Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1008 Thật sự có thai rồi

❊ ❊ ❊

Mặc Tu Trần liếc nhìn anh ta một cái, vẻ mặt ngạo mạn kiểu "Tôi sống thế nào, liên quan gì đến anh", khiến Ôn Cẩm hừ lạnh một tiếng, sải bước đi trước, lười nhìn anh thêm lần nào nữa.

"Nhiên Nhiên, vẫn nên cẩn thận thì hơn, nhất là trong ba tháng đầu, nhất định phải cẩn thận."

Mặc Tu Trần không để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Ôn Cẩm, mặc dù ngạc nhiên nhưng anh lập tức bước vào vai trò người cha tương lai, quả không hổ danh là người đàn ông có chỉ số IQ cao.

Anh không những ôm eo Ôn Nhiên, ánh mắt còn dán chặt vào cô, dường như chỉ cần rời mắt khỏi cô thôi là anh sẽ không yên tâm.

Ngay cả Ôn Nhiên cũng muốn hỏi anh một câu, những ngày tháng tương lai, anh phải sống thế nào đây.

Vào thang máy, Ôn Cẩm hỏi Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, là đi kiểm tra ngay, hay là đợi A Khải một chút, giờ này chắc cậu ấy vẫn chưa ra khỏi phòng phẫu thuật."

"Đi làm kiểm tra trước đi ạ."

Ôn Nhiên ngước mắt, dùng ánh mắt hỏi ý Mặc Tu Trần.

Mặc Tu Trần mỉm cười gật đầu: "Nhiên Nhiên nói gì thì là thế đó."

Lúc này Ôn Cẩm mới nhấn số tầng, một lát sau, cửa thang máy mở ra, Mặc Tu Trần đỡ Ôn Nhiên, cẩn thận từng li từng tí bước ra khỏi thang máy.

Ngoài hành lang, đúng lúc có nhân viên vệ sinh đang lau sàn, lông mày Mặc Tu Trần nhíu lại, lập tức căng thẳng nói: "Nhiên Nhiên, cẩn thận sàn trơn."

"Vâng."

Ôn Nhiên khẽ đáp, vô cùng cảm động trước sự chu đáo tỉ mỉ của Mặc Tu Trần, mặc dù vẫn chưa xác định được là có thật sự mang thai hay không, nhưng cô cũng đã trở nên cẩn thận hơn một chút.

Vẫn là vị bác sĩ chủ nhiệm đã khám cho Ôn Nhiên lần trước.

Khi bà đề nghị Ôn Nhiên làm siêu âm để kiểm tra, Mặc Tu Trần không yên tâm hỏi: "Làm siêu âm có ảnh hưởng gì đến thai nhi không ạ?"

Ôn Cẩm liếc nhìn Mặc Tu Trần, trực tiếp ra khỏi phòng bệnh, đứng đợi bên ngoài.

"Tu Trần, không sao đâu." Ôn Nhiên khẽ giải thích, cô cảm thấy, Tu Trần chắc chắn là chưa chuẩn bị sẵn tâm lý nên mới căng thẳng như vậy.

Bình thường Ôn Nhiên nói gì Mặc Tu Trần cũng tin, lần này anh lại không tin lời cô, đôi mắt sâu thẳm sắc bén nhìn chằm chằm vào vị bác sĩ chủ nhiệm kia, may mà đối phương kiên nhẫn, giải thích cặn kẽ cho anh một lần, anh mới dẫn Ôn Nhiên đi làm siêu âm.

---❊ ❖ ❊---

Cố Khải từ phòng phẫu thuật bước ra liền nhận được thông báo, bảo anh đến văn phòng viện trưởng một chuyến.

Cố Khải tưởng cha mình tìm anh, lại muốn bắt anh đi xem mắt vào buổi tối, nên không đi ngay mà quay về văn phòng, thong thả uống một cốc nước, tấm thân cao ráo tựa vào ghế da.

Lấy điện thoại di động ra, anh bấm số của Ôn Nhiên.

Điện thoại đổ chuông vài tiếng, giọng nói của Mặc Tu Trần truyền đến: "Alô, A Khải."

"Tu Trần, sao lại là cậu nghe máy, cậu và Nhiên Nhiên đã về nhà chưa?"

"Cậu phẫu thuật xong rồi à?" Mặc Tu Trần không đáp mà hỏi ngược lại, Cố Khải cong môi cười, vui vẻ trả lời: "Đúng vậy, phẫu thuật vừa xong, nói cho tôi biết, hai người đang ở đâu, tôi qua tìm."

"Đến văn phòng tầng cao nhất đi."

Mặc Tu Trần vứt lại một câu rồi cúp máy.

Nghe điện thoại xong, anh mới đẩy cửa vào văn phòng, trên ghế sô pha, Ôn Nhiên thấy anh vào liền cười hì hì hỏi: "Tu Trần, anh em nói gì vậy?"

Khóe môi Mặc Tu Trần cong lên một đường cong mê người, từ mười mấy phút trước khi biết Nhiên Nhiên mang thai, nụ cười trên môi anh chưa bao giờ biến mất.

Sải bước đến trước mặt Ôn Nhiên ngồi xuống, ánh mắt đầy ý cười của anh lại nhìn xuống bụng cô, nghĩ đến việc cô mang cốt nhục của mình, trong lòng anh tràn đầy kiêu hãnh và hạnh phúc, mặc dù việc Nhiên Nhiên mang thai nằm ngoài dự liệu của anh.

"Cậu ấy hỏi chúng ta đang ở đâu, xem ra cậu ấy không biết chúng ta đã đến bệnh viện rồi."

Nghe lời anh, trong mắt Ôn Cẩm thoáng qua tia kinh ngạc, Cố Nham ngồi đối diện thì đôi mày hơi nhíu lại, một tia uy nghiêm hiện lên giữa lông mày: "A Khải dạo này cứ trốn tránh ta."

"Cha, tại sao anh con lại trốn cha?"

Ôn Nhiên khó hiểu nhìn Cố Nham, còn khóe miệng Mặc Tu Trần lại cong lên nụ cười thấu hiểu.

Vị trí ngồi của Ôn Cẩm vừa hay nhìn thấy rõ nụ cười xen lẫn vẻ hả hê và thấu hiểu nơi khóe miệng Mặc Tu Trần, anh nheo mắt, không lên tiếng.

Sự nghiêm nghị trên lông mày Cố Nham chỉ thoáng qua, khi trả lời câu hỏi của Ôn Nhiên, ông lại lộ ra nụ cười từ ái, giọng điệu ôn hòa nói: "Anh con sợ ta giới thiệu đối tượng xem mắt cho nó, hai mươi ngày con và Tu Trần đi du lịch, ta bắt nó đi xem mắt tổng cộng năm lần, kết quả lần nào nó cũng dọa người ta chạy mất dép."

"Hai mươi ngày xem mắt năm lần, cũng không tính là nhiều."

Mặc Tu Trần cụp mắt nhìn Ôn Nhiên, thờ ơ nói.

Ôn Nhiên buồn cười truy hỏi: "Cha, anh con dọa người ta chạy như thế nào ạ? Lần trước cha bảo bắt anh ấy đi xem mắt, con còn tưởng cha chỉ nói chơi thôi chứ."

Không ngờ lại thật sự bắt anh mình đi xem mắt, còn dọa người ta chạy mất?

"Sao lại chỉ là nói chơi được, Nhiên Nhiên, con về đúng lúc lắm, con nói xem, anh con là người đàn ông khôi ngô tuấn tú, cao quý tao nhã như thế này mà phải ế cả đời, đến mức phải đi xem mắt sao?"

Theo cánh cửa văn phòng bị đẩy ra, giọng nói trong trẻo kiêu hãnh nhưng cũng mang theo chút uất ức của Cố Khải truyền đến từ cửa, bóng dáng cao ráo tuấn tú của anh xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Khi anh bước những bước tao nhã đi về phía Ôn Nhiên, vạt áo blouse trắng bị gió thổi nhẹ lên, quả thực tao nhã quý phái, ôn nhu tuấn mỹ.

Ôn Nhiên nhìn Cố Khải đang đi tới, nụ cười nơi đáy mắt càng thêm rạng rỡ, tươi tắn.

"A Khải, cậu ngồi đằng kia đi, tránh xa Nhiên Nhiên một chút."

Mặc Tu Trần thấy Cố Khải đi đến chỗ sô pha thì giơ một tay chặn đường anh đi tiếp, chỉ vào vị trí Cố Nham đang ngồi.

Bên trái và bên phải Ôn Nhiên là anh và Ôn Cẩm, Cố Khải quả thực không còn chỗ ngồi.

"Tu Trần, đã một tháng tôi không gặp em gái mình rồi, cậu đứng dậy trước đi, để tôi nói chuyện với em gái tôi một lát, Nhiên Nhiên, em bảo Tu Trần ngồi sang bên kia đi."

Cố Khải không sai khiến được Mặc Tu Trần, đành nháy mắt với Ôn Nhiên.

"Tu Trần?"

Ôn Nhiên thăm dò gọi, đôi mắt trong veo như nước nhìn Mặc Tu Trần.

Mặc Tu Trần nghiêm mặt, giọng điệu kiên định: "A Khải, Nhiên Nhiên là em gái cậu không sai, nhưng bây giờ cô ấy là vợ tôi, hơn nữa còn là mẹ của con tôi, cậu hoặc là đi xem mắt, hoặc là ngồi sang phía đối diện. Sau này, không được phép đến giành Nhiên Nhiên với tôi nữa."

"Cái gì?"

Cố Khải lọc bỏ những lời vô nghĩa của Mặc Tu Trần, hỏi vào trọng tâm.

Vừa rồi cậu ta nói, Nhiên Nhiên là mẹ của con cậu ta?

Mặc Tu Trần nhìn vẻ mặt kinh ngạc đó của anh, khóe môi cong lên một nụ cười đắc ý, Ôn Cẩm ngồi bên cạnh nhìn thấy mà ngứa mắt, không nhịn được ném cho Mặc Tu Trần một ánh mắt khinh bỉ, tên này muốn đắc ý đến bao giờ đây.

"Nhiên Nhiên mang thai rồi, cho nên sau này cậu đừng có động tay động chân nữa."

Nhiên Nhiên của anh sau này còn quý hơn cả bảo vật quốc gia, ngoài anh ra, không cho phép bất kỳ ai đến quá gần Nhiên Nhiên.

Cố Khải sững sờ một giây, sau khi phản ứng lại, trong đôi mắt đen như mực bùng lên tia sáng vui mừng, anh gạt cánh tay Mặc Tu Trần đang chặn trước mặt mình ra, tiến lên một bước, vươn tay nắm lấy tay Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, là thật sao? Anh sắp được lên chức cậu rồi, chuyện này là khi nào vậy?"

Vì quá vui mừng, ngay cả khi Mặc Tu Trần lại chặn anh, khiến anh vồ hụt, Cố Khải cũng chẳng hề cáu giận.

Chỉ nhìn Ôn Nhiên bằng ánh mắt rực lửa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1004
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.