Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 22054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1010 Hạnh phúc trọn vẹn

❊ ❊ ❊

Biệt thự ngoại ô.

Trong phòng ngủ chính trên lầu hai.

Mặc Tu Trần đắp chăn lại cho Ôn Nhiên, rồi cúi người, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, giọng nói dịu dàng: "Nhiên Nhiên, ngoan, ngủ đi."

Sau khi giúp Cố Khải chọn ra mười lăm đối tượng xem mắt tại bệnh viện, Mặc Tu Trần từ chối lời đề nghị về nhà họ Cố dùng cơm của Cố Nham, rồi đưa Ôn Nhiên về nhà.

Ôn Nhiên ăn một bát cháo thịt nạc, tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường đi ngủ.

Trên máy bay, Ôn Nhiên không ngủ được bao nhiêu, lại thêm việc đang mang thai nên cô sớm nghỉ ngơi.

"Anh cứ đi làm việc của mình đi."

Ôn Nhiên cười khẽ với anh rồi nhắm mắt lại, chỉ vài phút sau đã chìm vào giấc ngủ.

Mặc Tu Trần ngồi bên mép giường, bàn tay to với các khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng nắm lấy tay Ôn Nhiên. Ánh mắt anh nhìn gương mặt cô khi ngủ tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương. Nghĩ đến việc vài tháng nữa mình sẽ được làm bố, trong lòng anh tràn ngập niềm vui.

Lúc nãy sau khi ăn cơm xong lên lầu, anh đã cố tình hỏi Nhiên Nhiên tại sao lại mang thai.

Ôn Nhiên kiêu ngạo nhướng mày, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh đổi cái bao cao su em đã chọc thủng, mua cái mới, có phải không?"

Mặc Tu Trần giật giật khóe miệng: "Nhiên Nhiên, em biết ư?"

Lúc anh đổi đi, rõ ràng cô đâu có biết.

Ôn Nhiên cười hì hì: "Tất nhiên là em biết. Lúc đó kim rơi xuống thảm, sau đó em tìm không thấy. Bao cao su anh mua sau đó tuy cùng nhãn hiệu, nhưng ngày sản xuất khác nhau."

Mặc Tu Trần bừng tỉnh, anh thế mà lại bỏ qua chi tiết nhỏ này. Xem ra, Nhiên Nhiên của anh thật sự thông minh và tinh tế hơn anh tưởng rất nhiều.

"Chẳng lẽ, cái anh mua sau đó, em lại giở trò?"

Mặc Tu Trần không thể tưởng tượng nổi cảnh cô cầm kim chọc thủng bao cao su.

"Anh không thích em bé sao?" Ôn Nhiên nhíu mày hỏi.

Mặc Tu Trần vội vàng trả lời: "Thích, đương nhiên là thích."

Anh chỉ là không muốn cô mang thai quá sớm, muốn cô dưỡng cơ thể cho tốt, hơn nữa cô còn trẻ, anh hy vọng cô có thể chơi thêm hai năm nữa.

"Vậy chẳng phải được rồi sao? Em đã đi bệnh viện kiểm tra rồi, cơ thể rất khỏe mạnh, bác sĩ đều nói em có thể mang thai bất cứ lúc nào."

Mặc Tu Trần nhìn gương mặt ngọt ngào khi ngủ của Ôn Nhiên, khóe miệng vô thức lại nở một nụ cười dịu dàng: "Nhiên Nhiên, em thật ngốc."

Anh muốn để Nhiên Nhiên chơi hai năm, không phải là không có lý do.

Trước kia có lần, anh vô tình nghe thấy mấy nữ nhân viên công ty họ trò chuyện, có người than vãn sau khi sinh con thì mất tự do, có người than vãn sinh con xong dáng người biến dạng, còn có người than phiền sau khi sinh xong cảm giác già đi mấy tuổi.

Tuy anh rất muốn có con với Nhiên Nhiên, nhưng anh không muốn Nhiên Nhiên sinh con xong lại không vui vẻ.

Mặc Tu Trần biết, Nhiên Nhiên chấp niệm muốn sớm sinh con cho anh là vì trước kia cô từng nói, tuổi thơ anh chịu quá nhiều đau khổ, cô muốn cho anh hai đứa con, cho anh một hạnh phúc trọn vẹn.

Thực ra, chỉ cần có Nhiên Nhiên, anh đã cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới rồi.

Không kìm lòng được, anh lại cúi người hôn lên má trắng nõn của cô một cái, chăm chú ngắm nhìn cô một lúc lâu rồi mới đứng dậy đi vào thư phòng.

Tin vui này, anh muốn nói cho tất cả bạn bè biết.

Thế là, Ôn Nhiên ngủ ngon lành trên chiếc giường lớn, còn Mặc Tu Trần thì gọi điện từng người một trong thư phòng.

Gọi xong cho Đàm Mục, An Lâm, Lý Thiến, Mặc Tử Hiên và những người khác, Mặc Tu Trần đang định gọi cho Lạc Hạo Phong thì điện thoại của đối phương lập tức gọi tới.

Nhìn hiển thị cuộc gọi, Mặc Tu Trần nhếch môi nở nụ cười vui vẻ, ngón tay thon dài nhấn nút nghe, giọng nói trong trẻo vui vẻ vang lên: "Alo, A Phong."

"Tu Trần, cậu và Nhiên Nhiên về đến nhà chưa?"

Từ đầu dây bên kia, giọng nói của Lạc Hạo Phong truyền đến, trái ngược với sự vui mừng của Mặc Tu Trần, giọng của đối phương lại trầm xuống.

Mặc Tu Trần tựa thân hình cao lớn vào lưng ghế: "Ừ, về đến nhà rồi."

"Chuyện là, Tiêu Tiêu mấy ngày nay sống có tốt không?" Lạc Hạo Phong gọi điện cho anh, đương nhiên không phải để hỏi thăm anh.

"Cô ấy sống rất tốt, mấy ngày nay luôn ở cùng chúng tôi. Nhưng mà, cậu định không liên lạc với cô ấy nữa sao?" Giọng Mặc Tu Trần trầm xuống, mang theo chút vị thờ ơ.

"Tu Trần, e là tôi phải kết hôn với Tề Mỹ Linh rồi."

"Cái gì?"

Mặc Tu Trần đang tựa vào ghế bỗng ngồi thẳng dậy, giọng nói cũng bất ngờ cao lên vài tông.

Đầu dây bên kia, Lạc Hạo Phong im lặng vài giây, khi giọng nói lại truyền đến, lộ rõ sự u uất không thể giải tỏa: "Tối qua tôi say rượu, không biết Tề Mỹ Linh đã bò lên giường tôi thế nào. Bây giờ, cha và anh trai cô ta cầm ảnh chụp uy hiếp tôi, nói nếu tôi không đồng ý cưới Tề Mỹ Linh, họ sẽ đưa lên báo."

"A Phong, cậu và Tề Mỹ Linh thật sự đã xảy ra quan hệ rồi ư?"

Mặc Tu Trần nhíu đôi mày đẹp, thần sắc trầm xuống.

Sao cậu ta lại hồ đồ như vậy.

Lạc Hạo Phong buồn bực nói: "Tôi không biết, tối qua tôi uống rất nhiều, cậu biết đấy, tôi cứ say rượu là không biết mình đã làm gì."

Mấu chốt là sáng nay, cậu ta và Tề Mỹ Linh nằm trên giường, cả hai đều không mảnh vải che thân.

Cậu ta cũng nghi ngờ bản thân chưa làm gì Tề Mỹ Linh, nhưng họ lại có ảnh trong tay, không chỉ vậy, Tề Mỹ Linh còn biết số điện thoại của Bạch Tiêu Tiêu.

Nói là tối qua cậu ta đã nói cho cô ta biết.

Mặc Tu Trần rất muốn mắng cho Lạc Hạo Phong một trận, không có việc gì uống nhiều rượu như vậy làm gì.

Nhưng giờ mắng cậu ta, đánh cậu ta cũng vô ích. Nhà họ Tề có ảnh của cậu ta và Tề Mỹ Linh, từ lời nói của cậu ta, Mặc Tu Trần cũng biết đó là loại ảnh gì.

Chuyện này, không cần nói cũng biết, tự nhiên có một phần công lao của mẹ Lạc.

"Vậy cậu định nói với Bạch Tiêu Tiêu thế nào?"

Hai mươi ngày này, Bạch Tiêu Tiêu luôn ở cùng họ, Mặc Tu Trần tất nhiên nhìn ra được, Bạch Tiêu Tiêu tuy chơi rất vui vẻ với Ôn Nhiên, nhưng cũng có lúc thất vọng.

Cô ấy là vì Lạc Hạo Phong mới ra nước ngoài.

Ở nước ngoài, Bạch Tiêu Tiêu cũng không thiếu người theo đuổi, nhưng cô đều từ chối thẳng thắn, nói cho đối phương biết mình có bạn trai rồi. Nếu Lạc Hạo Phong nói với cô rằng anh và Tề Mỹ Linh đã ngủ với nhau, chắc chắn Bạch Tiêu Tiêu sẽ rất đau lòng.

Nhiên Nhiên hiện đang mang thai, cũng không thích hợp để biết chuyện này.

Mặc Tu Trần nghĩ đến đây, nếp nhăn hình chữ "xuyên" giữa mày càng hằn sâu thêm một chút.

"Tu Trần, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nói với Tiêu Tiêu thế nào, hay là cậu giúp tôi nghĩ xem, nói thế nào để cô ấy tổn thương ít nhất."

"A Phong, cậu thật khốn nạn." Mặc Tu Trần không nhịn được văng tục, "Cậu lên giường với Tề Mỹ Linh nên phải chịu trách nhiệm, còn cậu với Bạch Tiêu Tiêu thì không lên giường sao? Trước là cậu tự nguyện, sau là cô ấy tự dâng tận cửa."

"Tu Trần, cậu nghĩ tôi muốn sao? Nếu họ gửi ảnh cho Tiêu Tiêu, chắc chắn cô ấy cũng sẽ không tha thứ cho tôi."

Giọng Lạc Hạo Phong thấm đẫm sự đau khổ, cậu ta cũng không muốn thế.

"Cậu thừa biết mẹ cậu và Tề Mỹ Linh luôn nhắm vào cậu, không có việc gì thì uống rượu làm gì, say sưa làm gì." Mặc Tu Trần trầm giọng chỉ trích, chuyện lên giường vốn dĩ là tình đầu ý hợp, có thể rất đơn giản. Nhưng nếu kẹp theo âm mưu tính toán, thì buộc phải dùng cả đời để gánh chịu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1004
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.