Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1086 Em vẫn chưa xem mặt các con

❊ ❊ ❊

Mặc Tu Trần nhướng mày không cho là đúng: "Chẳng phải em đều đã đi xem rồi sao?"

"Em đi xem thì có thể giống anh đi xem sao?"

Ôn Cẩm lườm anh một cái đầy bực dọc, sải bước đi tới trước giường bệnh, nói với anh: "Anh là bố của hai đứa bé, vậy mà cứ chần chừ mãi không chịu đi thăm chúng, không thấy không ổn sao?"

"Không thấy."

Mặc Tu Trần bình thản đáp.

Có gì mà không ổn chứ, anh chỉ là đi xem chúng muộn một chút thôi mà.

"Đứa nào là chị?"

Ngay khi Ôn Cẩm xoay người định đi ra ngoài, Mặc Tu Trần bỗng nhiên lên tiếng, anh sợ lát nữa Nhiên Nhiên hỏi đến, anh lại không biết.

Ôn Cẩm khựng lại, xoay người nhìn về phía anh, thấy anh ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Nhiên Nhiên, hắn nhíu mày: "Mạt Mạt là chị, Tử Dịch là em."

"Ừm."

Mặc Tu Trần ừ một tiếng, rồi không nói thêm gì nữa.

Ôn Cẩm đi tới cửa, lúc mở cửa bước ra ngoài, hắn lại hỏi một câu: "Anh đến cơm cũng không ăn sao?"

"Lát nữa ăn sau."

Câu trả lời của Mặc Tu Trần nằm trong dự liệu của Ôn Cẩm, hắn chỉ biết cạn lời, bước ra khỏi phòng bệnh, tiện tay đóng cửa lại giúp anh. Mặc Tu Trần không xem Mạt Mạt và Tử Dịch, thì để cậu là cậu của chúng đi xem.

Thời điểm Ôn Nhiên tỉnh lại cũng gần trùng khớp với dự đoán của Cố Nham.

Buổi tối, lúc chín giờ hai mươi lăm phút, Ôn Nhiên mơ màng mở mắt, tầm mắt chạm vào là trần nhà trắng toát.

Đại não có khoảnh khắc trống rỗng, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, trên đỉnh đầu liền truyền đến một tiếng gọi dịu dàng đến mức cực điểm: "Nhiên Nhiên, em tỉnh rồi."

Ôn Nhiên chậm rãi chuyển động nhãn cầu, khi bắt gặp đôi mắt thâm sâu đang chứa đựng sự dịu dàng của Mặc Tu Trần, hàng mi cô khẽ chớp, giọng nói phát ra từ đôi môi đỏ thắm mang theo ba phần yếu ớt, khẽ hỏi: "Tu Trần, anh về từ lúc nào vậy?"

"Anh về được một lúc rồi. Nhiên Nhiên, sao em lại ngốc như vậy, chuyện nghiêm trọng thế mà không để Thanh Phong và Thanh Dương báo cho anh."

Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Mặc Tu Trần vẫn nắm chặt tay Ôn Nhiên, trong lúc nói chuyện, anh cúi người xuống, dịu dàng hôn lên trán cô.

Ôn Nhiên mím môi, nhẹ nhàng nói: "Anh vừa đi công tác, em không muốn anh lo lắng."

"Đồ ngốc, công việc có quan trọng bằng em không, nếu như em có mệnh hệ gì..."

"Tu Trần."

Mặc Tu Trần còn chưa nói hết câu, Ôn Nhiên đã ngắt lời anh.

Cô nhìn vẻ tự trách và sự yêu thương nồng đượm trong mắt anh, trong lòng liền dâng lên từng đợt ấm áp: "Bây giờ chẳng phải em vẫn ổn sao, đừng tự trách nữa. Phải rồi, các con đâu, giờ chúng đang ở đâu?"

"Con đang ở trong phòng trẻ, em muốn xem thì anh bảo người bế tới. Em đừng cử động, cẩn thận kẻo đau vết thương."

Mặc Tu Trần khẽ dặn dò, Ôn Nhiên gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn anh.

Mặc Tu Trần đứng dậy đi ra khỏi phòng bệnh, bên ngoài có y tá đang túc trực, anh dặn dò một tiếng rồi quay lại phòng bệnh.

"Nhiên Nhiên, vết thương có đau không?"

"Không đau."

Ôn Nhiên mỉm cười lắc đầu, cho dù có đau, cô cũng không thể nói cho anh biết, người đàn ông này đã tự trách đủ rồi, cô không muốn anh càng thêm dằn vặt.

"Tu Trần, anh vừa đến bên đó lại vội vàng quay về, chuyện công việc phải làm sao?"

Ôn Nhiên chuyển chủ đề, quan tâm hỏi.

Mặc Tu Trần cong môi, ôn hòa nói: "Anh đã gọi điện cho A Mục, bảo cậu ấy qua xử lý trước rồi."

"Anh không đi, có ổn không?"

Ôn Nhiên có chút không yên tâm, nếu không cần Tu Trần đi, thì anh cũng sẽ không đích thân đi.

"Ổn, không có gì là không ổn cả." Mặc Tu Trần đáp rất chắc chắn, anh đang nghĩ, nhường ghế chủ tịch cho A Mục, sau này anh đã là người có con rồi, không chỉ phải chăm sóc Nhiên Nhiên, mà còn phải chăm sóc hai đứa bé, sẽ rất bận rộn. Mà A Mục là người thích hợp nhất.

Hai phút sau, cửa phòng bệnh được đẩy ra, người bế bé vào không phải y tá, mà là Bạch Nhất Nhất và Ôn Cẩm.

"Nhiên Nhiên, y tá nói cậu tỉnh rồi, tớ và Ôn tổng mang bé tới cho cậu đây."

Bạch Nhất Nhất cười hì hì nói, bế Mạt Mạt tới trước giường bệnh, cô không để Mặc Tu Trần xem mà đứng thẳng vào vị trí đầu giường, hạ thấp người xuống cho Nhiên Nhiên xem: "Nhiên Nhiên, đây là Mạt Mạt, con bé là chị, xem mắt mũi của con bé đi, có phải đều giống cậu không? Cậu không biết đâu, y tá nói, chưa từng thấy em bé nào xinh xắn như vậy."

Mặc Tu Trần vươn cổ, tò mò ghé sát lại xem.

Bạch Nhất Nhất nhìn anh một cái: "Mặc tổng, anh thấy Mạt Mạt có giống Nhiên Nhiên không?"

"Để tôi bế thử."

Khóe miệng Mặc Tu Trần cong lên một độ cong dịu dàng, đôi mắt thâm sâu lấp lánh ý cười, trong lúc nói chuyện, anh đưa tay định bế Mạt Mạt.

"Tu Trần, chẳng phải vừa rồi anh không muốn xem Mạt Mạt và Tử Dịch sao?"

Phía sau, giọng nói của Ôn Cẩm vang lên đầy lạnh lẽo.

Mặc Tu Trần sững người, quay đầu lườm hắn một cái.

"Tu Trần, anh vẫn chưa xem mặt các con sao?"

Ôn Nhiên nghi hoặc hỏi, đôi mắt trong veo như nước mơ màng chớp chớp.

"Vừa nãy anh quá lo lắng cho em, lại nghe nói hai đứa nhỏ đang ngủ, nên định đợi em tỉnh dậy, chúng ta cùng xem."

Mặc Tu Trần dịu dàng giải thích, thay đổi thái độ còn nhanh hơn cả thay trời.

"Nhiên Nhiên, anh bế cho em xem." Mặc Tu Trần nói xong, chẳng cần biết Bạch Nhất Nhất có muốn hay không, liền bá đạo đón lấy Mạt Mạt từ trong tay cô.

Trước kia anh chưa từng bế trẻ con, đặc biệt lại là đứa trẻ mới sinh, mềm nhũn như không có xương, giây phút bế Mạt Mạt, thân hình anh bỗng cứng đờ lại.

"Mặc tổng, anh cẩn thận chút."

Bạch Nhất Nhất thấy vẻ cứng đờ của Mặc Tu Trần, liếc mắt là biết anh không biết bế trẻ con, vội vàng đưa tay ra.

"Không sao, tôi biết bế."

Mặc Tu Trần cười gượng gạo, cũng chỉ là sự cứng đờ trong chốc lát, rất nhanh đã tìm được cách, đỡ Mạt Mạt trên hai bàn tay mình, đứa bé nhỏ xíu như vậy, được anh bế, lại càng lộ rõ vẻ bé nhỏ hơn.

"Tu Trần, em cũng muốn bế con."

Ôn Nhiên nhìn Mạt Mạt, con bé mở một mắt, mắt kia thì nheo lại, cô nhìn con bé, con bé cũng đang tò mò nhìn cô.

Có lẽ là thiên tính mẫu tử, sau khi Mạt Mạt và Ôn Nhiên nhìn nhau vài giây, con bé chớp chớp mắt, khóe môi cử động, giống như đang cười với cô.

"Mạt Mạt, đây là mẹ, ta là bố."

Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm con gái, càng nhìn càng thấy con bé giống hệt Nhiên Nhiên đúc ra từ một khuôn, bất kể là mắt hay mũi, hay cái miệng nhỏ nhắn như quả anh đào, đều cực kỳ giống Nhiên Nhiên. Đặc biệt là đôi lông mày cong cong kia, đẹp đến mức không thể chê vào đâu được.

"Tu Trần, em muốn bế Mạt Mạt."

Câu nói vừa rồi của Ôn Nhiên đã bị Mặc Tu Trần làm ngơ, giờ phút này cô lại lặp lại lần thứ hai, đôi mắt lấp lánh sự mong đợi.

Mặc Tu Trần cau mày, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, em vừa mới phẫu thuật, bây giờ không thể bế con được, đợi vài ngày nữa, vết thương của em lành hơn một chút rồi bế."

Ôn Nhiên nghe vậy, thất vọng mím chặt môi. Bên cạnh, Ôn Cẩm bế Tử Dịch tiến lên một bước, để thằng bé đối diện với Ôn Nhiên, mỉm cười nói: "Nhiên Nhiên, Mặc Tu Trần nói đúng đấy, bây giờ em không thể bế được, chúng tớ bế cho em xem cũng giống nhau thôi."

Tử Dịch nhìn thấy mẹ, cũng tò mò y hệt như Mạt Mạt.

Điểm khác biệt với Mạt Mạt là thằng bé mở to cả hai mắt. Ôn Nhiên nhìn hai đứa bé xinh xắn, bỗng cảm thấy những nỗi khổ suốt mấy tháng mang thai và nỗi đau chiều nay đều tan biến hết sạch.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1078
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.