi như lời tiên đoán của ông thuyền trưởng Bob. Dù thời gian đó, tôi thuê một studio ở một mình, nhưng tôi lại có rất nhiều bạn bè. Tôi gặp được một người bạn Tiệp Khắc gốc Việt tên Elena và qua chị ấy, tôi biết thêm được rất nhiều bạn bè đến từ nhiều nơi khác nhau. Năm nhất đại học, tôi vẫn thường đi chơi mỗi cuối tuần tại các buổi tiệc tùng sinh viên và đương nhiên, hình ảnh của Hà và Trâm Anh dần dần phai nhạt trong guồng quay đại học.

Chúng tôi ít gọi cho nhau, cũng chẳng màng đến nhắn tin hỏi thăm hay kế hoạch gặp mặt như ngày trước khi chúng tôi còn học cùng một trường. Tôi đoán Trâm Anh cũng vậy, bạn không ở riêng như tôi mà ở hẳn trong ký túc xá trường đại học. Khi theo dõi trang mạng xã hội của bạn, tôi thấy bạn luôn được tag vào những cuộc gặp gỡ và làm quen với bạn bè mới. Chúng tôi không còn nói chuyện nhiều nữa.

Thời gian đó, Hà lại thông báo với chúng tôi bạn có kế hoạch chuyển đại học sang Mỹ. Nghe tin ấy, tôi và Trâm Anh đã rất sốc. Tôi có ý định khuyên Hà ở lại Anh quốc vì chúng tôi sẽ mãi là chỗ dựa tinh thần cho bạn ấy, nhưng rồi nhận ra chúng tôi đã xa nhau tự lúc nào chứ chẳng đợi đến lúc Hà chuyển sang Mỹ.

Từ từ, tôi nghĩ mình sẽ phải tập sống mà không cần có hai bạn ấy. Tôi có thể tìm được bạn bè ở khắp mọi nơi cơ mà. Tôi cố gắng giấu sự ghen tị ích kỷ khi thấy bạn Trâm Anh của tôi có bạn bè mới, và cũng giấu đi sự tức giận vô lý khi thấy Hà dò tìm thông tin những trường thời trang tại New York. Và vì thế, tôi lơ đi những cảm xúc ấy bằng cách kết thêm thật nhiều bạn mới, tham gia nhiều câu lạc bộ trong trường. Thế nhưng, những tình bạn thời đại học, dù đầy màu sắc mới lạ của tuổi trẻ, đối với tôi, chưa bao giờ có thể sâu sắc bằng những kỷ niệm tuổi thơ với Hà và Trâm Anh mà tôi đã cất vào một góc tối cùng với chiếc nhẫn bạc thuyền trưởng Bob đã tặng.

Đỉnh điểm nhất là lần tôi đi London với những người tôi mới quen cùng khóa. Đó là lần đầu tiên tôi đặt chân đến London mà không có Trâm Anh, cũng chẳng báo cho Hà một tiếng. Lúc đó, hình ảnh của London bỗng khác hẳn khi bên cạnh tôi thiếu đi hai cô bạn thân thiết.

Thành phố ấy trở nên xa lạ và ngột ngạt bởi dòng người qua lại đông đúc, xám xịt vì bụi bặm.

Chúng tôi đi đến phố mua sắm Oxford Circus, người ta trang trí rất bắt mắt, từng ánh đèn lóa lên xinh đẹp, ngọn cờ xanh – đỏ – trắng tự hào phất lên giữa vòng xoay. Dân bản xứ cũng bắt đầu cuộc sống về đêm với những nụ cười ngất ngư trong các quán bar, quán pub, trong tay cầm một chai bia hoặc cider. Chúng tôi ghé vào một siêu thị để mua rượu và về nhà một người bạn nào đó ở London để pre-drink (uống trước khi đi tiệc). Lại thêm nhiều người mới gặp, những gương mặt cười đùa mà tôi chỉ sẽ gặp một lần trong đời. Ai đó ghé vào tai tôi kể một câu chuyện khôi hài. Cùng với chút cồn trong người, tôi ngước cổ lên trời, ngả đầu ra sau cười tít mắt. Giây phút đó, tôi ước gì thời gian có thể dừng lại ngay tại khoảnh khắc này, khi tôi cười đùa cùng những người xa lạ mà như đã thân thiết lắm giữa lòng London.

Không phải vì tôi ham vui, mà bởi sâu thẳm trong thâm tâm tôi lúc đó, tồn tại một nỗi hiu quạnh vô cùng.

img392

London bỗng trở nên thật xa lạ khi không có Hà và Trâm Anh.

Tôi chỉ sợ khi buổi tiệc này kết thúc, và ngày hôm sau khi đã tỉnh rượu, sẽ chẳng ai còn nhớ đến sự thân thiết ngắn ngủi đêm qua. Tôi bỗng nhớ Hà và Trâm Anh quá đỗi. Đó là sự an ủi, nguồn thấu hiểu duy nhất của tôi trên đất nước này. Tôi nhớ đến những kỷ niệm cùng hai đứa, khi đó, nụ cười của tôi rất chân thành vì niềm vui thật sự được tạo nên từ trái tim, chứ không phải chỉ là một cử động của khuôn miệng vì nghĩ rằng mình nên cười để góp vui với chúng bạn. Vậy nhưng, cái tôi quá cao lại chẳng bao giờ cho phép tôi nói lên

điều đó cho hai người bạn của mình biết. Đã mấy lần, tôi bật điện thoại lên, và muốn nhắn cho tụi nó một tin nhắn. Thế nhưng, tôi chỉ lặng lẽ gạt đi… Lúc đó, tôi đã hiểu được cô đơn chẳng phải là khi ta ở một mình, mà là khi bao quanh ta có rất nhiều người nhưng lại không tìm được ai để chia sẻ.

Tôi đổi kế hoạch về Birmingham sớm hơn dự định. Khi ngồi trên tàu từ London trở về Birmingham, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại về sự chia rẽ giữa mình, Trâm Anh và Hà. Lúc đó, tôi thật sự cảm thấy cô đơn. Không một ai bên cạnh tôi nữa. Ấy thế, tuyệt nhiên tôi cũng không nhắn tin cho hai bạn, tôi ngây thơ nghĩ rằng, âu cũng là một phần của sự trưởng thành. Có lẽ, khi ta trưởng thành thì những mối quan hệ khắng khít sẽ trở nên nhạt nhòa theo thời gian mà thôi. Tôi nhìn ra cửa sổ con tàu, lướt mắt trên từng góc phố London đã ở lại phía sau lưng, tôi thấy những đứa trẻ như tôi trước đây đang chập chững trở thành người lớn, những nụ cười bỗng chốc bị đánh rơi giữa luồng người qua lại tấp nập. Đôi bàn tay tôi bất giác chạm ô cửa kính giá lạnh, tôi muốn với đến nhặt lại những nụ cười thơ ngây ngày nào, khi khoảng trống trong tim tôi chưa hình thành. Tôi nhận ra, hành trình này không dành cho những bé con mơ mộng về những câu chuyện ngôn tình xứ Âu châu. Hành trình du học xứ người, đôi khi hiu quạnh lắm giữa một thành phố sôi động, nhiều người. Và cảm giác lạc giữa London không đáng sợ bằng cảm giác lạc giữa những xúc cảm đan xen của chính mình…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.