Cố Nham nheo mắt, ánh mắt dò xét nhìn chằm chằm Cố Khải. Hàng mày kiếm thanh tú, thần sắc đạm nhiên, nhìn không ra có gì không ổn, nhưng ông vẫn nhíu mày: "A Khải, sao đột nhiên con lại nghĩ thông suốt rồi?"
Cố Khải cười khẩy một tiếng, nhướng cao đôi mày tuấn tú: "Ba, trước đây con dọa chạy đối tượng xem mắt, ba mắng con, giờ con nghĩ thông suốt rồi, sao ba lại có vẻ mặt như con bị bệnh vậy?"
"Con không phát sốt đấy chứ?"
Cố Nham vươn tay qua, Cố Khải né tránh, nghiêm túc nói: "Ba yên tâm, con tỉnh táo lắm."
"Con cũng nói rồi, ba và giáo sư Phương là bạn bè, Phương Chỉ Vi con cũng từng gặp. A Khải, nếu con thực sự muốn thử, thì hãy nghiêm túc chút, đừng giống như đối xử với những cô gái trước kia."
Cố Nham thấy Cố Khải không giống đang giả vờ, cũng nghiêm mặt lại, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng từ trong xương cốt toát ra một vẻ uy nghiêm.
"Ba, con biết rồi." Cố Khải gật đầu.
Nếu thực sự bắt buộc phải tìm một người để kết hôn, chỉ cần đối phương nhân phẩm tốt, đối xử tốt với gia đình anh, anh đều có thể chấp nhận.
Sau khi Cố Nham rời đi, Cố Khải bấm số gọi cho Ôn Nhiên.
Cùng lúc đó, Ôn Nhiên và Mặc Tu Trần đã lên giường, hai người tựa vào đầu giường, Mặc Tu Trần đang cầm một cuốn sách thai giáo, kể chuyện cho hai bảo bối của mình.
Lần khám trước đã phát hiện là song thai.
Còn hơn mười ngày nữa, Nhiên Nhiên đi khám thai là có thể biết được là bé trai hay bé gái, Mặc Tu Trần vô cùng mong chờ ngày đó tới.
Điện thoại của Ôn Nhiên reo lên, Mặc Tu Trần đặt cuốn sách kể chuyện xuống, vươn người cầm lấy điện thoại: "Nhiên Nhiên, là A Khải gọi tới."
"Anh trai em à? Anh nghe đi."
Ôn Nhiên vươn tay cầm cuốn sách anh để trên đùi, có lẽ vì mang song thai nên dù chưa đầy ba tháng, bụng cô đã hơi nhô lên.
Vì thời gian trước nghén, không ăn uống được gì nên người cô không hề tăng cân. Mấy ngày nay mới bắt đầu khá hơn chút, Mặc Tu Trần liền thay đổi đủ kiểu để tẩm bổ cho cô.
Lúc Mặc Tu Trần nhấn nút nghe, anh bật luôn loa ngoài, thờ ơ "alo" một tiếng.
"Tu Trần, Nhiên Nhiên đâu?"
Giọng Cố Khải truyền đến, chỉ đích danh muốn tìm Ôn Nhiên.
Mặc Tu Trần nhíu mày: "Nhiên Nhiên chuẩn bị ngủ rồi, muộn thế này cậu có việc gì?"
"Nhiên Nhiên ngủ rồi sao? Nếu chưa ngủ thì để em ấy nghe điện thoại."
"Nhiên Nhiên đang ở cạnh tôi, điện thoại đang bật loa ngoài, cậu nói đi, cô ấy nghe thấy." Giọng Mặc Tu Trần pha chút khó chịu, anh vốn dĩ là người trọng sắc khinh bạn, giờ Nhiên Nhiên lại mang thai con của anh, còn vất vả mang song thai, anh càng không cho phép bất cứ ai làm phiền cô.
"Anh, có chuyện gì vậy?"
Bên cạnh, Ôn Nhiên nhìn Mặc Tu Trần một cái, khẽ lên tiếng.
Mặc Tu Trần mỉm cười với cô, vẻ u ám giữa hàng mày lập tức tan biến, những tia dịu dàng lại lan tỏa trên khuôn mặt.
Nghe thấy giọng Ôn Nhiên, Cố Khải mới nói rõ mục đích cuộc gọi: "Nhiên Nhiên, ngày mai em đi cùng anh gặp một người."
"Gặp người? Người nào ạ?" Ôn Nhiên khó hiểu hỏi.
Cố Khải ở đầu dây bên kia hắng giọng một tiếng, có chút mất tự nhiên nói: "Xem mắt, anh tự chọn một người, ngày mai em đi cùng anh gặp mặt, được không?"
Đôi mắt Ôn Nhiên mở to đầy kinh ngạc, cô thật không dám tin anh trai mình lại tự nguyện đi xem mắt.
"Anh, anh nói thật sao? Ngày mai đâu phải Cá tháng Tư."
"Tất nhiên là thật, anh trai em bao giờ lừa em? Chẳng phải em vẫn luôn muốn có chị dâu sao, anh quyết định rồi, sẽ sớm tìm chị dâu cho em." Sự mất tự nhiên của Cố Khải chỉ trong thoáng chốc, rất nhanh đã khôi phục lại bình thường.
"Được, ngày mai em đi cùng anh."
Ôn Nhiên khẽ cười, sảng khoái đồng ý.
"Ừm, ngủ sớm đi, ngủ ngon." Cố Khải nói xong liền cúp máy.
Ôn Nhiên ngẩng đầu, thấy Mặc Tu Trần có vẻ đăm chiêu, cô khẽ hỏi: "Tu Trần, anh có thấy anh trai em có chỗ nào không đúng không?"
"Nhiên Nhiên, em cũng thấy vậy sao?"
Mặc Tu Trần không trả lời mà hỏi ngược lại. Cánh tay dài ôm lấy vai cô, bàn tay lớn còn lại khẽ vuốt ve bụng cô, trong đôi mắt sâu thẳm tràn đầy vẻ dịu dàng cưng chiều.
Ôn Nhiên nhíu mày suy tư: "Đúng vậy, anh trai em bình thường rất phản đối xem mắt, hơn nữa, những đối tượng xem mắt trước đây đều bị anh ấy chê bai không ra gì. Giờ anh ấy lại bảo em đi cùng, chẳng lẽ đối phương là cô gái anh ấy thích?"
"Theo anh được biết, Cố Khải không có người mình thích." Mặc Tu Trần mỉm cười nói.
"Vậy là vì sao?"
Ôn Nhiên khó hiểu nhìn Mặc Tu Trần, trước đây Cố Khải chưa bao giờ bắt cô đi xem mắt cùng cả.
Mặc Tu Trần siết nhẹ cánh tay đang ôm cô thêm một chút, cúi đầu hôn lên trán cô, nói: "Nhiên Nhiên, bây giờ em đừng nghĩ gì nữa, ngủ trước đi, ngày mai đi rồi chẳng phải sẽ biết sao?"
Ôn Nhiên cười lườm anh một cái: "Được rồi, vậy em ngủ."
Mặc Tu Trần thấy cô ngoan ngoãn như vậy, nụ cười nơi khóe môi càng lan rộng, bảo cô nằm xuống, anh đắp chăn cho cô, nói: "Bây giờ em không cần phải nằm nghiêng bên trái mãi đâu, ngủ thế nào thoải mái thì cứ nằm như vậy, anh kể chuyện cho bảo bối nghe."
"Anh cũng ngủ đi, tối nay không kể nữa."
Ôn Nhiên nắm lấy cuốn sách kể chuyện.
Ánh mắt Mặc Tu Trần lóe lên, tầm mắt dời khỏi gương mặt cô, nhìn xuống ngực cô, chiếc áo ngủ lệch sang một bên, xuân sắc mỹ miều hiện ra không sót thứ gì. Ánh mắt anh dừng lại trên đóa hoa hồng nhạt kia, ánh nhìn đột nhiên trở nên thâm trầm, một luồng nóng rực xộc thẳng lên trong lòng.
"Nhiên Nhiên, anh ra thư phòng xử lý chút việc."
Giọng anh vô cớ khàn đi, hất chăn xuống giường, bước nhanh vào thư phòng.
Ôn Nhiên nhìn cánh cửa thư phòng đóng lại, cô nghi hoặc nhíu mày, cúi đầu mới phát hiện lúc nãy mình nằm xuống, áo ngủ bị kéo lệch sang một bên, để lộ mảng lớn da thịt trước ngực.
Nghĩ đến bóng lưng bước vội vã của Mặc Tu Trần, cô không nhịn được mà bật cười.
Kể từ hơn một tháng trước kiểm tra ra có thai, Mặc Tu Trần vẫn luôn nhẫn nhịn, có mấy lần, bàn tay lớn của anh đã luồn vào trong áo cô, hai người đều đã mê loạn, anh vẫn kiểm soát được bản thân.
Tối nay, lúc cô từ phòng tắm bước ra, ánh mắt Mặc Tu Trần nhìn cô đã không đúng lắm. Cô nhìn theo tầm mắt của anh, mới phát hiện mình quên cài chiếc cúc áo đầu tiên, lúc cô muốn cài lại, Mặc Tu Trần đã nắm lấy tay cô, một tay giữ lấy đầu cô, cúi đầu hôn sâu cô.
Nụ hôn đó, quấn quýt triền miên, nhiệt thành lại kìm nén.
Khi cô bị hôn đến mức không thở nổi, anh đặt cô xuống giường, nụ hôn từ cổ cô dọc xuống dưới, trong tiếng thở dốc của cô, hôn lên...
Ngay lúc cô tưởng mọi chuyện sẽ phát triển đến mức không thể vãn hồi, Mặc Tu Trần thở dốc, lại giúp cô chỉnh lại quần áo.
Chỉ có chiếc cúc áo đầu tiên là vẫn chưa được cài lại.
Nghĩ đến những chuyện này, cơ thể Ôn Nhiên cũng có chút nóng ran, cô thầm hít một hơi, bảo bản thân đừng suy nghĩ lung tung.
Ba tháng đầu không được quan hệ vợ chồng, nhất là với người đàn ông tràn trề sinh lực như Mặc Tu Trần, lần nào anh cũng hành cô đến mệt lả và buồn ngủ.
Bây giờ cô hoàn toàn không có sức lực để chịu đựng chuyện đó.
Ép bản thân bình tĩnh lại, không lâu sau, Ôn Nhiên đã chìm vào giấc ngủ.